Carl đã giấu vài chai whisky và gin uống dở trên giá sách trong phòng khách, phía sau mấy cuốn sách.
Chỗ rượu này jesper chưa đánh hơi ra được để hào phóng đem góp vào các bữa tiệc đột xuất củaAnh uống gần hết hai chai trước khi một cảm giác thư thái rốt cuộc cũng xầm chiếm cơ thể, và quãng thời gian dài vô tận của dịp cuối tuần trôi qua trong giấc ngủ sâu êm đềm.
Trong hai ngày, anh chỉ thức giấc đúng ba lần để nuốt vội bất kỳ món đồ ăn nào có trong tủ lạnh.
Jesper không có nhà, Morten thì về thăm bố mẹ ở Næstved, nên chẳng ai buồn quan tâm đến hạn sử dụng của thức ăn hay sự lệch lạc trong thực đơn.Thứ Hai cuối cùng cũng tới, và Jesper là người đánh thức Carl dậy.- Dượng Carl, dậy đi.
Dượng bị sao vậy? Con cần tiền để mua đồ ăn.
Trong tủ lạnh chẳng còn cái quái gìcả.Carl nhìn thẳng con riêng của vợ với đôi mắt từ chối tiếp nhận ánh sáng ban ngày.- Mấy giờ rồi? - Anh lẩm bẩm, chưa kịp nhớ ra hôm nay là ngày gì.Anh liếc nhìn cái đồng hồ báo thức mà Vigga đã hào phóng để lại.
Dù sao thì cô ta cũng chẳng quan tâmđến giờ giấc sinh hoạt trên giường.Nhìn đồng hồ, anh bỗng tỉnh hẳn.
Đã mười giờ mười phút.
Trong chưa đầy mười lăm phút nữa anh sẽ phải ngồi trên một chiếc ghế và chịu đựng ánh mắt sắc sảo của nữ chuyên gia tâm lý Mona Ibsen.- Vậy là mấy ngày nay anh gặp khó khăn trong việc rời khỏi giường? - Chị nhận xét, mắt liếc nhanh xuống đồng hồ đeo tay.
- Tôi có thể thấy anh vẫn còn bị khó ngủ.
- Chị nói tiếp như thể đã liên lạc được với cái gối của anh.Carl cảm thấy bực bội.
Có lẽ nếu anh kịp tắm trước khi ra khỏi nhà thì tình hình đã khá hơn.
Hi vọng mình không bốc mùi, anh nghĩ bụng và hơi hướng mũi về phía nách.Mona Ibsen bình thản nhìn Carl trong lúc ngồi đối diện với anh, tay đặt trong lòng, hai chân vắt chéo trong chiếc quần nhung đen.
Mái tóc của chị được đánh rồi, ngắn hơn hôm trước, lông mày kẻ đen nhánh.
Nhìn tổng thể nom chị khá đáng sợ.Carl thuật lại việc mình bị lên cơn đau tim ở cánh đồng đang được rải phân, hi vọng một biểu hiện thông cảm nơi chị, có lẽ thế.Nhưng thay vào đó, chị đi thẳng vào vấn để.- Anh có cảm thấy mình đã phụ lòng các đồng nghiệp trong vụ nổ súng không?Carl nuốt khan vài cái rồi kể lể một chút về việc đáng lẽ mình phải rút súng ra nhanh hơn, về bản năng có lẽ đã bị cùn nhụt đi sau những năm tháng làm việc với các thành phần tội phạm.- Anh cảm thấy mình đã phụ lòng anh em.
Đó là điều tôi thấy.
Trong trường hợp đó, anh sẽ tiếp tục khổ sở trừ phi anh chấp nhận rằng mọi chuyện không thể xảy ra khác đi.- Mọi chuyện luôn có thể xảy ra khác đi mà.
- Carl đáp.
Chị phớt lờ câu nói của anh.- Anh nên biết là tôi cũng đang điều trị cho Hardy Henningsen.
