Người phục vụ phụ trách dẫn đường dẫn Ôn Diễn và Thịnh Nịnh vòng qua khu bình dân chung rồi vòng qua hành lang đi đến phòng riêng.
Tuy rằng nhà hàng Michelin này phải đặt chỗ trước, Ôn Diễn không phải là khách hàng VIP thường xuyên nhưng quản lý cao cấp ở đây đều biết anh. Bình thường anh có thể hẹn ăn cơm riêng tư ở đây đã được xem là vẻ vang cho nơi này rồi, cho nên anh không cần phải đặt trước, muốn vào, nhà hàng cũng không thể không cho vào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vì vậy, Ôn Diễn không đặt trước nhưng được người phục vụ dẫn đến phòng bao tốt nhất, anh cũng không nghi ngờ gì.
"Mời hai vị vào."
Ôn Diễn bước vào trước, đèn trong phòng bao vẫn chưa bật. Nguồn ánh sáng duy nhất là cảnh đêm đèn neon bên ngoài cửa sổ thủy tinh được tô điểm thêm những bông tuyết.
Không thấy Ôn Chinh và bạn gái, Ôn Diễn cảm thấy có gì đó không đúng, nhíu nhíu mày theo bản năng.
Khu vực CBD* nòng cốt ở vành đai ba phía Đông tấc đất tấc vàng, diện với phòng bao chính là tòa nhà Trung Tín, đèn đuốc sáng trưng không bao giờ tắt. Thịnh Nịnh đã từng nhìn thấy một vài bức ảnh mà các blogger nhà giàu đăng lên đều là những tòa nhà cao tầng tương đương, nhưng cô không bao giờ nghĩ rằng nhà hàng cao cấp lại bị mất điện.
*CBD = Central Business District: Khu trung tâm thương mại
Thịnh Nịnh đi theo Ôn Diễn vào phòng bao.
Cô hơi mông lung, nhìn Ôn Diễn: "Bọn họ đâu?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sắc mặt Ôn Diễn bình tĩnh, nghiêng đầu chuẩn bị hỏi người phục vụ xảy ra chuyện gì thì đèn trong phòng bao lập tức sáng lên.
Cả hai người đều giật mình, cuối cùng cũng nhìn thấy trang trí của toàn bộ phòng bao.
Gói cầu hôn cổ điển. Toàn bộ phòng bao đều tràn ngập bóng bay màu hồng và đèn nhỏ, cánh hoa trải khắp sàn và vải lụa satin phủ lên các bức tường xung quanh và trên bức tường sặc sỡ nhất viết một câu tiếng Anh hoa mỹ:
"Will you marry me?"
Không biết ai là người đầu tiên phát minh ra lời cầu hôn này nhưng một khi nó được lan truyền thì sẽ kéo dài bất tận. Tình yêu là thói quen, không có gì mới mẻ, dùng vô số phương pháp, bây giờ tận mắt nhìn thấy, vẫn không khỏi thở dài trong lòng.
Cảnh cầu hôn này rất mang tính thiếu nữ, rất lãng mạn, rất ý nghĩa.
Con nhóc Thịnh Thi Mông này đúng là rất có năng lực.
Thịnh Nịnh vẫn còn đang sững sờ, hai nhân vật phụ phản diện đã có mặt, mà nam chính nữ chính đâu?
Trên bàn có nến và đồ ăn phương Tây phong phú. Lúc này người phục vụ đẩy một chiếc xe thức ăn nhỏ đi vào, theo sau là mấy người phục vụ mặc đồng phục, trên tay cầm các loại sâm panh và pháo chúc mừng.
Chiếc xe thức ăn nhỏ được trang trí tinh xảo và dễ thương, giống như một chiếc xe hoa, chở một chiếc bánh kem cầu hôn ba tầng. Tầng trên cùng của chiếc bánh kem đặt một hộp nhẫn màu xanh bạc hà.
Người phục vụ đi đến trước mặt Thịnh Nịnh mở chiếc hộp ra .
Chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh chói lóa, xung quanh không có viên kim cương nào tô điểm, chỉ có một viên kim cương chủ chốt, liếc mắt một cái có thể nhìn ra viên kim cương này cũng phải nặng năm cara.
Lúc này trong phòng bao vang lên tiếng nhạc, một giọng nam trầm thấp hát tiếng Anh.
"I see you standing there
And I can’t help but stare
Im ready to bring
Your wedding ring
On the day that we met
I wanted to ask
If you’d be by my side forever."
"I love you three thousand."
*Bài hát: I love you 3000
Bài hát cầu hôn rất kinh điển. Trong cuộc đời này Thịnh Nịnh chưa bao giờ bởi vì bản thân là sinh viên ngành phiên dịch, nghe hiểu tiếng Anh mà cảm thấy xấu hổ như vậy.
Da đầu cô tê dại, mỗi một tế bào từ lòng bàn chân cho đến mái tóc đều kêu lên hai chữ xấu hổ. Đủ các loại phản ứng bất lực như sóng thủy triều dồn lên não. Tuy lúc này cô tỉnh táo nhưng cô lại hận mình không phải là người chậm phát triển trí tuệ.
Thịnh Nịnh nhìn Ôn Diễn theo bản năng.
Lông mày của người đàn ông này không hề giãn ra kể từ khi anh nhìn thấy sự trang bày trong phòng bao này, đặc biệt là sau khi nhìn thấy chiếc nhẫn cầu hôn này.
Không hiểu sao phản ứng kịp.
Lúc này, người phục vụ lên tiếng: "Tổng giám đốc Ôn nói anh ấy là người hay xấu hổ, không biết mở miệng nói sao. Bài hát này đại biểu cho tấm lòng anh ấy dành cho cô."
Ôn Diễn: "?"
Con ngươi của Thịnh Nịnh chấn động: "...."
Sau đó tất cả mọi người bắt đầu hét lên: "Gả cho anh ấy đi! Gả cho anh ấy đi! Gả cho anh ấy đi!"
Thịnh Nịnh sợ hãi lùi về sau mấy bước.
Hiểu lầm gì không vậy?
Mà giữa tiếng hò hét đồng thanh của những người phục vụ, sắc mặt của Ôn Diễn càng ngày càng âm trầm. Bởi vì ở đây có người ngoài, anh không thể phản ứng quá nóng nảy được.
Người đàn ông đưa tay lên, day day trán hít thở thật sâu mấy hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội, đoán chừng là nhẫn nhịn một lúc lâu mới cố gắng khắc chế được kích động muốn ném hết mọi thứ trong căn phòng này ra ngoài.
Thịnh Nịnh đi tới, nói nhỏ: "Có phải là nhầm người rồi không?"
“Nếu không thì sao?” Ôn Diễn trầm mặc nhìn cô, lạnh lùng cười chế nhạo: “Chẳng lẽ tôi đi cầu hôn cô?"
Lúc này tất cả mọi người trong phòng bao đều bị áp suất không khí dưới không độ toát ra từ Ôn Diễn mà cảm thấy xấu hổ. Mấy người phục vụ không hiểu tại sao sắc mặt của nam chính lại u ám, còn nữ chính thì lại mờ mịt như vậy.
Thịnh Nịnh: "..."
Hung dữ với cô làm gì. Cô cũng là người bị hại mà.
Ôn Diễn cầu hôn cô, vậy nhất định không phải anh điên thì cô cũng điên rồi.
Nếu không thì cả hai người bọn họ đều bị bệnh tâm thần hết.
Thịnh Nịnh hít sâu một hơi, đột nhiên dịu dàng nói: "Anh yêu."
Mí mắt Ôn Diễn chợt nhảy lên, trừng mắt nhìn Thịnh Nịnh hỏi: "Cô gọi tôi là gì?"
Cô bị anh nhìn chằm chằm hơi sợ hãi, nhưng lúc này cô lại nổi lên tính phản nghịch, đặc biệt muốn dạy cho nhà tư bản kiêu ngạo này một bài học.
Thịnh Nịnh bày ra bộ mặt áy náy.
