Có Thể Uống Một Ly Không

Chương 8


trước sau


Editor: Gấu Gầy
Tông Hoằng Cửu một đường hùng hổ vọt tới Chương cung.
Hạ nhân đi lại trong cung ra vào đều tránh xa khi nhìn thấy hắn, sợ đắc tội với tiểu Điện hạ.

Lúc trước có nô bộc mạo phạm vị này, trực tiếp bị định tội, đày vào Tân Giả Khố.

Trừng phạt thế đã coi như nhẹ, nghiêm trọng hơn thì bị kéo ra ngoài dùng gậy đánh chết, qua loa ném ra bãi tha ma.
Thấy hắn đi tới, nội thị canh cửa vội vàng tiến lên nghênh đón: "Cửu điện hạ, ngài có gì phân phó?"
Hắn vừa hỏi, trong lòng vừa âm thầm kêu khổ.
Uyên Đế không thích bị quấy rầy khi xử lý chính vụ, nhưng Cửu hoàng tử quả thật được sủng ái, nếu thật sự có việc, nội thị không dám không vào bẩm báo.
"Chuyện gì vậy?"
Nghe được tiếng động, một lão bộc râu tóc bạc phơ đột nhiên bước từ điện bên cạnh.
Tông Hoằng Cửu nhìn thấy lão, hắn không hề thu liễm dáng vẻ ngang ngược, ngược lại khẩn cấp nói: "Nguyên Gia, bổn hoàng tử có chuyện quan trọng muốn tìm phụ hoàng thương lượng, ngươi mau vào trong bẩm báo."
Lão bộc không nói gì, tiểu hoạn quan bên cạnh nghe xong trừng to mắt.
Nguyên Gia là lão nô đi theo Uyên Đế khi còn nhỏ, cùng Uyên Đế trải qua thăng trầm sóng gió, từng tận mắt chứng kiến Thánh Thượng dẫn dắt quân đội phát động cuộc đảo chính đẫm máu bên ngoài Chương cung.
Sau khi toàn bộ hoàng tử cùng thời chết thảm, Uyên Đế kế vị ngai vàng, vai trò của Nguyên Gia cũng trở nên hết sức quan trọng.
Điều hiếm thấy là Nguyên Gia không vì thế mà kiêu ngạo tự mãn, ngược lại hành sự khiêm tốn, mỗi bước chân như đi trên băng mỏng, có thể coi như tâm phúc trước mặt Uyên Đế được phép góp lời.
Nói trắng ra, quan lớn đại thần trong triều, ngay cả vị Thừa tướng trẻ tuổi thanh cao đúng mực khi gặp Nguyên Gia cũng phải lễ nhượng ba phần, xưng một tiếng công công.

Chỉ có Cửu hoàng tử thấy lão là gọi thẳng tên họ, vênh mặt hất hàm sai khiến, quả thật xứng đáng với ba chữ được sủng ái.
"Này, ngươi nghe thấy chưa, mau đi đi?"
Tông Hoằng Cửu ra lệnh xong, thấy lão bộc vẫn không nhúc nhích, lập tức nổi giận: "Sao hả? Chẳng lẽ bổn hoàng tử sai không nổi ngươi?"
"Sao có thể chứ." Nguyên công công ngoan ngoãn, tươi cười hiền lành: "Thừa tướng đại nhân vừa mới đi vào, đang cùng Bệ hạ ở bên trong trao đổi chuyện quan trọng.

Bệ hạ phân phó không cho tiến vào truyền lệnh, tuy chưa từng đặc biệt căn dặn Điện hạ không được quấy rầy, nhưng quốc sự chung quy là quan trọng nhất, lão nô cho rằng......"
Tông Hoằng Cửu hiện tại đang nổi giận, làm sao có thể nghe lời.
Hắn lạnh lùng nói: "Nếu Nguyên công công không muốn bẩm báo, vậy bổn hoàng tử cũng chỉ có thể tự mình đi vào.

