Có Thể Uống Một Ly Không

Chương 7


trước sau


Ngoài cửa, mấy vị nội thị dẫn theo ít nhất mười mấy tiểu tư*, xung quanh có rất nhiều nha hoàn nô tỳ ăn mặc sặc sỡ, một đám người hùng hổ đứng trước cửa lãnh cung, ở giữa là vị Hoàng tử thiếu niên cẩm y hoa phục, thần thái kiêu ngạo ngang ngược.
Phía sau bọn họ còn có một thanh niên áo tím tuấn tú, ước chừng mười bảy mười tám tuổi, bên người chỉ có một người hầu, thoạt nhìn rất tiều tụy.
"Rầm rầm rầm!"
Tiểu tư nhận lệnh đi lên gõ cửa, thấy gõ thế nào người bên trong cũng không ra, liền đổi thành đá.
Tuy nói là lãnh cung, nhưng kiến trúc trong cung Đại Uyên đều trang nghiêm chắc chắn, cột trụ được làm bằng gỗ tròn cao lớn, cánh cửa chỉ cần buộc chặt phía trong, bên ngoài sẽ rất khó mở, cho dù có dùng sức đá mạnh cũng vô dụng.
"Được! Cái tên ngốc này, gõ cửa cũng dám không mở!"
Cửu Hoàng tử Tông Hoằng Cửu xa xa thấy một màn như vậy nổi giận: "Phá cửa cho bổn hoàng tử!"
"Vâng." Nội thị nào dám không nghe, lập tức chỉ huy mấy tên tiểu tư đi lấy cọc gỗ.
Bọn họ lăn lộn trong cung vô cùng hiểu rõ, tuyệt đối không thể chọc vào hai vị, một vị là đương kim Thánh thượng, vị còn lại chính là Hỗn Thế Tiểu Ma Vương Cửu hoàng tử.
Hậu cung Uyên Đế không nhiều lắm, lại không có lập Hậu, sinh được Hoàng tử Công chúa mới được phong vị, đến nay vị trí Hoàng hậu vẫn còn trống.

Hơn nữa nhiều năm qua thủ đoạn quyết liệt của ông không hề suy giảm, phi tần hậu cung đều ngoan ngoãn như cút, không ai dám mắc sai lầm.
Cửu hoàng tử là Hoàng tử nhỏ nhất trong cung, tuy rằng mẹ đẻ qua đời sớm, nhưng được sủng ái nhất.
Mấy năm trước Uyên đế còn chưa hoàn toàn chấp chưởng Đại Uyên, chính vụ phức tạp, thường xuyên bận rộn đến chân không chạm đất, ban đêm ngủ sau bình phong Chương cung, quanh năm suốt tháng căn bản không tới hậu cung mấy lần.
Về sau, đợi đến khi diệt trừ được cựu thần, quốc lực ngày càng cường thịnh, thân thể Uyên Đế lại không cường tráng như mấy năm rong ruổi chiến trường.

Hơn nữa những năm gần đây các Hoàng tử đều lần lượt cập quan, xuất cung tự lập phủ đệ, lúc này sau khi triều chính ổn định Uyên Đế mới có được ấu tử, hiển nhiên tập trung ngàn vạn sủng ái, người khác dù muốn ghen tỵ cũng không được.
Tất cả những điều trên đã tạo thành nguyên nhân khiến Cửu hoàng tử ngày càng ngang ngạnh.
Hắn bây giờ mới tròn mười tuổi, đi tới đâu gà bay chó sủa đến đó.

Trước mặt Uyên Đế giả vờ ngoan ngoãn, xoay người đi lập tức thay đổi sắc mặt với hạ nhân.

Mấy ngày trước Thiếu phó còn đến trước mặt Uyên Đế cáo trạng, nói Cửu hoàng tử trong mắt không có sư trưởng, chẳng những thường xuyên đi học muộn, còn ngang nhiên lôi kéo con tin Vệ quốc ra ngoài săn chim.
Uyên Đế chỉ yêu cầu Cửu hoàng tử xin lỗi Thiếu phó, nhưng lại cấm túc con tin Vệ quốc, cắt giảm chi phí, toàn bộ trừng phạt đáng lẽ người khởi xướng phải gánh chịu đều đổ xuống người sau.
"Cửu hoàng tử được sủng ái tới vậy sao?"
Nghe Tông Thụy Thần nói xong, Tông Lạc không khỏi kinh ngạc.
Đời trước, hắn ở kinh thành không nhiều lắm, lại bận rộn rất nhiều việc, mặc dù biết Cửu hoàng tử được sủng ái, nhưng không ngờ đến mức độ này.
Nếu đổi lại là người khác ở trước mặt Uyên Đế làm vậy, dù cho đều là Hoàng tử cũng phải rớt một tầng da.
"Thật mà, đặc biệt là một năm qua, phụ hoàng quả thực đã nâng Cửu hoàng tử lên trời."
Tông Thụy Thần thở dài: "Có lẽ...!phụ hoàng cảm thấy, Tam ca chết trận sa trường, trong lòng đau xót, vì vậy càng sủng ái Cửu hoàng tử?"
"Có lẽ vậy."
Nghe hắn nói, Tông Lạc không lộ biểu tình, nhưng đáy lòng lại cảm thấy châm chọc.
Nếu không trải qua chuyện bị đày đến biên cương và ban kiếm tự sát ở kiếp trước, chắc hắn cũng sẽ không biết tự lượng sức mình mà nghĩ như Tông Thụy Thần.
Thấy cửa sắp bị phá ra, Tông Lạc thì thầm vài câu với Tông Thụy Thần, xoay người từ cửa sổ phía sau cung điện nhảy ra, nhẹ nhàng trèo lên xà nhà, quay đầu lại nhìn thấy Cửu hoàng tử đang sai người phá cửa.
Tông Hoằng Cửu đứng trước cửa, nhìn lãnh cung u ám, ghét bỏ nói: "Bắt hắn ra!
Lập tức vài hộ vệ biết chút công phu nhận lệnh.
Những người hầu này luyện man công, sức mạnh cánh tay lớn đến kinh người.


Tông Thụy Thần không thể để cho người khác nhìn ra hắn biết võ công, chỉ có thể làm bộ ngu ngốc đứng đó, để cho nội thị giữ chặt hai tay lôi hắn ra ngoài.
Vừa ra ngoài, Tông Thụy Thần đã nhìn thấy Diệp Lăng Hàn, con tin Vệ quốc đứng sau lưng Tông Hoằng Cửu, hắn lập tức hiểu, Cửu hoàng tử lại muốn dùng hai người bọn họ mua vui.
Tông Hoằng Cửu ngang ngược kiêu ngạo bá đạo, trong cung không ai có tư cách làm bạn hắn, con cái của các triều thần trong Thượng thư phòng đối với hắn cũng nơm nớp lo sợ, cung kính có thừa, càng khiến hắn cảm thấy không có gì thú vị.
Vì tìm niềm vui, hắn rảnh rỗi sẽ bắt nạt con tin Vệ quốc Diệp Lăng Hàn cùng Bát hoàng tử Tông Thụy Thần ngu ngốc, tìm cách làm hai người bọn họ khó chịu.
Dù sao Tông Thụy Thần cũng là Hoàng tử, dù không được chú ý những cũng không thể hành hạ quá mức.

Nhưng con tin Vệ quốc thì thật thảm, thời điểm quá đáng nhất, Tông Hoằng Cửu thậm chí còn cố ý làm nhục Diệp Lăng Hàn, đeo vòng cổ lên cổ hắn, coi hắn như chó mà cưỡi.
"Cái đồ ngu xuẩn nhà ngươi, còn dám không mở cửa? Lá gan ngươi cũng lớn lắm."
Tông Hoằng Cửu không vui cầm lấy cây roi trong tay nha hoàn bên cạnh, để nội thị giữ chặt Tông Thụy Thần, không nói lời nào liền tiến lên phía trước.
Đây là roi ngựa nhỏ hắn vừa mới lấy được trong tiết cưỡi ngựa, mấy sợi da bong ra như hoa, ở giữa thò ra một sợi roi dài, trông uy lực nhẹ hơn roi ngựa bình thường, kì thực do người Hồ ở Tây Vực đặc chế, đuôi có gai ngược, quất lên thân ngựa đặc biệt lưu loát.
Roi này mà áp lên người, nhất định máu sẽ nở hoa.
Đám người hầu xung quanh đều đã nhìn quen, không ai tiến lên ngăn cản.
Nếu đổi thành Hoàng tử khác, Tông Hoằng Cửu có lẽ còn phải cân nhắc, nhưng nếu là Tông Thụy Thần, thì hắn thật sự dám.
Nhiều năm qua Uyên Đế thờ ơ với Tông Thụy Thần, ngay cả tiệc mừng năm mới trong cung, Bát hoàng tử cũng chưa từng được tham dự một lần, đủ để thấy thái độ coi thường của Thánh Thượng.
Cũng đúng, Uyên Đế năm đó giết huynh đệ của mình không chút nương tay, chỉ là một Hoàng tử, chuyện huyết nhục tương tàn đâu có gì lạ.