Có nghĩa là tôi đang nhìn vụ việc từ hai phía, và lẽ ra tôi phải rút lui.
Nhưng do không có quy định nào bắt buộc tôi làm thế, nên tôi muốn hỏi xem bây giờ khi đã biết chuyện, anh có muốn tiếp tục tham vấn tôi nữa hay không.
Anh phải biết là tôi khôngđược tiết lộ gì về những điều Hardy đã nói, cũng như những gì anh kể với tôi sẽ được giữ bí mật.- Không sao đâu.
- Carl nói, dù không thực sự nghĩ như vậy.
Nếu không vì đôi má mịn màng và bờ môi đòi được hôn kia, chắc anh đã đứng phắt dậy và bảo chị ta biến đi cho khuất mắt.
- Nhưng tôi sẽ hỏi Hardy về chuyện này.
Hardy và tôi không giấu nhau chuyện gì cả.
Không thể.Chị gật đầu và ngồi thẳng lại.- Anh có bao giờ bị rơi vào hoàn cảnh nào khác mà mình không thể làm chủ được hay không?- Có.- Khi nào?- Ngay bây giờ.
- Anh nhìn xoáy vào mắt chị.Chị điềm nhiên như không.
Người đâu mà lạnh lùng đến thế!- Anh sẽ đánh đổi gì để có Anker và Hardy tiếp tục ở bên anh?Sau câu hỏi đó, Mona Ibsen nhanh chóng bồi thêm bốn câu hỏi nữa.
Chúng gợi lên một cảm giác đau buồn khó tả trong lòng Carl.
Sau mỗi câu hỏi, chị đều nhìn vào mắt anh và ghi chép lại các câu trả lời.
Có cảm giác như Mona Ibsen đang muốn đẩy anh tới miệng vực.
Như thể anh sẽ phải rơi xuống trước khi chị vươn tay ra túm lấy anh.Chị nhận thấy anh chảy nước mũi trước khi anh kịp nhận ra.
Chị ngước mắt lên và ghi nhận mắt anh ươn ướt.Đừng có chớp mắt, khỉ gió, nếu không mình sẽ rơi nước mắt, anh tự nhủ, không hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra trong lòng mình.
Anh không sợ khóc, anh không có gì phải ngăn cản việc chị thấy những giọt nước mắt của anh, chỉ có điều anh không biết tại sao nó lại xảy ra vào đúng thời điểm đặc biệt này.- Anh cứ khóc đi.
- Mona Ibsen nói với giọng điệu mà người ta vẫn dùng khi khuyến khích một đứa trẻ ợ hơi sau khi ăn no.Khi họ kết thúc buổi trị liệu hai mươi phút sau, Carl đã ngán tận cổ việc bộc bạch nỗi lòng.
Mona Ibsen thì ngược lại, chị tỏ ra hài lòng khi bắt tay anh và đặt hẹn cho lần tới.
Chị cam đoan với anh một lần nữa rằng hậu quả của vụ nổ súng là do thiếu may mắn, và chắc chắn anh sẽ lấy lại được cảm giác cân bằng sau vài buổi trị liệu.Carl gật đầu.
Đúng là anh cảm thấy khá hơn, theo một cách nào đó.
Có lẽ bởi vì mùi nước hoa của chị đã át đi mùi cơ thể của anh, và bởi vì cái bắt tay của chị thật nhẹ nhàng, mềm mại và ấm áp.- Hãy gọi cho tôi nếu anh có bất kỳ chuyện gì muốn tâm sự với tôi, Carl.
Bất luận nó là chuyện lớn hay nhỏ.
Có thể nó sẽ giúp ta làm việc với nhau thuận lợi hơn, ai mà biết được?- Vậy thì, tôi đang có một câu muốn hỏi chị đây.
- Carl nói luôn, cố gắng lôi kéo sự chú ý của Mona Ibsen vào đôi bàn tay gân guốc và gợi cảm một cách không giấu giếm của mình.Chị nhận ra động thái của anh và lần đầu tiên mỉm cười.