Đám hạ nô các ngươi ít nhất sẽ không to gan lớn mật, vọng tưởng cản đường ta chứ?"
"Cửu điện hạ nói quá rồi, lão nô đương nhiên không dám."
Nguyên Gia dường như không hề bất ngờ với cách hành xử của hắn, dứt khoát nghiêng người, lộ ra Chương cung phía sau.
Kì thật, vừa nói xong câu đó, Tông Hoằng Cửu nóng nảy liền khôi phục lại một chút bình tĩnh.
Nhắc tới cũng lạ, rõ ràng Uyên Đế luôn đáp ứng các yêu cầu của hắn, nhưng có lẽ đã từng thấy qua thủ đoạn của người nắm giữ đại quyền và quyền sinh sát trong tay, Tông Hoằng Cửu thật ra rất sợ phụ hoàng của hắn.
Nhưng nếu đã kích động nói ra, nếu như không vào sẽ hơi xấu hổ.
Không sao, phụ hoàng thương mình nhất.

Hắn thầm nghĩ.
Lần trước có một thần tử chọc hắn mất hứng, Uyên Đế không nói hai lời lập tức hạ chỉ chém đầu.

Hôm nay chỉ cùng Thừa tướng đàm phán quốc sự, cũng không hạ lệnh đóng cửa cung, quấy rầy một chút thì đã sao chứ?
Sau khi chuẩn bị tâm lý xong, Tông Hoằng Cửu sửa sang y phục, dứt khoát bước vào.
Bày trí trong Chương cung cực kỳ lạnh lẽo khô cứng, ngay cả huân hương cũng hơi lành lạnh, không dễ ngửi lắm, nhưng giúp cho đầu óc minh mẫn, sáng mắt tĩnh tâm.

Đột nhiên, một cơn gió lùa qua, thổi nhẹ tấm màn nặng nệ dùng để che tiền đường trong điện, lộ ra bóng người mờ ảo phía sau.
Lúc Tông Hoằng Cửu bước vào, vừa lúc nghe được vài câu đứt quãng.
"Vu tế đại điển hoãn lại đã lâu.

Hôm nay Đại Uyên quân sự cường đại, mấy năm đã hạ mấy nước, sắp sửa nhất thống Trung Nguyên, đây là thời điểm sĩ khí tăng cao.

Tiết Xã Nhật đầu xuân năm sau, nếu có thể được tổ chức cùng với đại điển, chắc chắn sẽ củng cố lòng dân, thu hút hiền tài nước khác, chuẩn bị cho cuộc tấn công hai nước Dự - Vệ.
"Lời này có lý."
Uyên Đế gật đầu, ngữ khí bình tĩnh: "Nhưng mà, Đại Uyên ta nhiều năm qua đều phải tuyên bố người được lựa chọn cho ngôi Thái tử trong Vu Tế đại điển."
"Đây chính là nguyên nhân hôm nay thần đến khuyên can."
Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên sau màn che: "Bệ hạ, quốc gia không thể một ngày không có vua, cũng không thể lâu ngày không có Thái tử.

Mặc dù lễ nghi tiền triều sụp đổ, nhưng chuyện lập trữ vẫn là chuyện lòng dân hướng tới, mọi người trông đợi, mong Bệ hạ suy nghĩ lại."
Tông Hoằng Cửu cả kinh, theo bản năng dừng bước, trong lòng cảm thấy nghi hoặc.
"Thái tử? Thừa tướng vậy mà lại đang cùng phụ hoàng thương thảo chuyện lập trữ?"
Tuy rằng ngày thường chuyện hay làm nhiều nhất chính là ham chơi lười học, nhưng gặp phải đại sự như vậy, trong lòng Tông Hoằng Cửu không khỏi có chút khẩn trương.
Đã là Long Tử, ai dám nói bản thân không có khát cầu đối với Long ỷ.

Chỉ là hắn tuổi còn nhỏ, mẫu phi lại mất sớm, Tông Hoằng Cửu cũng mơ hồ biết rõ, tuy hắn quanh năm ở trong cung được phụ hoàng sủng ái, nhưng không có mẫu phi, căn bản không thể tạo ra thế lực.
Còn nữa, mấy vị hoàng huynh rất lợi hại, bất luận xét về bối phận hay thực lực đều xếp trên Cửu hoàng tử hắn.

