Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo

Chương 60


trước sau

Chương 60

“Thỏa thuận viết tốt lắm.” Nhưng điều làm cô ngạc nhiên đó là, Nguyễn Hạo Thần trông khá vừa ý, anh nhanh chóng cầm bút ký tên của mình vào thỏa thuận.

Nhưng khi anh cúi đầu ký tên, khóe môi của anh mơ hồ câu lên thành một độ cung kỳ lạ, không biết đang suy nghĩ điều gì?

Có lẽ là vì bản năng nghề nghiệp mà khi nhìn thấy động tác lưu loát liền mạch của anh, Tô Khiết cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng Nguyễn Hạo Thần đã đưa giấy thỏa thuận ký xong tới trước mặt cô.

Thỏa thuận do cô tự viết nên sẽ không có vấn đề gì, chắc do cô nghĩ nhiều, Tô Khiết thầm thở một hơi rồi cũng ký tên của mình.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, Tô Khiết cực kỳ phối hợp, những thứ cần thiết cũng chuẩn bị đầy đủ, sâu trong mắt Nguyễn Hạo Thần ngầm hiện lên chút bất ngờ.

“Chồng ơi, sau này em phải ở đâu đây?” Sau khi đăng kí kết hôn và ra khỏi Ủy ban , Tô Khiết đổi cách xưng hô rất trôi chảy, khi nhìn về phía anh cũng cười rất tươi.

Thời gian kết hôn của bọn cô là một năm. Trong một năm này, cô không muốn có chuyện bất trắc gì xảy ra. Điều quan trọng nhất là tuyệt đối không thể làm anh nảy sinh hứng thú với cô.

Bất kể vì sao anh lại chọn cô.

Thói hư tật xấu của đàn ông là không có được thứ gì sẽ chiếm lấy nó cho bằng được. Vì vậy, kể từ bây giờ, cô phải làm một người vợ hiền thục ngoan ngoãn, hiểu chuyện nghe lời, khéo hiểu lòng người, bảo gì làm nấy.

Tô Khiết biết, anh kết hôn để ông cụ Nguyễn không giao Nguyễn thị cho cậu hai Nguyễn . Dù bọn cô kết hôn chỉ để ông cụ Nguyễn thấy nhưng cũng phải sống cùng nhau. Vì vậy, bây giờ cô không cần cố ý sĩ diện cãi láo, cô đã nghĩ tới điểm này trước khi đến Ủy ban .

Nếu cuộc hôn nhân này là để ông cụ xem, bọn cô có cần chuyển tới nhà tổ của nhà họ Nguyễn hay không. Nghĩ đến nhà tổ nhà họ

Nguyễn, nghĩ đến tấm ảnh, tay Tô Khiết âm thầm siết chặt.

Nguyễn Hạo Thần hơi ngẩn ra khi nghe cách gọi của cô, dường như trong khoảnh khắc đó, nhìn vào nụ cười rạng rỡ của cô, Nguyễn Hạo Thần bỗng cảm thấy mình không thể nhìn thấu cô.

“Em chuyển đến nhà của tôi.” Nguyễn Hạo Thần nhìn cô, trong mắt anh lóe qua đôi chút suy nghĩ sâu xa.

“Ừm, em về thu dọn chút đồ.” Tô Khiết ngoan ngoãn đáp lời như thể đó là chuyện đương nhiên.

Nhưng câu này của anh có nghĩa là sẽ không chuyển đến nhà tổ nhà họ Nguyễn phải không?

“Tôi đi cùng em.” Nghe thấy cô đồng ý thoải mái như vậy, Nguyễn Hạo Thần khẽ nhướng mày. Người phụ nữ này biểu hiện có hơi quá ngoan hay không? Ngoan đến mức khiến anh không quá dám tin tưởng.

“Không cần đâu, chồng mau đi đi, em sẽ tự làm, anh đưa địa chỉ với chìa khóa cho em là được rồi.” Tô Khiết mỉm cười rất ngọt ngào, rất dịu dàng, rất khéo hiểu lòng người.

Nguyễn Hạo Thần nhìn sang cô, rồi im lặng một lúc mới viết địa chỉ và mật khẩu khóa cửa và đưa nó cho cô.

“Bye bye chồng.” Tô Khiết nhận lấy, không nhìn kỹ mà gấp lại cất đi, sau đó cười khẽ vẫy tay với Nguyễn Hạo Thần rồi xoay người rời đi.

Nguyễn Hạo Thần cau mày nhìn cô rời đi, phải nói rằng tất cả các biểu hiện ngày hôm nay của người phụ nữ này khiến anh ngạc nhiên.

Cô sẽ thực sự ngoan ngoãn một mình chuyển đến nhà anh ư?

Sao anh cảm thấy hơi đáng nghi?

Tuy nhiên, anh muốn xem cô sẽ làm gì.

“Chủ tịch, anh kết hôn thật hả?” Mãi đến khi Tô Khiết biến mất không còn tăm hơi, thư kí Lưu mới lấy lại tinh thần và nhìn về phía chủ tịch nhà mình, trông anh ta vẫn đầy khó tin

Anh thực sự không thể tin được, Chủ tịch nhà anh cứ thế mà đã kết hôn!!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện