Chỉ là xếp hạng thi thử thôi nên trường học sẽ không gióng trống khua chiêng dùng bảng vàng dán lên, mà là chủ nhiệm lớp sẽ đóng dấu một tờ giấy hơi mỏng dán ở lớp học của mình.
Khi Tần Chung Việt và Tạ Trọng Tinh trở lại phòng học thì đại diện ngữ văn của lớp đã cầm bảng thành tích dán trên tường rồi.
Rất nhiều người ghé qua đó xem thử, Tạ Trọng Tinh cũng không nóng nảy, chờ người tan đi mới chậm rãi lôi Tần Chung Việt qua nhìn.
Y gần như không cần xem xếp hạng của mình vì y vẫn luôn ở hạng nhất chưa từng bị tụt hạng, y nhanh chóng được mã số của Tần Chung Việt, thấy điểm và xếp hạng của hắn, 477 điểm, hạng tám đếm ngược toàn lớp.
Tạ Trọng Tinh có chút ngoài dự đoán, nói: "Lần này thi rất tốt đó.
"
Tần Chung Việt nhỏ giọng hỏi: "Tốt thật hả? Hạng tám đếm ngược lận mà.
"
Tạ Trọng Tinh nói: "Đã rất tốt rồi, mới một tuần thôi cậu đã tiến bộ nhiều như vậy, kế tiếp cậu sẽ càng ngày càng tốt hơn.
"
Ngược lại lần này Tần Chung Việt không lộ ra biểu cảm tang thương nữa.
Chỉ là vào mỗi buổi sáng vẫn muốn ngủ nướng, nhưng đã không nói mấy lời làm nũng nữa, không cần Tạ Trọng Tinh nói tới câu thứ hai thì hắn đã bò dậy rồi.
Hiện tại ngẫm lại, mỗi lần Tạ Trọng Tinh còn dậy sớm hơn so với hắn đó, y cũng chưa nói gì, sao hắn có thể luôn làm nũng để ngủ nướng được chớ?
Tạ Trọng Tinh vì giúp* hắn nên mới chịu khổ giống nhau luôn à.
(*) gốc陪- bồi: cùng với, giúp vào, đi theo.
Nên mấy phim cung đấu thường có câu "phụng bồi" đó các bà con.
.
Mà phụng thường dành cho các nương nương thôi.
Tần Chung Việt phát hiện bản thân luôn có một tật xấu, đó là trong mắt chỉ thấy được một việc, nếu không phải hắn học được cách nghĩ lại thì trong mắt hắn sẽ không nhìn thấy được sự trả giá của Tạ Trọng Tinh.
Tạ Trọng Tinh luôn ngủ cùng hắn, cùng nhau chịu đói, thậm chí Tạ Trọng Tinh cũng bấm giây đồng hồ khi bản thân đi WC nữa! ! !
Những cái đó, hắn trải qua lâu như vậy, suốt một tuần hắn mới thấy được!!
Nhịn không được nghĩ tới Tạ Trọng Tinh đời trước đã sống cùng với một tên đàn ông như hắn, nhất định sẽ thấy rất mệt đúng không?
Có lẽ không phải chỉ có mỗi hắn oán hận đầy mình, mà có thể trong lòng Tạ Trọng Tinh cũng không muốn sống cùng hắn nữa đâu!
Tần Chung Việt tưởng tượng đến điểm này thì cả người đều héo ỉu xìu luôn.
Hắn thiệt thất bại á chời, đời trước trong mắt hắn căn bản là không có vợ iu của hắn mà!
Nhưng mà phải tỉnh lại nhanh lên, không sao cả không sao cả, hiện tại trong mắt hắn có em ấy là được!!
Lại hiểu được thêm một chút thì Tần Chung Việt càng trở nên cực kỳ phối hợp với lời Tạ Trọng Tinh nói.
Tạ Trọng Tinh cũng nhanh chóng cảm giác được sự biến hóa của Tần Chung Việt nên không khỏi có chút nghi hoặc, nhưng cũng không có nghĩ nhiều, chỉ cho là thói quen của hắn thôi.
Con người là sinh vật có tính thích ứng rất mạnh, cho dù ở liệt trong hoàn cảnh ác liệt nhất cũng phải kiên trì chuyện muốn làm nhất, chẳng hạn như tự hạn chế, học tập, cứ như vậy nhiều nhất trong 21 ngày thì sẽ hình thành thói quen.
Tạ Trọng Tinh không chỉ muốn Tần Chung Việt thi đậu Thanh Bắc không thôi, mà y còn muốn hắn có được chí tiến thủ cùng với sự tự giác cao, có như vậy thì dù tới Thanh Bắc rồi hắn cũng sẽ không bị thụt lùi quá nhiều.
Nhưng Tần Chung Việt có muốn sự ưu tú này hay không, thật ra Tạ Trọng Tinh có nghĩ đến, Tần Chung Việt chỉ là muốn học cùng y mà thôi, lý do nông cạn này hẳn là không có cách nào trở thành động lực để hắn tiến tới, nhưng hắn lại chân chân thật thật tiếp tục kiên trì vì cái lý do này, đây cũng là chỗ mà Tạ Trọng Tinh không hiểu được.