Đằng sau cặp môi mềm của chị là những chiếc răng còn trắng hơn cả cô nàng Lis trên tầng hai.
Một điều hiếm hoi ở thời đại này, khi mà rượu vang và cà phê làm xỉn màu răng của hầu hết mọi người.- Vâng, anh định hỏi gì nào?Carl cố trấn tĩnh.
Bây giờ, hoặc không bao giờ.
;- Chị có đang có quan hệ với ai đó hay không? - Anh hơi chưng hửng trước sự vụng về của câu hỏi, nhưng đã quá muộn để rút lại.
- Tôi xin lỗi.
- Anh lắc đầu, cảm thấy không biết phải nói tiếp như thế nào.
- Tôi chỉ muốn hỏi xem chị có chấp nhận lời mời ăn tối cùng tôi hay không mà thôi.Nụ cười của Mona Ibsen cứng lại.
Những chiếc răng trắng và làn da mểm mại cũng biến mất theo.- Tôi nghĩ anh nên trở lại là chính mình trước khi tiến hành tấn công theo kiểu đó, Carl.
Và anh sẽ phải chọn nạn nhân một cách cẩn thận hơn.Carl cảm thấy nỗi thất vọng tuôn tràn trong toàn bộ hệ thống nội tiết của mình khi chị quay lưng và mở cánh cửa dẫn ra hành lang.
Khốn nạn thế chứ.- Nếu chị nghĩ mình không phải là đối tượng nên được đàn ông lựa chọn, - anh làu bàu, - thì chị hoàn toàn không biết được sức ảnh hưởng của mình lên phái mạnh đáng kinh ngạc như thế nào rồi.Mona Ibsen quay người lại, chìa bàn tay có đeo nhẫn ra.- Ồ, có chứ.
Cái đó thì tôi biết thừa.
- chị nói trước khi rút lui khỏi mặt trận.Bị bỏ lại, Carl đứng sững, hai vai xuôi xị.
Trong con mắt của mình, anh là một trong những cảnh sát điều tra tốt nhất mà vương quốc Đan Mạch từng tạo ra, nên anh tự hỏi làm thế quái nào mình lại đánh giá sai một điều cơ bản đến như thế.Một người nào đó ở trại trẻ Godhavn gọi điện thông báo cho Carl rằng họ đã liên lạc với ông giáo về hưu John Rasmussen, và ngày mai ông sẽ đi thăm em gái ở Copenhagen.
Anh ta chuyển lời nhắn rằng ông ấy rất muốn đi ngó nghiêng sở cảnh sát, nên sẽ đến gặp Carl từ mười giờ đến mười hai giờ, nếu anh đồng ý.
Carl không thể gọi lại cho ông giáo, vì quy định của trại trẻ không cho phép công khai số điện thoại riêng của nhân viên, nhưng anh có thể nhắn lại nếu không thể thu xếp để gặp Rasmussen được.Chỉ đến khi gác máy, anh mới quay về với thực tại.
Nỗ lực thất bại của anh với Mona Ibsen đã tắt nguồn một số vùng trong bộ não của anh, và việc kết nối chúng lại chỉ mới vừa được bắt đầu.
Vậy là ông giáo già ở Godhavn sau khi quay về từ quần đảo Canary sẽ đến gặp anh ngày mai.
Anh sẽ yên tâm hơn nếu ông ta còn nhớ được thằng bé đó có biệt danh Atomos trước khi anh đồng ý đóng vai hướng dẫn viên du lịch tại trụ sở cảnh sát.
Nhưng đành kệ vậy.Carl hít một hơi dài và cố gắng xua đuổi Mona Ibsen cùng đôi mắt mèo của chị ra khỏi tâm trí.
Còn rất nhiều vấn đề trong vụ Lynggaard cần được giải quyết, tốt hơn anh nên bắt tay vào làm thay vì ngồi đó tự thương hại mình.Một trong những nhiệm vụ đầu tiên là yêu cấu cô giúp việc Helle Andersen xem xét các tấm ảnh được anh mượn từ nhà của Dennis Knudsen.