Huống chi một hài tử mang trong người dòng máu trọng tội.
Hơn nữa, cho dù nhìn thấy máu, vậy cũng có thể là do tên ngốc này tự mình dập đầu đụng vào đâu đó.
Ai thèm quan tâm một tên ngốc sống trong lãnh cung chứ?
Ngay khi Tông Hoằng Cửu lộ ra nụ cười ác độc, tựa như đã đoán được cảnh đẹp da tróc thịt bong máu thịt mơ hồ trên người tên ngốc này, roi ngựa hắn vừa vung ra đột nhiên bị người bắt được.
Hắn vô cùng sửng sốt, lúc này mới phát hiện cách đó không xa có một thanh niên áo trắng đang đứng quay lưng về phía hắn, đuôi roi đang bị thanh niên nắm chắc trong tay.

Sắc mặt Tông Hoằng Cửu tức thời âm trầm, theo bản năng kéo lại, phát hiện roi hình như bất động, không khỏi giận tím mặt.
"Thích khách phương nào, dám ngăn cản bổn hoàng tử? Người đâu! Bắt hắn lại cho ta!"
Đám hộ vệ xông lên ngăn cản, lại thấy bạch y công tử dễ dàng rút roi ra khỏi bàn tay Cửu hoàng tử, kéo Tông Hoằng Cửu lảo đảo.
Một giây tiếp theo, roi ngựa vừa mới bị rút đi vụt ra như sấm sét, quay tròn trên tay bạch y công tử như tia chớp, hợp thành một tàn ảnh vô cùng chói mắt, mấy vị hộ vệ còn chưa kịp phản ứng, đã bị lực đạo sắc bén như vậy đánh lui vài bước, vạt áo bị xé toạc ra.
Đây còn chưa phải là điều đáng sợ nhất.
Đáng sợ nhất là khi bạch y công tử quay đầu lại, lộ ra một nửa khuôn mặt.
Trong thoáng chốc, tất cả nội thị và hộ vệ đều như đông cứng lại, vẻ mặt sững sờ, đầu gối nhũn ra, nhiều người sợ đến mức quỳ rạp xuống.
Tông Hoằng Cửu vừa mới đứng vững, thấy bọn họ không dám hành động, nhất thời nổi trận: "Các ngươi đám phế vật này, không phải bảo các ngươi đi bắt tên thích khách này sao? Bắt được hắn, bổn hoàng tử nhất định sẽ lột da tên hạ đẳng này.....!"
Liền sau đó, Cửu hoàng tử rốt cục cũng nhìn rõ khuôn mặt của người nọ trên bãi đất trống.
Bạch y công tử thân hình cao lớn, tóc đen búi cao, giống như trăng sáng trong rừng, tuấn mỹ không chút tì vết.
Tư thái như vậy, ngoại trừ Tam hoàng tử tử trận sa trường, còn có thể là ai?
Tông Hoằng Cửu há to miệng, hai mắt trợn tròn, lui về phía sau hai bước, ngã ngồi trên mặt đất, đồng tử không che giấu được vẻ sợ hãi: "Ngươi ngươi ngươi ngươi......!Ma quỷ!!!
Tông Hoằng Cửu tận mắt nhìn thấy bài vị Tam hoàng huynh phụng đặt trong thái miếu, y quan mộ táng đưa vào đế lăng.
Chưa kể, trong lễ Xã Nhật đầu xuân năm nay, hắn còn quy quy củ củ dập đầu tại thái miếu.