Gia cảnh rõ ràng ưu việt như vậy, có thể không để ý việc học như rất nhiều con nhà giàu khác, dù sao có kém hơn nữa thì người nhà vẫn sẽ bảo đảm hắn áo cơm vô ưu, nhưng hắn lại vì muốn ở cùng y mà tiến hành loại gian khổ nỗ lực này, hơn nữa còn luôn kiên trì.
Ban đầu còn làm nũng, đến bây giờ chỉ cần y kêu tên Tần Chung Việt một tiếng thì hắn sẽ lập tức xoay người ngồi dậy.
Những điều đó không thể không khiến cho Tạ Trọng Tinh nghĩ nhiều.
Thật ra nếu y muốn nghĩ thì y còn có thể nghĩ ra càng thêm nhiều thứ, hơn nữa đầu óc y thông minh, cũng có thể nghĩ ra đến tột cùng là vì cái gì.
Nhưng chỉ cách một tầng này, Tạ Trọng Tinh lại dừng bước chân đi tìm tòi nghiên cứu.
Y không tiếp tục nghĩ nữa mà là yên lặng âm thầm bổ sung thêm nhiều đề, thậm chí tự mình ra đề luyện thi cho Tần Chung Việt làm.
Thời gian cứ như vậy lặng yên không một tiếng động tới tháng 5.
Thời tiết tháng 5 hoàn toàn nóng bức, làn da Tạ Trọng Tinh rất trắng, hơn nữa có thể là vì di truyền bên người mẹ kia nên trời sinh y phơi nắng cũng không đen, cho dù phơi lâu rồi cũng chỉ đỏ lên thôi, chờ tới khi vào trong nhà che thì sẽ khôi phục lại làn trắng nõn như trong suốt đó.
Có lẽ là nhờ một tháng này ăn ở nhà Tần Chung Việt rất khá—— Tần Chung Việt còn nói riêng dì mỗi ngày phải làm canh bổ cho y nữa.
Sau khi ăn xong một tháng, ăn đến mức sắc mặt của Tạ Trọng Tinh trong trắng lộ hồng, khí sắc tốt lên không ít.
Điều này cũng làm Tần Chung Việt thêm xác định, ngay từ đầu da Tạ Trọng Tinh trắng, mẹ nó chính là tái nhợt thì có!!
Chiều hôm nay trong lớp thiếu hai người, bởi vì đã đến giờ kiểm tra thể lực (thể chất) của học sinh thể dục rồi, lớp có hai học sinh thể dục đi kiểm tra.
Tần Chung Việt đối với việc này còn rất hâm mộ, nói với Tạ Trọng Tinh: "Nếu ngay từ đầu tôi là học sinh thể dục, lấy thân phận học sinh năng khiếu đi vào thì sẽ không mệt mỏi như vậy đâu ha?"
Tạ Trọng Tinh nói: "Đúng rồi, hình như thần kinh vận động của cậu rất tốt.
"
Tần Chung Việt có chỗ đắc ý, "Đó là đương nhiên à, thể lực tôi rất tốt á.
" Cậu còn từng khen rồi nha!
Tần Chung Việt bỗng nhiên trầm mặc.
Có lẽ là do thân thể quá trẻ, cảm giác đang học mà đại não không chịu khống chế đỉnh lên đụng phải cái bàn này cũng chỉ có thời kỳ cấp 3 mới có thể có được, cũng là vì thân thể đầy sức sống nên nếu trong đầu nghĩ đến một tí tẹo tèo teo mấy thứ lung ta lung tung nào đó thì sẽ thành cầu nối nhiều lần cho cái đồ í í kia.
Ở thời điểm đó, hắn còn cảm thấy quá phiền toái đi mất thôi, một chút cũng không thích, còn không bằng đi bơi lội để giải tỏa rồi được thoải mái hơn.
Nhưng hiện tại, hắn cảm thấy khi đó bản thân thật sự đang ở trong phúc mà không biết hưởng phúc, bây giờ hắn muốn làm cũng không làm được.
Thiệt thảm mà, hắn quá xá là thảm.
Tạ Trọng Tinh liếc Tần Chung Việt một cái, nói: "Tới làm bài đi.
"
Tần Chung Việt nghĩ lại hình ảnh đời trước Tạ Trọng Tinh một bên cởi cà vạt cởi nút tây trang, một bên nói với hắn: "Tới làm đi.
".
Lúc ấy Tạ Trọng Tinh nhất định sẽ xoa loạn kiểu tóc vẫn luôn chỉn chu và tinh anh, tháo mắt kính gọng mỏng kia xuống, hơi hơi híp mắt nhìn hắn.
Khi đó Tần Chung Việt nhìn Tạ Trọng Tinh như vậy, chỉ biết hình như đại não ngất đi, chờ lúc