Biết đâu cô ta cũng thích thú với ý tưởng được thăm thú một vòng trụ sở dưới sự thuyết minh của một tay phó chánh thanh tra cảnh sát.
Sao cũng được, miễn là anh không phải lái xe băng qua con sông Tryggevælde lần nữa.Anh bấm số của Helle Andersen và gặp được chồng cô.
Anh ta cho biết mình vẫn còn đang nghỉ ốm vì cái lưng đau không tin nổi, nhưng ngoài ra thì tất cả đều ổn.
Anh ta nói “chào Carl”, cứ như thể họ sấp đi cắm trại chung và cùng chia sẻ các bữa ăn với nhau vậy.Nghe anh ta nói chuyện cũng giống như ngồi cạnh một bà cô già chưa chồng.
Tất nhiên anh ta sẵn sàng gọi Helle tới nghe điện thoại nếu cô có nhà.
Không, cô luôn bận bịu với các khách hàng của mình cho tới ít nhất là… Chờ chút, hình như có tiếng xe của cô ấy trên đường dẫn vào nhà.
Cô ấy vừa mua một con xe mới, và chỉ cần nghe tiếng là anh ta có thể phân biệt được động cơ 1.3 với 1.6 lít.
Đúng như cái gã trên ti vi đã nói, chiếc Suzuki mà không xứng với những lời hứa hẹn thì bỏ đi cho rồi.
Thật mừng là họ đã thanh lý được chiếc Opel cũ với một mức giá hời.
Anh chồng cứ thao thao bất tuyệt, trong khi chất giọng lanh lảnh của cô vợ đã vang lên trong nhà:- Anh Ole ơi! Có nhà không đấy? Anh chất củi xong chưa?Thật may cho Ole là bảo hiểm xã hội không nghe được câu hỏi vừa rồi.Sau khi lấy lại hơi thở, Helle Andersen tỏ ra thân thiện và sốt sắng.
Carl cảm ơn cô vì đã tiếp chuyện Assad hôm trước, sau đó anh hỏi xem liệu cô có thể nhận qua email vài tấm ảnh vừa được anh scan hay không.- Ngay bây giờ ạ? - Cô hỏi lại, và lập tức giải thích vì sao đây không phải là thời điểm thuận lợi nhất.
- Tôi vừa mới đem mấy cái pizza về.
Anh Ole thích bánh có rau diếp, mà loại ấy thì phải ăn ngay, nếu không rau sẽ dẻ bị quắt lại trong lớp phô mai.Carl phải đợi hai mươi phút trước khi cô gọi lại cho anh.
Nghe giọng là anh biết Helle Andersen chỉ vừa mới nhai xong miếng cuối cùng.- Cô có nhận được email của tôi chưa?- Rồi ạ.
- Cô đáp.- Hãy mở cái ảnh đầu tiên lên và cho tôi biết cô thấy ai.- Daniel Hale.
Trợ lý của anh đã cho tôi xem một tấm ảnh của anh ta.
Nhưng tôi chưa từng gặp anh ta trước đây.- Vậy hãy mở tiếp tấm thứ hai.
Tấm này thì sao?- Ai vậy?- Tôi đang định hỏi cô câu đó đây.
Tên anh ta là Dennis Knudsen.
Cô có từng trông thấy anh ta bao giờ chưa? Có thể ngoài đời anh ta lớn tuổi hơn trong ảnh.Helle Andersen bật cười.- Chắc chắn không, nhất là với cái mũ ngớ ngẩn như thế.
Tôi chưa bao giờ trông thấy anh ta.
Anh ta khiến tôi nhớ tới cậu em họ Gorm, nhưng Gorm phải to béo gấp đôi ấy chứ.Có vẻ như đó là do di truyền.- Vậy còn tấm ảnh thứ ba thì sao? Trong ảnh là một người đã nói chuyện với Merete tại Christiansborg không lâu trước khi cô mất tích.