Nội thị quỳ đầy đất nơm nớp lo sợ, không ai dám ngẩng đầu.
Sau lưng Tông Hoằng Cửu, Diệp Lăng Hàn vẫn luôn im lặng nhìn thấy cảnh này, trên khuôn mặt thờ ơ cũng lộ ra kinh ngạc.
Kinh ngạc qua đi, hắn lại bàng hoàng, tâm tư phức tạp khôn tả.
Năm đó sau khi Tông Lạc kết thúc kiếp sống con tin trở về nước, Vệ quốc thịnh vượng một thời cũng dần dần suy tàn, ngược lại, sau khi Đại Uyên cải cách ngày càng trở nên cường thịnh.
Để tránh mũi nhọn, Vệ Quốc đành phải trao đổi Thái tử Diệp Lăng Hàn, đưa tới Đại Uyên làm chất tử*.
Trên thực tế, Diệp Lăng Hàn chỉ là vật hy sinh của cuộc tranh giành quyền lực.
Mẫu hậu hắn xuất thân từ Ngu gia Vệ quốc, chính là Ngu gia của Ngu Bắc Châu.

Mẫu tộc thế lực hùng mạnh, hắn mới ba tuổi đã được phong làm Thái tử, vốn được định sẵn là quân chủ tiếp theo.
Thế nhưng sau khi Ngu Bắc Châu xuất sư từ Quỷ Cốc, lại quay đầu tiêu diệt Ngu gia.
Y hành động rất thông minh, không để lại manh mối gì, người trong thiên hạ chỉ cho rằng Ngu gia chọc giận thế gia quyền quý của Vệ quốc nên mới xảy ra cớ sự, thế nhưng kẻ chủ mưu phía sau lại hoàn toàn vô sự.
Sau khi Ngu gia diệt vong, Diệp Lăng Hàn mất đi chỗ dựa lớn nhất.

Trùng hợp lại gặp Đại Uyên xuất binh, hoàng thất Vệ quốc lòng dạ khó lường, triều thần phe phái của các hoàng tử khác âm thầm liên hợp dâng thư, đưa Diệp Lăng Hàn thân là Thái tử đến Đại Uyên làm chất tử.
Diệp Lăng Hàn ở Đại Uyên nhiều năm như vậy, Vệ Quốc cũng không có ý định đón về.

Một là hiện giờ không dám chống lại Đại Uyên, hai là muốn nói Diệp Lăng Hàn từ lâu đã rời xa quyền lực trung tâm, trở thành một đứa con bị vứt bỏ của Vệ Quốc, những năm gần đây truyền đến tin tức, nghe nói Thái tử sắp được lập lại.
Từ một Thái tử yên lành trở thành tù nhân tủi nhục, cho dù là ai cũng không thể bình tĩnh tiếp nhận được.
Diệp Lăng Hàn hận Vệ quốc ngươi lừa ta gạt, hận Đại Uyên lòng lang dạ sói, tàn bạo bất nhân, càng hận Đại Uyên uy hiếp biểu huynh Ngu Bắc Châu của hắn làm việc.

Dù ở trong doanh trại địch, nhưng hắn giống như một con rắn độc tạm thời nằm yên dưới đất, âm thầm tích góp nọc độc, chờ một kích chế ngự kẻ thù, rồi bất ngờ vùng dậy tung đòn trí mạng.
Trong số những người ở Đại Uyên, Diệp Lăng Hàn hận nhất chính là Tam hoàng tử và Cửu hoàng tử.
Nếu không phải Tam hoàng tử Đại Uyên nhiều năm làm con tin ở Vệ quốc, Đại Uyên cũng sẽ không chỉ mặt gọi tên đòi Hoàng thái tử của Vệ quốc làm chất tử.

Hơn nữa, Ngu gia diệt vong vừa nhìn đã biết có người sắp đặt, luận đến đầu sỏ gây nên, khó tránh khỏi liên quan đến Tông Lạc, thời điểm đó vẫn còn ở Vệ quốc.

Dưới tình huống như vậy, Diệp Lăng Hàn sao có thể nhìn Tông Lạc bằng sắc mặt tốt được.
Mãi đến năm ngoái, sau khi Tam hoàng tử chết trận sa trường, Diệp Lăng Hàn ở trong cung bị Tông Hoằng Cửu ném lên ném xuống như một con chó, nghe nội thị hắng giọng cười nhạo, nói hắn không có Tam hoàng tử che chở liền