Trừ phi Uyên Đế váng đầu nhất định phế trường lập ấu, nếu không đời nào đến lượt Tông Hoằng Cửu.

Rất hiển nhiên, dù Uyên Đế có là bạo quân, nhưng ông tuyệt sẽ không coi thường quốc gia đại sự, bằng không cũng không thể chấn hưng một Đại Uyên hoành đồ bá nghiệp suốt mấy trăm năm.
Dưới tình huống này, Tông Hoằng Cửu chỉ có thể tìm lối tắt khác.

Tỷ như chọn trước một phe cánh, như vậy sau khi hoàng huynh kế vị mới có thể tìm cho mình một chỗ tốt.
Thật lâu sau, Uyên Đế lên tiếng: "Vậy theo Bùi khanh, trẫm nên lập Hoàng tử nào làm Thái tử?"
Trái tim Tông Hoằng Cửu đột nhiên thắt chặt, ngay cả hô hấp cũng vô thức nhẹ lại.
Thừa tướng Đại Uyên Bùi Khiêm Tuyết, là cao đồ của Pháp gia.

Năm đó trong bách gia yến, từng áp đảo những danh gia khác về tài biện luận, dễ dàng đoạt lấy tam khôi thư, nhạc, biện, trước khi bước vào triều Đại Uyên đã là người danh cao vọng trọng.

Hắn xuất thân áo vải, bởi vì thành tích một bước lên trời được phong Thừa tướng, đứng ngoài các thế lực trong triều, khinh thường thế gia thông đồng làm bậy.

Nhiều năm qua, không biết có bao nhiêu thần tử nhìn không vừa mắt viết thư luận tội, nhưng hoàn toàn không thể gây ảnh hưởng đến Bùi Khiêm Tuyết, điều này cho thấy Uyên Đế rất coi trọng hắn.
Bây giờ Thừa tướng nhắc tới chuyện Thái tử, chẳng lẽ không còn ý định làm thanh quan bàng quan, mà đã quyết tâm trụ vững?
Bùi Khiêm Tuyết không chút hoang mang chắp tay: "Thần cho rằng, Tứ hoàng tử làm việc trầm ổn, rất có phong thái lão luyện; Ngũ hoàng tử có tài cầm binh, dũng mãnh thiện chiến; Lục hoàng tử rất được ủng hộ trong triều, cho thấy có chỗ hơn người.

Bệ hạ nên chọn ra một vị lập trữ sau Vu Tế đại điển, chuyện xây dựng Đông cung cũng sớm ngày đưa lên nghị sự.

Không nghe thấy tên mình, Tông Hoằng Cửu vô cùng khó chịu.


Nhưng những lời kế tiếp......
Hắn dự cảm những gì họ nói tiếp theo không nằm trong phạm vi hắn có thể nghe được.

Đang định chủ động từ sau màn bước ra, lại đột nhiên nghe thấy tiếng cười của Uyên Đế, sợ tới mức giật mình.
Uyên Đế đứng ở trước lan kỹ*, ngưng mắt nhìn bảo kiếm Trạm Lư đặt ngang trước mặt, ngửa đầu cười to.
Cuối cùng, ông mới nói: "Bùi Khanh thế nhưng đã học được chiêu mở to mắt nói nhảm."
Đế vương mặc long bào huyền sắc chắp tay sau lưng hỏi: "Vậy trẫm cũng không ngại cùng Bùi Khanh nói một chút, vì sao trẫm không chọn mấy Hoàng tử này."
Tông Hoằng Cửu đang nghe lén tim đập thình thịch, còn chưa kịp nghĩ ra ý nghĩa cụ thể của câu "Vì sao không chọn", lại nghe Uyên Đế nói.
"Lão Tứ làm việc trầm ổn? Đó là núp sau lưng, bày mưu tính kế, không lên được đài."
Uyên Đế ngữ khí trào phúng: "Lão Ngũ hai lần dẫn binh, liên tiếp phạm sai lầm không nói, còn đem phó tướng ném lại chiến trường, một mình chạy về quan nội, sau đó hạ lệnh thuộc cấp nói năng thận trọng, nếu không phải phó tướng là người của trẫm, e rằng đã bị mắc lừa."
"Về phần lão Lục, không phải dựa vào mấy thế gia kia ủng hộ sao? Không có gia tộc sau lưng chống đỡ, nó làm được cái gì.