Tôi biết cô chỉ nhìn thấy lưng của người này trong ảnh, nhưng anh ta có điểm gì quen thuộc với cô không? Quần áo, tóc tai, cử chỉ, dáng người, chiều cao, bất cứ điều gì?Helle Andersen im lặng một lúc.
Một dấu hiệu tốt.- Tôi không chắc lắm, vì người trong ảnh quay lưng lại, như anh đã nói.
Nhưng có lẽ tôi đã từng thấy anh ta trước đây.
Anh đoán xem tôi đã gặp anh ta ở đâu?- Đó là điều tôi đang hi vọng được cô cho biết đây.Nào, Helle, Carl thầm nghĩ.
Có bao nhiêu khả năng nào?- Tôi biết anh đang nghĩ tới người giao thư.
Tôi có thấy lưng của anh ta, nhưng anh ta mặc quần áo rất khác, nên cũng khó mà chắc chắn được.
Trông anh ta có vẻ quen, nhưng tôi không dám chắc.- Thế thì em không nên khẳng định gì hết, cưng à.
- Giọng nói của anh chồng đang xơi pizza vang lên ở đấu dây bên kia.Carl cố nén tiếng thở dài.- Thôi được.
- Anh nói.
- Tôi còn một tấm ảnh cuối cùng muốn gửi cho cô.
Anh bấm nút gửi đi.- Nó đây rồi.
- Mười giây sau Helle Andersen reo lên.- Hãy cho tôi biết cô thấy ai.- Tôi thấy người ở trong tấm ảnh thứ hai, hình như thế.
Dennis Knudsen.
Có phải đó là tên anh ta không nhỉ? Trong ảnh này, anh ta chỉ là một cậu bé, nhưng cái vẻ mặt tức cười đó thì không thể lẫn vào đâu được.
Nhìn hai cái má kìa.
Phải, tôi dám cá anh ta chơi đua xe khi còn bé.
Giống em họ Gorm của tôi, kể cũng lạ.Đó là trước khi cậu ta nặng hơn trăm ký, Carl suýt buột miệng.- Hãy nhìn người đứng phía sau Dennis.
Cò có nhận ra người nàykhông?Đấu dầy bên kia im lặng tuyệt đối.
Cả anh chồng giả ốm kia cũng im thin thít.
Carl chờ đợi.
Kiên nhẫn có lẽ là một đức tính tốt đối với người làm công tác điều tra.
Do vậy, việc phát huy tối đa nó là vẫn để sống còn.- Sợ thật.
- Cuối cùng Helle Andersen cũng lên tiếng.
Bỗng dưng giọng cô nhỏ hẳn đi.
- chính là anh ta.Tôi tin chắc đây là anh ta.- Người đã đem lá thư tới cho cô ở nhà Merete á? Có phải ý của cô muốn nói như vậy không?- Phải.
- Lại một khoảng im lặng, như thể cô gái cần phải hình dung ra hình ảnh của cậu bé trong ảnh nhiêu năm về sau.
- Có phải đó là người anh đang tìm không? Anh nghĩ anh ta có liên quan đến chuyện của Merete à? Tòi có nên dè chừng anh ta không vậy?Helle Andersen tỏ ra lo lắng thực sự.
Và có lẽ cô có lý do để làm thế.- Đã năm năm rồi, cô không có gì phải sợ, Helle.
Cô bình tĩnh đi.
- Anh nghe thấy tiếng thở phào.
- Vậy theo cô thì đây chính là người giao lá thư đó.
Cô chắc chứ?- Là anh ta.
Phải, tôi chắc chắn như thế.
Đôi mắt anh ta rất đặc biệt.
Ôi, chuyện này khiến tôi cảm thấy nôn nao kỳ lạ.Có khi là do món pizza đấy, Carl nghĩ thầm trong khi cảm ơn Helle Andersen và gác máy.
Anh ngả người ra lưng ghế.Anh đưa mắt nhìn những tấm ảnh chụp lén Merete Lynggaard đang nằm trên hồ sơ vụ án.
