“Bố, chuyện này con mới là người bị hại.
Con mong bố hiểu cho con, con không xử lý cô ta đã là nể mặt lắm rồi.
Làm người tốt cũng mệt lắm, nhiều khi con cũng ước mình được xấu xa như cô ta đấy”.
Nói rồi Quân Dao cúp máy, cô không ngăn nổi nước mắt.
Nước mắt như sợi châu đứt dây, lăn dài trên má cô.
Quân Dao quay đầu ra ngoài cửa kính, không muốn để Tiểu Hoa nhìn thấy dáng vẻ khốn khổ này của mình.
Tiểu Hóa đưa hộp giấy ăn ra phía sau, lặng im không nói gì.
Ở bên cạnh thiếu phú nhân lâu như vậy, cô ấy dĩ nhiên biết chuyện gia đình của Quân Dao, cũng không ngờ người cha kia lại u mê, mù quáng đến vậy, đã bị Quân Tú Anh đó bở rơi không chút quan tâm, vậy mà bây giờ vẫn lo lắng cho cô ta và làm tổn thương Quân Dao.
Quân Dao rút giấy ăn Tiểu Hoa đưa cho, lau nước mắt.
“Thiếu phu nhân, mệt quá thì cứ khóc đi, khóc được sẽ nhẹ lòng hơn” Tiểu Hoa an ủi cô.
“Tôi không sao, cũng quen rồi.”
Quân Dao gượng cười.
Điện thoại trên đùi lại reo vang, Quân Dao cau mày, thật muốn quảng điện thoại ra ngoài đường, tại sao không để cô yên lấy một phút cơ chứ.
Cô vươn tay, vốn muốn ấn nút tắt, nhưng lại thấy đó là số của Từ Mạn Nhu liền ấn nút nghe.
“Chị Dao Dao, EM TỰ DO RỒI!” giọng Từ Mạn Nhu vô cùng phấn khích.
“Tự do? Là sao?” Quân Dao hơi ngỡ ngàng, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Chị, em mời chị đi ăn nhé, em tự do rồi, Hoắc Thiên Phong đã thả em rồi.” Từ Mạn Nhu ở đầu dây bên kia vô cùng vui vẻ, phấn khích nói.
Không hiểu sao nghe thấy thế, tâm trạng của Quân Dao cũng tốt hơn hẳn, có lẽ là được lấy niềm vui của Từ Mạn Nhu,
“Được, em ở đâu, để chị qua.”
“Thế em nhắn địa chỉ cho chị nhé.
Em không biết nhiều chỗ ăn lắm, nhưng em rất thích lẩu cay gần trường” “Ừ” Quân Dao gật đầu.
Vài phút sau cô nhận được tin nhắn địa chỉ quán lẩu cay của Từ Mạn Nhu, Tiểu Hoa lại quay xe, đưa cô đến đó.
“Tiểu