Nhưng người nào đó đúng là đáng chết, vẫn nhất quyết chà miết ngón tay, khiến cơ thể có giống như người khác nhìn thấy nước mà không được uống, bức bối muốn chết.
“Em chủ động đi.” Anh thì thầm bên tai cô, hơi nóng rực phả vào tai làm cơ thể Quân Dao càng gấp gáp.
Cô xoay người, vòng chân qua eo anh rồi trừng mắt nhìn anh.
“Hôm nay chị đây sẽ cho anh nếm mùi vị!”
Nhìn dáng vẻ trừng mắt phồng má đáng yêu
của cô, Cố Tư Bạch vô cùng thích thú, liền dựa lưng vào thành bồn tắm, bày ra tư thế sẵn sàng cho cô chà đạp.
Hai tay anh nhào vào nơi đầy đặn, trêu đùa để cô không chịu được mà phải chủ động.
Quần Dao kêu lên khe khẽ, cô chầm chậm ngồi xuống, cả người khẽ run lên vì có dị vật xâm nhập.
CỐ Tư Bạch cũng thở một tiếng nặng nề.
Trong làn nước ấm, ẩn hiện dưới những cánh hoa hồng xinh đẹp, cô gái của anh đẹp đến động lòng người.
Huống hồ thật hiếm khi cô chủ động thế này, đúng là muốn bức anh phát điện mà.
Phải có định lực lớn thế nào anh mới có thể ngồi im để mặc cô trêu đùa mình.
Mặc dù vẫn hơi vụng về, nhưng Quân Dao vẫn vòng hai cánh tay mảnh mai bám lấy cổ anh, bắt đầu lên xuống.
Càng ngày nhịp điệu chậm rãi ấy càng không đủ với cô, Quân Dao gia tăng tốc độ, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, hơi thở nặng nề cùng những tiếng kêu khe khẽ của Quân Dao.
Anh nâng cằm cô lên, đôi môi mỏng rơi xuống cánh môi anh đào, tham lam chiếm đoạt, khiến hơi thở của cô càng dồn dập, đứt quãng.
Tới tận khi cô đã đạt được cao trào, gục xuống vai anh, cô mềm mại như mảnh lụa đào kiều diễm dựa vào cơ ngực rắn chắc của anh.
Cố Tư Bạch mỉm cười, cắn nhẹ lên vai cô.
“Mèo nhỏ, đến lượt anh nhé!”
G
Anh ôm cô đứng dậy, cầm theo chiếc khăn tắm lớn quấn quanh người có tránh để cô bị cảm lạnh.
Trong phòng bật điều hòa ấm áp, anh đặt cô lên giường, Quân Dao lười biếng mở mắt nhìn anh, vừa đạt đến