câm thú? Tiêu Túc đã đi theo Dạ Mạc Thâm một thời gian rất dài rồi, động tác vừa nãy của Dạ Mạc Thâm rõ ràng là… Anh không dám phán đoán cái gì, nhưng có vài chuyện có nên làm hay không, anh thấy bản thân vẫn nên thử cố gắng một chút.
Dạ Mạc Thâm nhìn chằm chằm Thẩm Kiều rất lâu, phản ứng lại trong br> ) phút chốc.
Dù có giả bộ đáng thương thế nào, đứa trẻ cũng không phải của Dạ Mạc Thâm anh! Một đứa con hoang, không có gì đáng thương cả! Ánh mắt của Dạ Mạc Thâm rơi trên mặt cô, mang theo uy hiếp: “Cô nói cái gì cơ?”
“Không, không có gì, vậy như CŨ? “Ừm.” Được rồi, Tiêu Túc hiểu rồi, không muốn để cô ấy để những người đàn ông khác nhìn thấy là một () chuyện, còn có giữ lại đứa trẻ này hay không lại là chuyện khác.
“Các người chân tay nhanh nhẹn chút đi, tìm một cái cáng nâng cô ấy lên, sau đó đưa cô ấy tới chỗ bác sĩ Tùy đi.”
“Vâng!”
Đợi sau khi người ta đỡ cô đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người Dạ Mạc Thâm và Tiêu Túc.
Tiêu Túc nhìn bóng lưng của anh, do dự rất lâu, cuối cùng vẫn nhỏ giọng nói, “Cậu Dạ, tôi đẩy anh qua đó nhé?”
“Ừm.” br> } Mười lăm phút sau, bác sĩ Tùy từ phòng phẫu thuật đi ra, có chút xấu hổ lau đi mồ hôi lạnh trên trán.
“Kết thúc rồi?”
Dạ Mạc Thâm nheo mắt đầy nguy hiểm.
Bác sĩ Tùy bối rối nói, “Cậu Dạ, có chuyện này tôi thấy nên giải thích trước với anh.”
Tiêu Túc đứng đẳng sau Dạ Mạc Thâm khá thô lỗ, nghe vậy liền nói, “Có chuyện gì cô cứ trực tiếp nói thẳng ra.” “Tử cung bên trong của cô Thẩm khá mỏng, nếu như tiến hành phá thai, có thể sẽ dẫn đến xuất huyết.”
Nhưng mà bác sĩ Tùy biết Dạ br> (} Mạc Thâm là thuộc kiểu người nói một không nói hai, vì vậy run rẩầy đưa ra giấy trước phẫu thuật, “Nếu quyết định làm phẫu thuật, cậu Dạ phải ký giấy đồng ý phẫu thuật này, nhưng mà vẫn hi vọng anh cân nhắc một chút, có tiếp tục phẫu thuật hay không…”
Lời của bác sĩ khiến Dạ Mạc Thâm cau mày, “ Xuất huyết?”
Bác sĩ Tùy gật đầu.
Dạ Mạc Thâm mím môi, “Sẽ chết sao?”
Bác sĩ Tùy ho nhẹ một tiếng, sắc mặt có chút không tự nhiên: “Sẽ vô } cùng nguy hiểm.”
Không khí yên lặng trong vài giây, cách bức tường, Dạ Mạc Thâm dường như lại nhìn thấy người phụ nữ đó đang cố gắng bảo vệ đứa con, gương mặt đẫm nước mắt nhìn anh cầu xin, nhỏ giọng nài nỉ, “Cầu xin anh…” Ngón tay động đậy, đôi môi mỏng của Dạ Mạc Thâm mím chặt.
“Bác sĩ Tùy, cậu Dạ chúng tôi là người như thế nào anh không rõ sao? Vấn đề này anh cũng phải hỏi? Phẫu thuật tất nhiên là phải…”
“Hủy bỏ!”
(} Tiêu Túc còn chưa nói xong đã bị Dạ Mạc Thâm ngắt lời.
Tiêu Túc sững sờ ngay lập tức, cúi đầu không tin nhìn Dạ Mạc Thâm.
“Cậu, cậu Dạ?”
Cậu Dạ, đây là thế nào vậy? Tiêu Túc… không hiều lắm! Thẩm Kiều cảm thấy mình đã ngủ rất lâu, cô mơ thấy một giấc mơ rất đáng sợ, giấy chứng nhận phá thai mà cô nhờ người làm giả đã bị Dạ Mạc Thâm phát hiện ra, sau đó còn bị ép buộc đến bệnh viện, đứa trẻ máu chảy đầm dìa bị lôi ra ngoài.
(} “AI”
Thẩm Kiều sợ hãi hét lên, rồi đột ngột ngồi dậy khỏi giường.
Cô vô thức vươn tay ra che bụng, mồ hôi lạnh ướt đẫm.
Nhìn bốn phía xung quanh, trời đã sáng, khung cảnh xung quanh vô cùng quen thuộc, là phòng của Dạ Mạc Thâm.
Kí ức đêm qua lại tràn về, Thẩm Kiều bỗng dưng vén chăn ra nhảy xuống giường, em bé của cô có phải đã không còn rồi? “Kêu gào cái gì?“ Âm thanh lạnh lẽo khiến bước chân của Thẩm Kiều triệt để dừng lại, cô đi chân trần quay đầu nhìn chỗ có âm thanh phát br> ) ra, Tiêu Túc đẩy Dạ Mạc Thâm tiến vào.
Nhìn thấy anh, Thẩm Kiều tức giận vô cùng, túm lấy cái gối bên cạnh rồi ném về phía anh.
“Đồ khốn!”
Dạ Mạc Thâm hít sâu, Tiêu Túc trực tiếp cầm chiếc gối vừa được ném qua vứt sang một bên, “Thẩm ,„ Kiều, cô điên rồi “Tên cầm thú Dạ Mạc Thâm, sao anh có thể tàn nhẫn như vậy? Anh trả con lại cho tôi!”
Thẩm Kiều mất kiểm soát nắm lấy cổ áo của Dạ Mạc Thâm, đôi mắt (Cö vợ đánh tráo) đẫm lệ.
“Cô nói ai là cầm thú?“ Giọng nói của Dạ Mạc Thâm bình tĩnh,không để lộ vui buồn.
Thẩm Kiều nhìn chằm chằm anh với đôi mắt đỏ hoe.
“Buông tay.” Thẩm Kiều không buông, bướng bỉnh cắn môi dưới đối mắt với anh.
“Cô Thẩm, cô đừng không biết tốt xấu! Mau buông cậu Dạ ra!”
Tiêu Túc không cam lòng, tức giận nói.
“Cho dù chỉ là một con vật, cũng còn có tình cảm hơn Dạ Mạc Thâm anh, anh không những máu