giống như chó nhà có tang, lúc này hắn mới giật mình kinh ngạc.
- Hoá ra người hắn hận lại âm thầm che chở sau lưng hắn.
Lúc trước Tông Lạc thấy Diệp Lăng Hàn đáng thương, chính mình cũng từng như vậy, tuy rằng ngoài mặt không nói, nhưng lại âm thầm phân phó hạ nhân trong cung quan tâm chăm sóc hắn nhiều hơn.
Khi tin tức Tam hoàng tử chết trận truyền về, thấy con tin Vệ quốc mất đi người che chở, đám cung nhân thị vệ thấy gió chiều nào xoay chiều đó lập tức trở mặt, hận không thể chà đạp Diệp Lăng Hàn xuống đất.
Cũng chính vì vậy, tình cảm của Diệp Lăng Hàn đối với Tông Lạc vô cùng phức tạp.
Một mặt, mối hận trong lòng hắn khó nguôi ngoai.

Mặt khác, Tông Lạc là người duy nhất âm thầm đối xử tốt với hắn mà không đòi hỏi hồi báo gì.

Ngay cả biểu huynh Ngu Bắc Châu của hắn, ở Đại Uyên quanh năm lĩnh binh tác chiến, vì tránh hiềm nghi cũng chưa bao giờ lén quan tâm hắn.
Quan trọng nhất là, Diệp Lăng Hàn vẫn luôn cho rằng Tông Lạc "Văn thao võ lược, ôn nhu nho nhã, phong thái quân tử" đều là làm màu để đoạt trữ.
Không ngờ hắn lại thật sự chết trận ở Hàm Cốc Quan, cũng thật sự yêu thương chúng sinh.
Thế nhưng lúc này, Tông Lạc không nhìn đến hắn.
Hoặc là nói, hiện giờ Tông Lạc bị lụa trắng che mắt không nhìn thấy ai, chỉ khom lưng đỡ Tông Thụy Thần đang ngồi ngây ngô cười khúc khích, sau đó quay đầu rời đi.

Người chung quanh quỳ đầy đất nơm nớp lo sợ, quả nhiên không ai dám tiến lên ngăn cản.
"Chờ một chút......!Cửu điện hạ!"
Nội thị đang quỳ trên mặt đất lấy hết can đảm ngước lên, đột nhiên cảm thấy có chỗ không đúng, luôn miệng nhắc nhở Cửu hoàng tử.
Tông Hoằng Cửu sợ tới mức thần kinh chưa định, nào dám nhìn thẳng.
Qua một hồi lâu mới ngẩng đầu, bóng dáng bạch y đã biến mất từ lâu, chỉ nhớ vừa rồi kinh hồng thoáng qua.
Tông Hoằng Cửu trong lòng mâu thuẫn, thần sắc kinh hoàng: "Tiểu Phúc Tử, ngươi nói, không phải thật sự là quỷ chứ..."
"Điện hạ, ngài cát nhân thiên tướng, làm sao có thể trêu chọc quỷ quái yêu ma?"
Nội thị lau mồ hôi lạnh: "Vừa rồi nô tài cũng bị dọa, bây giờ nghĩ lại cảm thấy có điều không đúng."
"Ngài nghĩ xem, Tam điện hạ chưa chết, sao có thể không hồi cung?"
Hắn hạ giọng nói tiếp: "Hơn nữa, nếu thật sự là Tam điện hạ, vì sao phải bịt mắt lại? Đôi mắt bị bịt kín, ai biết là người hay ma, gà mái cũng có thể nói thành phượng hoàng, cũng không biết là ai nữa."
Tông Hoằng Cửu không sợ trời không sợ đất, từ nhỏ đến gặp Tam hoàng tử không được mấy lần, nếu không phải quốc táng năm ngoái quá mức long trọng, hắn thậm chí còn không nhớ rõ mình có một vị hoàng huynh như vậy.
Tông Hoằng Cửu cho tới bây giờ chưa từng nghe phụ hoàng nhắc tới Tam hoàng huynh.
Những hoàng huynh khác hoặc nhiều hoặc ít sẽ nói vài câu, chỉ có Tam hoàng tử, Uyên Đế hầu như sẽ không công khai đàm luận.
Lúc trước hắn từng nghe người ta lỡ miệng, nói quốc tang long trọng chưa chắc vì Uyên Đế yêu thương Tam hoàng tử, chẳng qua Tam hoàng tử vì nước hy sinh, cho nên nhất định phải bày ra thái độ.
Cũng đúng, Hoàng đế nhà ai lại đem thái tử mình coi trọng nhất, thương yêu nhất ném ra chiến trường? Đây không phải là tự tìm đường chết hay sao?
Nghe nội thị nhắc nhở như vậy, Tông Hoằng Cửu cũng tỉnh táo lại.
Nam tử áo trắng vừa rồi tuy rằng khuôn mặt khí chất rất giống Tam hoàng tử đã mất của Đại Uyên, nhưng hai mắt quấn vải, có phải cùng một người hay không rất khó nói.
Hơn nữa, nếu Tam hoàng tử còn sống, không thể đợi đến bây giờ mới xuất hiện.
Nghĩ vậy, Tông Hoằng Cửu nhất thời cứng người, giận tím mặt: "Được! không chỉ phá hỏng chuyện tốt của bổn hoàng tử, hóa ra còn là hàng giả?"
Hắn dậm chân xuống đất, nuốt không trôi cục tức này, nổi giận đùng đùng dẫn đám người hầu lao về phía Chương cung.

Xem tình thế, hẳn là định đi tìm Uyên Đế đang xử lý chính vụ ở Chương cung cáo trạng.
Con tin Vệ quốc Diệp Lăng Hàn bị lãng quên, đứng yên tại chỗ.
Nhìn Tông Hoằng Cửu nghênh ngang rời đi, người hầu bên cạnh thở ra một hơi, trong lòng vẫn còn hoảng sợ.
Nếu hôm nay không đúng lúc xảy ra chuyện kia, chủ tử nhà hắn không biết sẽ bị Tông Hoằng Cửu giày vò thế nào nữa.
Chỉ cần Cửu hoàng tử đến, Diệp Lăng Hàn không thể tránh khỏi nỗi đau da thịt, nếu Cửu hoàng tử hôm nào tâm tình tốt không đánh hắn, cũng phải tận lực làm nhục hắn.
Đối với vị Thái tử Vệ quốc tâm cao khí ngạo mà nói, tủi nhục còn khó chịu hơn nhiều so với nỗi đau da thịt.
Diệp Lăng Hàn không hề hé răng.
Tông Hoằng Cửu không thể nhìn ra, nội thị thì tự lừa mình dối người, nhưng hắn lại rất rõ ràng.
Nhìn người, cũng không phải chỉ nhìn bề ngoài hay khí chất.
Tựa như một thanh bảo kiếm rút ra khỏi vỏ, không thiếu kiếm ý như gió xuân, trên đời chỉ có một người có được tư thái đó.
Nhưng vì sao mắt hắn lại quấn lụa trắng?
Con tin Vệ Quốc mặt không đổi sắc đứng tại chỗ, vẻ mặt phức tạp liếc nhìn lãnh cung cũ kỹ trước mặt, không nói một lời rời đi.
......!
Tông Thụy Thần ngồi xổm trên đỉnh lãnh cung quan sát toàn bộ quá trình, không khỏi thán phục: "Tam ca ca, thật giống như huynh nói!"
Vừa rồi, lúc Tông Hoằng Cửu đến gõ cửa, Tông Lạc đã nghĩ ra cách đi nước cờ tiếp theo.
Không có Đoàn Quân Hạo, ngược lại Cửu hoàng tử tự tìm tới cửa, người sau tác dụng còn lớn hơn người trước, đúng là may mắn.