Lập chúng nó làm Thái tử, làm sao có thể ổn định giang sơn đại nghiệp Uyên Triều?"
Bùi Khiêm Tuyết đứng sau lưng Uyên Đế, tư thái đạm mạc, không nói một lời.
Hồi lâu, hắn mới thở dài, lời nói hiếm thấy bớt đi mấy phần lạnh lùng cay nghiệt, nhiều hơn một chút tình người: "Bệ hạ, Tam hoàng tử là rồng phượng giữa nhân gian, mấy trăm năm cũng khó có được một vị đại tài như vậy.

Nếu so sánh với mấy Hoàng tử khác, không khỏi quá hà khắc."
Bùi Khiêm Tuyết nhớ tới cảnh tượng trong mộng, ánh mắt trầm xuống: "Điện hạ lấy thân tuẫn quốc, bảo vệ quốc môn*, cũng là vì đại nghiệp Uyên triều.

Người cũng đã qua đời, Bệ hạ nên lấy đại cục làm trọng."
Cái gì? Tam hoàng tử??? Chuyện này liên quan gì đến Tam hoàng huynh đã chết?
Khuôn mặt Tông Hoằng Cửu kinh ngạc.
Bùi thừa tướng dám nói như vậy trước mặt phụ hoàng, đây là không muốn sống nữa sao?!
Tông Hoằng Cửu bất giác lùi lại hai bước, bình tĩnh lại, chỉ muốn cười lạnh.
Phụ hoàng bình thường ở trên triều chưa từng nhắc tới Tam hoàng huynh, ngay cả lúc xuất chinh cũng chưa từng đến cửa thành đưa tiễn.

Phải biết rằng, Bắc Ninh Vương được Uyên Đế sủng tín luôn có đãi ngộ này, nhưng Tam hoàng tử lại không có, người sáng suốt đều nhìn ra, nam nhân này căn bản không được Uyên Đế sủng ái.
Tuy Uyên Đế ở trước mặt Bùi Khiêm Tuyết phê bình mấy vị hoàng tử khác một trận, nhưng Bùi thừa tướng cũng không thể nói năng không lựa lời chứ, thật sự cho rằng phụ hoàng là loại quân chủ tốt sao?
Ngay sau màn che, Tông Hoằng Cửu cho rằng đầu Bùi Khiêm Tuyết sắp rơi xuống đất, hắn rốt cục nghe được âm thanh của Uyên Đế.
"Ngươi càng ngày muốn suy đoán thánh ý, gan to bằng trời."
Uyên Đế hừ lạnh một tiếng, ánh mắt u ám, nhìn không ra hỉ nộ: "Vì ngươi dám khuyên can nói thẳng, hôm nay trẫm tạm thời tha mạng cho ngươi."
"Tổ chức vu tế đại điển, cũng được.

Trẫm sẽ viết chiếu chỉ phụng thường, để phân phó các công việc chuẩn bị cho đại điển.

Về phần người được lựa chọn làm Thái tử......!Ai?!"
Giây tiếp theo, thanh kiếm đặt ở trên lan kỹ đã ra khỏi vỏ.
"Vụt..." một tiếng, màn che dày nặng tức thời bị mũi kiếm sáng như hàn quang đâm thủng, ngưng tụ thành một đạo bạch quang.


Cách đó không xa, toàn bộ công văn chất chồng trên bàn đều bị kình phong quét bay, rơi xuống đầy đất.
Tông Hoằng Cửu sững sờ đứng đó, cảm thấy cần cổ đau nhói.

Theo bản năng đưa tay sờ, mới phát hiện tay mình dính đầy máu, cả người giống như tê liệt, tức thời ngã quỵ.
Uyên Đế đứng ngay trước mặt, Trạm Lư trong tay đặt trên cổ hắn.
Đến khi thấy rõ người tới, ông khó chịu nhíu mày, rốt cuộc dời mũi kiếm đi: "Sao lại là ngươi?"
Nghe được âm thanh, thị vệ và nội thị canh cửa nhao nhao xông vào, nhìn thấy tình hình bên trong, rầm rầm quỳ rạp xuống.
Uyên Đế liếc

nhìn Tông Hoằng Cửu đang run rẩy quỳ dưới đất, quay đầu hỏi: "Nguyên Gia, chuyện này là sao? Trẫm cùng Thừa tướng đang thảo luận chuyện quan trọng, tại sao ngươi lại dám để kẻ không phận sự tiến đến?"
Hoạn quan râu tóc bạc phơ quỳ rạp người, trán dán sát đất: "Bệ hạ, lão nô biết tội."
Thấy Nguyên Gia không nói lời nào, trực tiếp nhận tội, Uyên Đế còn gì không rõ?
Bất luận thế nào, Cửu hoàng tử cũng là chủ, nội thị chỉ là nô, nếu nhất quyết muốn xông vào, đương nhiên không thể ngăn cản được.
Tông Hoằng Cửu rốt cuộc cũng kịp phản ứng, môi run run nhìn thanh bảo kiếm nằm trong mười danh kiếm lẫy lừng dời khỏi cổ hắn, đột nhiên lớn tiếng: "Phụ hoàng, nhi thần vừa thấy Tam hoàng huynh ở trong cung! Không chỉ như vậy, huynh ấy còn đả thương thị vệ!"
Bầu không khí trong đại điện đình trệ, ngay cả Bùi Khiêm Tuyết cũng không khỏi ghé mắt nhìn.
Tiểu thái giám theo sau Nguyên Gia hận không thể vùi đầu xuống đất.
Mặc dù Bệ hạ chưa từng nói rõ ràng, nhưng trong đám nội thị đang quỳ ở Chương cung, ai lại không biết Tam hoàng tử chết trận bên ngoài Hàm Cốc quan chính là vảy ngược của Uyên Đế, tuyệt đối không thể chạm vào? Ngay cả Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử và Thất hoàng tử chết trẻ cũng không được đãi ngộ như vậy.
Đâu chỉ là không thể chạm vào? Ngay cả nhắc tới cũng không được.

Đầu năm có một lão bộc lỡ miệng, Uyên Đế không nói hai lời lập tức lôi xuống cắt lưỡi.

Chỉ có Thừa tướng được Uyên Đế sủng tín mới dám nhiều lần khuyên can nói thẳng trước mặt bạo quân.
Tông Hoằng Cửu biết Tam hoàng huynh kia là người khác mạo danh, nhưng hắn mới vừa nghe được mật đàm quan trọng, nhất thời sửa lại cách nói, nói thành Tam hoàng tử đã trở lại.
Hắn không tin phụ hoàng ngày thường thương hắn nhất lại coi trọng Tam hoàng tử như vậy, nhưng Bùi thừa tướng không thể nào bịa đặt.
Nếu phụ hoàng thật sự coi trọng Tam hoàng huynh đến mức sống phải thấy người chết phải thấy xác, nếu không sẽ không lập trữ.

Vậy thì sau khi nghe hắn nói chắc hẳn rất kinh hãi, sau đó lập tức hạ chỉ, phái Lang trung lệnh mang Cấm vệ quân tra rõ việc này, thậm chí điều động cấm quân, phong tỏa cửa thành, đào ba thước đất cũng phải tìm cho ra người chết đi sống lại.
Nếu thật sự được tìm thấy và bị phát hiện là hàng giả, cơn giận của phụ hoàng sẽ chuyển sang kẻ giả mạo.
Nếu phụ hoàng không coi trọng Tam hoàng tử, vậy chuyện hắn nghe lén trong điện hôm nay sẽ nhẹ nhàng buông xuống.
Nhưng ngoài dự liệu chính là, Tông Hoằng Cửu nói xong, Uyên Đế mặt không biến sắc, chỉ lãnh đạm liếc hắn một cái.
Cái nhìn này khiến Tông Hoằng Cửu lạnh cả người, lời tiếp theo kẹt trong cổ họng, sững sờ nhìn Uyên Đế tiếp tục hỏi Nguyên Gia.
"Cửu hoàng tử vào trong điện lúc nào?"
Nguyên Gia: "Hồi bẩm Bệ hạ, Điện hạ đã vào ước chừng nửa nén hương.

Lão nô đã nhắc nhở Điện hạ, nhưng Điện hạ kiên quyết xông vào, lão nô cũng đành hết cách."
Về phần tại sao không bẩm báo, bởi vì Uyên Đế chính miệng phân phó, cho nên ông sẽ không quên.
Nghe cuộc đối thoại trong điện, lần đầu tiên trong đời, Tông Hoằng Cửu quỳ trên mặt đất cảm thấy trong lòng vô cùng hoảng sợ.

Chẳng biết tại sao, hắn cảm giác giống như có chuyện gì, đang dần thoát ly nhận thức và sự kiểm soát của hắn.
Máu trên cổ vẫn không ngừng chảy xuống, nhuộm đỏ hoa phục trên người hắn.
Nếu là ngày thường, thái y không biết đã kéo đến bao nhiêu vị.

Nhưng mà hiện tại, Tông Hoằng Cửu lại quỳ trên mặt đất, không dám nói lời nào, đầu cũng không dám ngẩng, sợ nhìn thấy khuôn mặt lãnh khốc không có tình người của phụ hoàng.
Nhưng Tông Hoằng Cửu không thể hiểu được.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Nguyên Gia gọi cận thị đi theo hắn tới, cố ý chọn một kẻ tầm thường, mà không phải vị hoạn quan có quan hệ thân cận nhất với hắn.
Cận thị vừa tiến vào, liền quỳ xuống đất, nơm nớp lo sợ nói bọn họ đúng là đã gặp thích khách trong cung.

Về phần khuôn mặt thích khách, một chữ cũng không đề cập tới, hỏi tới chỉ nói có chút giống, cũng không dám dùng từ giả mạo.
Cũng đúng, dù cận thị có một trăm lá gan cũng không dám vọng nghị Hoàng tộc.
Huống chi, cận thị này vốn được Uyên Đế đưa tới bên cạnh Cửu hoàng tử, đương nhiên so với Tông Hoằng Cửu hắn càng rõ ràng hơn, cái gì có thể và không thể nói trước mặt Uyên Đế.
Lúc trước Tông Hoằng Cửu hoành hành ngang ngược trong cung, tùy ý làm bậy, Uyên Đế làm sao có thể không biết? Chẳng qua chỉ là nhắm mắt làm ngơ.

Sự sủng ái của Uyên Đế đối với hắn cũng giống như sự nuông chiều vô cớ của người cha già đối với đứa con nhỏ.

Không hề có lý do cũng không hề có điểm mấu chốt.
Nghe xong hết thảy, Uyên Đế lạnh lùng nói: "Hoằng Cửu, trẫm rất thất vọng về ngươi."
"Nghe lén mật đàm, vọng nghị hoàng huynh, ở trong điện hô to gọi nhỏ, những điều thiếu phó dạy ngươi, ngươi vứt đi đâu rồi?"
Đế vương mặc huyền bào thẳng tắp liếc nhìn Cửu hoàng tử đang quỳ, tiện tay ném bảo kiếm xuống đất.
Trạm Lư được liệt vào mười đại danh kiếm bị ném xuống đất như ném rác, lạnh lẽo nằm đó, bị vứt bỏ như một đôi giày cũ.
"Nếu đã trở về, hắn đi tìm ngươi, cũng không tới gặp trẫm? Nói dối mà không biết ngượng."
Uyên Đế không chỉ mặt gọi tên "hắn" là ai, như thể dù chỉ là một cái tên, cũng phạm vào đại kỵ.
Nhưng mọi người có mặt đều biết "hắn" là ai.
Tông Hoằng Cửu toát mồ hôi lạnh đầy trán.
Dù sao hắn cũng còn quá nhỏ, dưới tình thế cấp bách có thể nghĩ ra cách nói khác đã không dễ dàng, căn bản chưa có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy.
Hắn rốt cuộc không kiềm được nữa, nước mắt từng giọt tuôn ra.
......!
Tông Lạc dặn dò Tông Thụy Thần vài câu, lại nói một tràng lý do thoái thác, sau đó đưa Tông Thụy Thần trở về lãnh cung, vẫy tay chào tạm biệt.
Trải qua chuyện này, Tông Hoằng Cửu có lẽ sẽ không tập trung chú ý vào Tiểu Bát nữa, Tông Lạc cũng yên tâm phần nào.

