“Ta không phải đã nói sẽ không lấy vợ sao?”
Vương Cư cảnh cáo liếc quản gia một cái thật nghiêm khắc.
“Sao ngươi càng già càng không đứng đân?”
“Xin lỗi, chủ nhân” Vị quản gia cười cười.
“Vì tôi thấy trong nhà quạnh quế quá.
Nhà ta rộng rãi như vậy, phòng ở cũng nhiều, nếu có thêm mấy đứa trẻ chạy chơi vui đùa, nói cười rộn rã, như vậy sẽ ấm cúng hơn, ông chủ thấy có phải không?”
Nói đến trẻ nhỏ chạy chơi vui đùa, lập tức trong đầu Vương Cư nghĩ đến hình ảnh Tống Khởi Minh, liền nói: “Nghĩ cách mang thäng nhỏ.
đáng yêu đó về đây.
Trong nhà lập tức có tiếng trẻ con rộn rã”
Quản gia theo hầu Vương Cư bao nhiêu năm như vậy, lập tức hiểu ý, mồ hôi trộm chảy ra: “Sao chủ nhân lại muốn đi cướp con cháu nhà người ta? Ông trời của tôi ơi, ý tôi là ngài phải lấy một cô vợ thật xinh đẹp, thùy mị, đoan trang, nết na, sau đó cùng người ta sinh ra mấy đứa nhỏ đáng yêu, bụ bẫm.
Tống Khởi Minh đáng yêu thì có đáng yêu thật, nhưng không phải cốt nhục của ngài đâu!”
“Im đi, đồ thái giám!” Vương Cư hừ mũi.
“Còn dám xui ta lấy con nhóc hỉ mũi chưa sạch kia.
Đúng là già mà không đứng đắn”
Nói xong, ông quay người đi về phía xe đang đậu, bỏ lại lão quản gia te tởn chạy theo.
Đúng là hai người bọn họ lăn lộn làm ăn đã lâu, lúc còn trẻ không nghĩ gì, đến bây giờ lại càng thấm thía sự cô độc.
Chính vì cô đơn quá, thành ra nhiều lúc lại tự biến mình thành trẻ con cho đỡ buồn!
Đi được một đoạn, thấy sắc mặt quản gia có gì đó không đúng, Vương Cư liền quay sang cảnh cáo: “Lão gì hư hỏng này! Đã bảo mau xóa cái ý tưởng làm cho ta kết hôn với An Nhiên đi cơ mà!”
“Đâu có, đâu có..” Quản gia vội xua tay.
“Tôi đang nghĩ, nếu con dâu cũ của nhà họ Tống bây giờ lại gả cho quản gia nhà họ Vương, chẳng phải làm cho bọn họ càng thêm nhục nhã hay sao?”
“Quản gia nhà họ Vương?” Vương Cư nhíu mày.
“Đấy chẳng phải là ông sao?”
“Đúng đúng, chính là tôi.
Ông chủ ngượng ngùng không ra trận, tôi sẽ thay ông đến gặp cha mẹ cô An Nhiên kia, rước cô ta về”
“Thanh Phong!”Vương Cư gầm lên.
“Còn nói lung tung nữa, ta cắt đầu nhà ngươi! Đồ thái giám này, lần sau gặp An Nhiên phải tự giác tránh mặt, cấm được lại gần.
Rõ chưa?!”
Đạp cho quản gia hư hỏng nhà mình một cái, Vương Cư không thèm leo lên xe nữa, cứ thế chấp tay sau lưng đi bộ về nhà.
Vốn dĩ ông muốn nhận An Nhiên làm con gái, nhưng mà có một gã quản gia không đáng tin cậy như vậy trong nhà, ông đành phải vứt cái ý tưởng này vào sọt rác.
Không động đến cô gái kia nữa, để cô ta tự sinh tự diệt đi.
Lại nói về đôi vợ chồng vừa mới li hôn, Tống Thành đi mấy bước đã có thể đuổi kịp An Nhiên nhưng hẳn vắn để cô đi trước một đoạn, chờ đến khi khuất khỏi cửa nhà Vương Cư mới sải bước tiến đến, từ phía sau ôm chặt cô vào trong lồng ngực.
“Đừng chạy nữa.
Anh tìm em khổ lắm biết không?”
“Buông ra! Em đang tức giận đây! Tức đến không thở được!” An Nhiên nghiêng mặt, không thèm nhìn hẳn nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.
“Được, được, anh buông tay nhưng em không được chạy!” Tống Thành bất đắc dĩ nới lỏng vòng tay cho cô hít thở nhưng vẫn cảnh giác để cô trong tầm với.
Không cho hắn ôm cũng không sao, nhưng hắn rất đau lòng khi nghĩ đến cô sẽ không gọi hắn là chồng nữa, cũng không ngọt ngào làm nũng, không dịu dàng dỗ dành hẳn như lúc trước…
Nghĩ thế, hẳn lại ướm hỏi một câu: “Vợ, chúng ta về nhà được không?”
An Nhiên bị một tiếng “vợ” của hẳn đâm trúng tim, đau đến muốn ngất đi.
Nhưng cô đã thề với trời, trước mặt Tống Nguyệt Sương buông lời thề độc sẽ kiên quyết li hôn với Tống Thành, cô không thể phá bỏ lời thề được lập trên sự an nguy của con trai mình “Em không còn là vợ anh nữa.
Chúng ta đã li hôn.
Cho nên em không thể cùng anh về nhà”“
Tống Thành cũng bị những lời này của cô làm cho đau đớn, giống như mỗi tiếng đều là những lưỡi dao đảo qua đảo lại, lóc thịt hắn ra khỏi xương.
Hắn nằm chặt tay cô, một tay kia nâng căm để cô đối diện với hẳn, nói rõ từng lời: “Chỉ cần em còn yêu anh, chúng ta vĩnh viễn là vợ chồng.
Nguyễn An Nhiên, em là người vợ duy nhất của Tống Thành này”
An Nhiên không đáp, trong lòng chỉ đau đớn cuồn cuộn, nhất thời không thể đáp lại.
Tống Thành siết chặt bàn tay, cảm thấy hơi ấm của cô trong tay mình nóng hối, biếu thị răng hắn vẫn còn nắm giữ được hạnh phúc mong manh.
Hắn cúi xuống, muốn hôn lên môi cô nhưng An Nhiên đã quay mặt tránh đi.
Hắn cản răng, đành ôm cô vào lòng,