Hắn hoàn toàn có thể lợi dụng Cửu hoàng tử, đưa sự tồn tại của mình đến trước mặt Uyên Đế.
Uyên Đế trời sinh bản tính đa nghi, nếu Tông Lạc cứ như vậy xuất hiện, cha hắn nhất định sẽ hoài nghi.
Ngược lại, xuất hiện một cách bất ngờ hoặc dùng thân phận "hàng giả" trong miệng người khác xuất hiện, mới có thể gia tăng độ tin cậy của Uyên Đế đối với Tông Lạc, người may mắn sống sót trên chiến trường một năm trước, không may mất trí nhớ mù loà.
Tông Lạc không mặn không nhạt thu hồi ánh mắt, bất chợt dặn dò: "Đúng rồi, từ nay về sau, nhớ cách xa Diệp Lăng Hàn một chút."
Sau đó, hắn bổ sung một câu: "Diệp Lăng Hàn lòng dạ thâm sâu, làm việc không từ thủ đoạn, không nên thân thiết."
Nghe vậy, trong mắt Tông Thụy Thần hiện ra nghi hoặc.
Quan hệ giữa hắn và con tin Vệ quốc Diệp Lăng Hàn cũng chỉ bình thường, chẳng qua quanh năm suốt tháng, cả hai cùng bị Tông Hoằng Cửu bắt nạt, cho nên sinh ra chút tình nghĩa cách mạng, có thể coi là bằng hữu.
Tỷ như......!Thật ra Diệp Lăng Hàn biết rõ, Tông Thụy Thần không ngốc nghếch như vẻ bề ngoài.
Ngược lại, Tông Thụy Thần cũng biết, Diệp Lăng Hàn kỳ thật suốt những năm qua chưa bao giờ từ bỏ chuyện quay về Vệ quốc, bí mật nịnh bợ không ít quan viên Đại Uyên cùng thế gia quyền quý, thậm chí không ngại sử dụng một ít thủ đoạn dơ bẩn.
Bọn họ biết rõ hoàn cảnh đối phương, biết rõ để sống tạm bợ trong hoàng cung ăn thịt người này không hề đơn giản, vì thế hai bên giữ im lặng về nhau, nước sông không phạm nước giếng, thỉnh thoảng cũng sẽ giúp đỡ nhau.

Nhưng dù sao cũng không phải giao tình sâu đậm, dưới tình huống bản thân còn khó bảo toàn, tất nhiên không thể tuỳ tiện lên tiếng.
Dù có chút khó hiểu, nhưng đối với lời nói của huynh trưởng, Tông Thụy Thần hiển nhiên vạn phần tin tưởng, không hỏi thêm mà lập tức gật đầu: "Được, đệ biết rồi.

Sau này đệ sẽ không qua lại với hắn nữa."
"Tiểu Bát thật ngoan."
Tông Lạc mỉm cười xoa đầu Tông Thụy Thần, ánh mắt nhìn về phía bóng lưng kéo dài của Diệp Lăng Hàn.
Diệp Lăng Hàn là em họ của nhân vật chính Ngu Bắc Châu trong , bẩm sinh đầu óc có bệnh.

Chỉ là Ngu Bắc Châu mắc một căn bệnh tiềm ẩn là không thể kiểm soát bản thân trong đêm trăng tròn tự mình hại mình, còn Diệp Lăng Hàn lại liên tục hành hạ bản thân về mặt tâm lý.
Khi đánh giá người này, khu bình luận nói thủ đoạn của hắn cực kỳ xấu xa, nhưng nội tâm lại luôn khát khao ánh sáng.

Có thể là từ nhỏ đến lớn trải qua quá nhiều bi thảm, khiến hắn giống như chìm trong vũng bùn, đối với tất cả con người và sự vật tốt đẹp gần như cố chấp yêu thích đến mức hoang tưởng.
Giống như hàng vạn đọc giả mê đắm , nam phụ Diệp Lăng Hàn coi nam chính Ngu Bắc Châu là người cứu rỗi cuộc đời mình, sau khi hoàn toàn mất đi hy vọng và triệt để hoá hắc, hắn tôn thờ Ngu Bắc Châu như một vị thần, đi theo Ngu Bắc Châu góp sức cướp lấy cơ nghiệp Đại Uyên.

Hầu như tất cả những chuyện dơ dáy bẩn thỉu trong cuộc tranh quyền đoạt vị đều do một mình hắn làm, còn làm rất vui vẻ.
Đương nhiên, Ngu Bắc Châu chỉ đơn thuần lợi dụng hắn.
Diệp Lăng Hàn có lẽ biết, cũng có lẽ không, nhưng cho dù biết cũng không thèm để ý.

Thậm chí còn bởi vì bản thân hữu dụng với Ngu Bắc Châu mà mừng rỡ như điên.
Một người nguyện đánh một người nguyện chịu.

Hai tổ hợp có bệnh hợp thành CP khoa chỉnh hình nổi tiếng trong truyện, dẫn tới không biết bao nhiêu độc giả gào khóc.

||||| Truyện đề cử: Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban |||||
Tông Thụy Thần không biết, nhưng Tông Lạc biết rất rõ.
Kiếp trước, thủ phạm chính gây ra cái chết bi thảm của Tiểu Bát bên ngoài Nguyên Gia cung, chính là con tin Vệ Quốc mật báo sau lưng này.
—----
Chú thích:
*Tiểu tư: tên sai vặt.
*Chất tử: con tin..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện