Nhưng ông không nghĩ tới, Lăng Mặc không hề biện hộ, anh trực tiếp thừa nhận sai lầm của mình, hơn.
nữa còn cam đoan.
Đối mặt với thái độ tốt của Diêm Vương sống, Thu Lương Nhạc hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn ra khí chất của một trưởng lão, "Cậu hãy nhớ kĩ lời cam đoan của cậu hôm nay! Nếu lại phát sinh chuyện như hôm nay, cho dù có dùng hết gia sản của tôi, tôi cũng sẽ đấu tới cùng với cậu, đem cô ấy rời xa cậu!
Hạ An Nhiên nghe những lời Thu Khanh Khanh nói.
Cô vẫn luôn nghĩ rằng, mình chính là một người bị
bỏ rơi.
Bố mẹ ruột của cô đã vứt bỏ cô.
Em trai của cô cũng không cần cô.
Ông của cô cũng rời xa cô.
Trong hai mươi năm đầu đời, cô luôn cảm thấy không có ai quan tâm đến mình.
Nhưng lúc này, hóa ra xung quanh cô vẫn còn những người quan tâm cô đến như vậy.
Đôi mắt ngấn lệ, Hạ An Nhiên nhìn Thu Lương
Nhạc.
Thu Lương Nhạc không thể chịu được cái nhìn của Hạ An Nhiên, vì vậy ông ấy đã tránh đi một chút.
Lăng Mặc nhìn cảnh này, ánh mắt sâu xa lại rơi vào
trên người Hạ An Nhiên, anh nghiêm túc hứa: “Cô ấy là vợ của tôi, tôi nhất định sẽ chăm sóc cho cô ấy."
Tâm tư của Thu Lương Nhạc cũng đã bày tỏ.
Thái độ của Lăng Mặc cũng được thể hiện.
Kết quả là, sau này sẽ không xảy ra xung đột nhiều nữa.
Chỉ có Thu Lương Nhạc nghĩ đến việc Hạ An Nhiên bị Lăng Mặc lừa gạt, trong lòng vẫn cảm thấy không vui, ông ấy không cho Lăng Mặc bất cứ cơ hội nào để từ chối, và tiếp tục rót đầy rượu cho anh.
Cố Kì nhìn tình hình