"Cảm ơn anh đã chuẩn bị cho em điều bất ngờ này, em thực sự rất vui."
".... Nhưng xin lỗi, em vẫn chưa sẵn sàng."
Đột nhiên Ôn Diễn mở mắt ra.
Nói xong mấy câu thoại này, Thịnh Nịnh không dám nhìn vào mặt Ôn Diễn, giả vờ bộ dạng khóc thành tiếng, hai tay ôm mặt, chạy khỏi phòng bao trong bộ dạng nữ chính truyện tranh Nhật Bản tiêu chuẩn.
"Thịnh Nịnh!"
Ôn Diễn ở phía sau càng gọi cô, cô càng chạy nhanh hơn.
Mà người đàn ông bị cô bỏ lại trong phòng bao vẫn còn chưa hồi phục lại tinh thần trong cảnh ngộ ngớ ngẩn từ "Không hiểu sao trở thành người đi cầu hôn còn cmn bị từ chối", lại còn phải nhận lấy các loại ánh mắt phức tạp của những người phục vụ xung quanh theo dõi toàn bộ quá trình này, ví dụ như "Trời đất quỷ thần ơi, người phụ nữ kia từ chối lời cầu hôn của tổng giám đốc Ôn, thật sự là một người không chịu cúi đầu trước tiền tài"," Không ngờ Vương lão ngũ kim cương cao cấp như tổng giám đốc Ôn lại có một ngày bị từ chối lời cầu hôn", "Huhuhu chuyện tốt như thế này sao không rơi trúng đầu tôi chứ","Đm thật muốn phát trực tiếp cảnh này lên vòng bạn bè ghê".
Cũng may Ôn Diễn là người cần mặt mũi, nhưng anh là người đàn ông có giáo dưỡng, cho dù có tức giận đến mấy vẫn nhịn được, không có hành động bạo phát với những đồ trang trí sặc sỡ trong căn phòng này.
“Ôn Chinh đâu?” Ôn Diễn xanh mặt nói: “Nói nó lăn ra đây giải thích!"
-
Làm sao Ôn Chinh có thể chờ anh trai đến tìm anh ta tính sổ được, tất nhiên là cao chạy xa bay lâu rồi.
Sau khi gọi một đĩa hàu tươi, Thịnh Thi Mông mới ăn hai con thì Ôn Chinh nói có việc gấp, buổi hẹn hò đành phải kết thúc sớm.
Thịnh Thi Mông luôn là một cô bạn gái nghe lời, mặc dù tiếc một bàn đồ ăn ngon nhưng cô ấy vẫn ngoan ngoãn rời khỏi nhà hàng với Ôn Chinh.
Trên đường, Ôn Chinh lái xe, ánh mắt tập trung nhìn con đường phía trước nhưng không biết đang suy nghĩ gì, thỉnh thoảng đột nhiên bật cười.
"Rốt cuộc là anh đang cười gì vậy?” Thịnh Thi Mông không hiểu hỏi: “Anh cười suốt cả quãng đường đi rồi đó."
Ôn Chinh vẫn cười, giọng điệu nhàn nhạt: "Không có chuyện gì."
Thịnh Thi Mông nhớ đến chuyện trước đó Ôn Chinh đã nói với cô ấy trong nhà hàng, tò mò hỏi: "Người sắp giải quyết được chuyện lớn cả đời là bạn của anh không? Cho nên anh mới vui vẻ thay cho anh ấy như vậy."
“Không phải bạn bè.” Ôn Chinh dừng lại, nói: “Quan hệ còn sâu hơn cả bạn bè nữa.”
Sau đó không hiểu sao lại bổ sung: "Là đàn ông."
“Em không hỏi giới tính.” Thịnh Thi Mông cũng cười: “Vậy đó là cầu hôn đúng không?"
"A, em đoán ra rồi? Đó là cầu hôn."
"Vậy tại sao lúc nãy anh không qua đó chúc mừng?"
Ôn Chinh nhướng mày, lười biếng nói: "Không cần. Giữa anh và anh ấy không cần những phép tắc kia."
Thực