Hàn Nhi đang trên đường sang phòng mới, lúc đi ngang vườn thì thấy một bóng trắng bay ngang qua, cô ta quay lại nhìn thì thấy từ trong ao hiện lên một người phụ nữ, gương mặt trắng bệt, người ướt sũng, bà ấy đưa mắt nhìn Hàn Nhi
" MAAAAA" Hàn Nhi sợ hãi mà la lớn, cô ta ngã xuống đất, mắt nắm chặt
Người làm thấy cô ta la nên chạy đến hỏi " có chuyện gì vậy cô"
" ma!.
.
ma" Hàn Nhi chỉ tay về chiếc ao trong vườn
Người làm nhìn về hướng cái ao" đâu có gì đâu ạ"
Hàn Nhi mở mắt ra nhìn về hướng vườn, thật sư là không có gì, chẳng lẽ thực sự là cô nhìn nhầm
" chắc cô nhìn nhầm ấy ạ, thôi mình về phòng đi cô" người làm nói
Hôm nay là ngày nghỉ, nên tất cả đều ở nhà, từ sáng sớm thằng Tèo đã chuẩn bị xe, hôm nay nó cũng ra mộ của Giang Nam
Nó luôn áy náy với hành động bồng bột năm đó nên hằng năm nó đều đi theo Liên Nhi thắp nhang cho cậu ấy
Liên Nhi ngồi phía sau để Tèo chở, mộ của Giang Nam khá xa nên đi xe đạp thì cũng mất 2 tiếng đạp xe
Tại nhà
Nhã Linh vẫn còn ngủ, cứ đến cuối tuần là lại ngủ nướng, Gia Luân sau khi vệ sinh cá nhân xong, thì đi dạo sẵn tập thể dục luôn
" Gia Luân" Hàn Nhi đi về phía anh
" có chuyện gì sao?" Gia Luân lạnh nhạt nói
" anh sao vậy? lúc nào cũng lạnh nhạt với em cả" Hàn Nhi buồn bã nói, Gia Luân đã thay đổi, anh không còn yêu thương cô như trước nữa
" Hàn Nhi anh cần nói chuyện nghiêm túc với em" Gia Luân đi đến bàn ghế đá ngồi
" anh nói đi em nghe này" Hàn Nhi ngồi cạnh Gia Luân nói
" Năm đó anh và em đã chia tay, hiện tại anh đã có gia đình, anh mong em đừng làm phiền anh và Nhã Linh nữa" Gia Luân nghiêm túc nói, có những chuyện nên rõ ràng để không để lại hoạ về sau
" anh nói dối, em biết là anh còn yêu em, có phải chỉ vì cô ta cứu anh một mạng mà anh mới như thế với cô ta không?" Hàn Nhi nhìn thẳng vào mặt Gia Luân nói, cô ta luôn nghĩ Gia Luân chỉ cảm thấy tội nghiệp Nhã Linh nên mới đối tốt với cô
" Hàn Nhi, em nên nhìn vào thực tế, người anh yêu hiện tại và tương lai chính là Nhã Linh, chúng ta chỉ là ký ức của nhau thôi" Gia Luân thấy Hàn Nhi đang cố chấp nên khó chịu nói
" không!.
em không nghe!.
anh nói dối " Hàn Nhi khóc lóc nói
Ngay lúc này Nhã Linh cũng đi đến, Hàn Nhi không ngừng ngại mà lao đến nắm lấy bả tay Nhã Linh
" cô làm gì vậy bỏ ra" Nhã Linh quát lớn, có phải Hàn