Hiện giờ anh cảm thấy nhiều hơn bao giờ hết rằng đây chính là mối dầy liên kết giữa nạn nhân và hung thủ.
Đây là lần đầu tiên anh có cảm giác mình đi đúng hướng.
Tay Atomos này đã đánh mất tuổi thơ và trở thành một kẻ đầu trộm đuôi cướp, nếu nói theo cách bóng bẩy.
Ma đưa lối quỳ dẫn đường khiến hắn gặp được Merete.
Vấn đề là vì sao, ở đâu, như thế nào? Có lẽ anh sẽ không bao giờ tìm được các câu trả lời, nhưng anh sẽ cố.Mona Ibsen có thể ngồi đó lau bóng chiếc nhẫn cưới trong khi chờ đợi.Người tiếp theo được anh gửi ảnh là Bille Antvorskov.
Trong chưa đây năm phút anh đã có câu trả lời của ông trong hộp thư.
Đúng là một trong hai cậu bé trông khá giống với người đã tham dự cuộc họp tại Christiansborg, nhưng Antvorskov không dám chắc về điều đó.Thế là đủ với Carl.
Anh tin chắc Antvorskov là người không bao giờ quả quyết một chuyện gì trước khi xem xét đến chân tơ kẽ tóc của nó.Điện thoại đổ chuông.
Không phải Assad, cũng không phải trại trẻ Godhavn, như anh mong đợi.
Trong tất cả những người có thề gọi cho anh vào lúc này, Vigga là người gọi điện.- Có chuyện gì với anh vậy, Carl? - Cô hỏi với giọng run run.Anh cố đoán xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng chưa kịp nghĩ được gì thì Vigga tuôn một tràng:- Buổi khai trương đã bắt đầu đón khách được nửa tiếng, nhưng không có ma nào xuất hiện.
Bọn em có mười chai vang và hai mươi gói snack.
Nếu anh cũng không đến thì em không biết phải làm gì nữa.- Ở gallery của em á? Có phải ý em là vậy không?Vài tiếng sụt sịt báo cho anh biết Vigga sắp sửa khóc nấc lên.- Anh không hề hay biết chuyện này.- Hugin đã gửi đi năm mươi thư mời vào ngày hôm kia.
- Vigga thút thít lần cuối, sau đó mới lời cái đuôi ra.
- Chẳng lẽ em không thể trông cậy vào anh được hay sao? Xét cho cùng, anh cũng đầu tư vào gallery này mà!- Em đi mà hỏi bóng ma lang thang của em ấy.- Anh bảo ai là ma cơ? Hugin á?- Em còn có thằng cha bám váy nào khác ngoài hắn ta à?- Hugin cũng bận tâm chẳng kém gì em về thành công của gallery này.Carl không nghi ngờ chuyện đó.
Nếu không thì anh ta còn có thể trưng bày những tấm giẻ rách vẩy sơn lung tung của mình ở đâu kia chứ?- Nghe này, Vigga, nếu Einstein của em thực sự nhớ đi gửi thư mời qua đường bưu điện vào ngày thứ Bảy vừa rồi, như em nói, thì người nhận sẽ chỉ thấy chúng trong hòm thư nhà mình khi họ đi làm về vào tối nay.- Ôi trời ơi, không thể nào! Chết tiệt! - Vigga rên rỉ.
Vậy là tối nay thằng cha kia phải ngủ chay rồi.Carl không thể không cảm thấy khoái trá trong lòng.Tage Baggesen gõ cửa phòng làm việc của Carl đúng lúc anh châm điếu thuốc lá đã mè nheo kêu réo anh nãy giờ.- Vâng, mời vào? - Anh nói khi buông phổi vẫn còn đầy khói thuốc.Thế rồi anh trông thấy người đàn ông gần như bạc trắng đi vào một cách đường hoàng trong tình trạng ngà ngà say và tỏa mùi bia rượu ra khắp phòng.- Tôi chì muốn xin lỗi vì đã