Tiếp theo, chỉ cần đợi đến khi kế hoạch của hắn có tiến triển, hắn sẽ tìm cách đón Tông Thụy Thần ra ngoài.
Lúc trở về đường cũ, Tông Lạc vẫn dùng trò cũ hấp dẫn sự chú ý của thị vệ, sau đó nhẹ nhàng nhảy qua tường, bước nhanh về phía thiên điện lúc trước lấy cớ thay y phục.

Cánh cửa phía sau thiên điện vẫn giống hệt khi hắn rời đi.
Tông Lạc hơi kinh ngạc nhíu mày, lắc mình đi vào, thuận tay khóa lại.
Hắn vốn cho rằng mình rời đi lâu như vậy, Cố Tử Nguyên nhất định sẽ lo lắng tới tìm hắn.

Cho nên lúc rời đi mới cố ý chừa lại một khe hở, xảy ra chuyện gì cũng có thể lấy cớ mắt không nhìn thấy, tưởng nhầm cửa sau là cửa trước, không cẩn thận lạc đường trong thủy tạ Lan Đình, vô tình gặp được Tiểu Bát, bởi vì đối phương giúp hắn tìm đường cho nên hắn mới gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, hợp tình hợp lý xâu chuỗi các sự kiện với nhau.
Nhưng Cố Tử Nguyên không tới, cũng không cần phiền phức như vậy, chỉ cần lát nữa quay về nói với hắn một câu là được.
Nghĩ đến đây, Tông Lạc ném roi ngựa trong tay xuống, bước tới bàn di* rửa tay, đột nhiên cảnh giác xoay người lại, ánh mắt sắc bén.
"Ai đó?"
Cách dải lụa trắng, ánh mắt hắn nhanh như chớp hướng về phía bình phong cách đó không xa.
Giây tiếp theo, tiếng gió phần phật vang lên trong phòng trống trải.
Nước đựng trong chậu nổi lên từng vòng chấn động tựa như gợn sóng, trên mặt nước lan ra từng khối hoa văn mãng xà đỏ sậm lắc lư, bên trong hiện ra mấy điểm kim quang giống như nhảy nhót, hoà vào sắc trắng không tì vết, nhanh chóng giao thoa mấy lần rồi lại rút lui.

Gió mạnh quét ra rơi xuống không trung, bắn lên một bức màn nước.
Chỉ là giao thủ ngắn ngủi, Tông Lạc đã biết vị khách không mời mà đến là ai.
Hắn cố nén lửa giận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngu Bắc Châu!"
Khoảnh khắc bọt nước rơi xuống, chưởng phong của Tông Lạc quét về phía đối phương, mãng bào của người kia nhất thời nhuộm ra một mảng lớn màu sậm.
Cùng lúc đó gió lạnh xẹt lên, lụa trắng quấn quanh mắt đứt ra, hóa thành vải vụn rơi lả tả trên đất, lộ ra đuôi mày khoé mắt giận dỗi.
Đôi mắt như sao như trăng.
Thần thái bị mất do che đậy đã được trả về đầy đủ.
Ngay cả đuôi mày sắc bén mang theo bệnh khí cố ý ngụy trang, cũng đột nhiên giãn ra xinh đẹp.
Ngu Bắc Châu nhìn sâu vào đôi mắt hoàn hảo không tổn hao gì, khẽ cười một tiếng.
"Đôi mắt sư huynh đẹp như vậy, che đi thật là lãng phí."
—----
Chú thích:
*Lan kỹ: cái cái giá để binh khí, cái giá để cung nỏ.
*Quốc môn: vị trí biên giới, vị trí quan trọng của đất nước cần bảo vệ.
*Bàn di: chậu rửa tay.
—-----.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện