Câu hỏi này vừa nói ra, lập tức có vài người sắc mặt hơi biến đổi. Gia chủ thậm chí còn hung hăng trừng mắt liếc vị phu nhân kia một cái.
Hiện tại ở thành phố K này không biết bao nhiêu người muốn nịnh bợ Doãn Tư Thần. Nhưng vị Doãn tổng này là người nào? Nói muốn gặp là có thể gặp được sao?
Mấy vị đại gia ở thành phố K đã vò đầu bứt tai, nghĩ hết mọi biện pháp đều không thể trực tiếp gặp mặt Doãn Tư Thần nói chuyện. Cuối cùng không còn cách nào khác, liền nghĩ tới nhờ cậy phu nhân của mình đi ngoại giao, nếu không gặp được Doãn Tư Thần thì gặp mặt phu nhân của anh cũng tốt lắm rồi.
Sau đó họ liền thông qua các phu nhân của mình, gửi đủ loại thiệp mời đến Doãn thiếu phu nhân. Nên các vị phu nhân ở đây đã hạ quyết tâm nhất định phải nịnh nọt Cố Hề Hề lên tận trời!
Tốt nhất là hôm nay gặp mặt một lần mà hữu duyên trở thành bằng hữu, như vậy mới có thể giúp đức lang quân của họ nói vài lời tốt đẹp trước mặt Doãn Tư Thần.
Chính là thế cuộc vẫn chưa ổn định, lại có người không có mắt mà mở miệng hỏi thẳng vào vấn đề kiêng kỵ của người ta! Cố Hề Hề và Vân gia có quan hệ gì, người khác có thể xen vào sao?
Đọc FULL bộ truyện Cô vợ hợp đồng bỏ trốn của tổng giám đốc tại đây.
Cho dù Cố Hề Hề thật sự có quan hệ với Vân gia, nhưng người trong cuộc còn chưa lên tiếng thừa nhận, nghĩa là trong lòng họ vẫn đang còn suy xét! Bây giờ vị phu nhân kia ở đây vô duyên vô cớ hỏi vậy, nhỡ may chọc giận Cố Hề Hề thì phải làm sao?
Cố Hề Hề nhẹ nhàng cười, bưng chén trà lên húp một ngụm, đôi mắt buông xuống, không để cho đối phương đoán được tâm tư của chính mình.
Những cử chỉ khéo léo này trong giao tiếp là cô học theo Doãn Tư Thần. Nói thật, đi theo Doãn Tư Thần lâu như vậy, thật sự học được không ít từ anh.
Quả nhiên, đám phu nhân kia đều đứng ngồi không yên.
Chờ khi thưởng thức trà xong, Cố Hề Hề mới ngước mắt nhìn vị phu nhân kia, nhẹ nhàng mỉm cười nói: "Vị phu nhân đây không biết vì lý do gì mà hỏi vấn đề này? Xem ra là cô có biết chuyện gì đó."
Vị phu nhân kia phát hiện bản thân vừa gây ra họa, mới lắp bắp trả lời: "Tôi cũng chỉ là thuận miệng hỏi.."
"Phải vậy không? Vậy thì thật đáng tiếc, tôi còn tưởng cô biết một chút nội tình gì đó. Xem ra lần này phải thất vọng rồi." Cố Hề Hề thâm trầm cười ý vị, sau đó im lặng không nói gì.
Bên này vị phu nhân lại cho rằng Cố Hề Hề đang thật sự cảm thấy đáng tiếc, lập tức hớn hở nói: "A, thật ra tôi cũng biết một chút sự tình. Chỉ là mấy năm trước có cơ hội từng được gặp Vân gia đại tiểu thư, cô em gái bên nhà chồng tôi với Vân gia đại tiểu thư là bạn thời đại học với nhau. Em chồng của tôi từng chụp một tấm ảnh với cô ấy, cho nên lúc nãy vừa gặp tôi liền cảm thấy Vân gia đại tiểu thư và Doãn thiếu phu nhân thật sự rất giống nhau!"
Cố Hề Hề không để tâm, trả lời nói: "Trên thế giới này luôn có sự trùng hợp, chỉ là giống nhau mà thôi."
Vị phu nhân này vẫn kiên quyết lắc đầu: "Nếu chỉ là gần giống, tôi cũng sẽ không nói như vậy!"
Lời chưa nói xong thì gia chủ đã đằng hắng một tiếng để ngắt lời cô ta. Vị phu nhân này quá bộp chộp đi, sao có thể để cô ta tiếp tục huyên thuyên như vậy?
Cố Hề Hề không biết vì cái gì mà đáy lòng lại có chút xao động. Cô cảm thấy vị phu nhân này hẳn là biết được điều gì đó.
"Vị phu nhân đây nên xưng hô như thế nào?" Cố Hề Hề chủ động tỏ thiện ý với đối phương.
Vị phu nhân lỗ mãng liền hoảng loạn trả lời: "Chồng của tôi họ Triệu."
"Thì ra là Triệu phu nhân." Cố Hề Hề nhìn thẳng vào đối phương, nói: "Tôi đối với chuyện này rất hứng thú, nếu cô không ngại thì nói thử."
Triệu phu nhân thấy Cố Hề Hề không tức giận, lúc này đáy lòng mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Còn các phu nhân khác lại quay mặt nhìn nhau, họ đúng là không thể đoán được tính cách của Cố Hề Hề.
"Trên thế giới đúng là luôn có chuyện người giống người, nhưng Doãn thiếu phu nhân và Vân gia đại tiểu thư thật sự là quá giống nhau! À không! Phải nói là cứ như cùng một người mới đúng!" Triệu phu nhân thấy vẻ mặt Cố Hề Hề vô cùng nghiêm túc, yên tâm nói tiếp: "Cô em chồng của tôi khi còn học đại học cùng với Vân gia đại tiểu thư, quan hệ của hai người họ cũng không tồi. Em chồng tôi từng kể một chuyện, đến nay tôi vẫn thấy thật kỳ lạ! Vân gia đại tiểu thư từng nói với em chồng của tôi rằng kỳ thật cô ấy sống trên đời này là nhờ cướp đi hạnh phúc của em gái mình. Ôi cái mồm này, cũng là tôi nói những điều không hay. Nếu Doãn thiếu phu nhân không ngại, tôi có thể gọi em chồng của tôi tới, để kể rõ ràng hơn."
Cố Hề Hề đầy hứng thú, lập tức gật đầu: "Được!"
Trước kia đều là từ miệng người khác mà nghe được chuyện về Vân Nặc, Cố Hề Hề không phủ nhận là cô quả thật rất có hứng thú. Đặc biệt là sau khi đến Vân gia làm khách, được hưởng thụ sự quan tâm ân cần của Vân phu nhân.
Tiểu Vương nói đúng, cô hôm nay có thể tùy hứng làm mọi thứ. Mặc kệ dù cô muốn nói gì làm gì, cũng sẽ không ai ý kiến hay ngăn cản. Thảo nào Doãn Tư Thần lại yên tâm để cô tham dự lời mời này, nói thẳng ra là tới đây ngược đãi người khác, để người khác cung phụng chứ còn gì nữa!
Không lâu sau, cô em chồng của Triệu phu nhân liền vội vã đến đây. Vị Triệu đại gia kia nghe được tin Doãn thiếu phu nhân muốn gặp em gái mình, thiếu chút nữa dẹp hết mọi việc, chỉ hận không thể lập tức đóng gói em gái của anh ta mà chuyển phát nhanh đến tận nơi đây.
Triệu tiểu thư ở thành phố này cũng được coi là một tiểu thư gia đình quyền quý, trên cơ bản là gặp chuyện gì thì đều có thể bình tĩnh ứng phó. Nhưng khoảnh khắc cô ta đứng trước mặt Cố Hề Hề, thiếu chút nữa bị dọa sợ chết khiếp.
"Vân Nặc.. Cậu.. còn sống?" Triệu tiểu thư lắp bắp không tin được vào mắt mình.
Cố Hề Hề mỉm cười nói: "Triệu tiểu thư, mong đừng hiểu lầm, tôi chỉ là muốn nghe cô kể chuyện về Vân Nặc."
Triệu tiểu thư lúc này mới chậm rãi hoàn hồn.
Hả? Cô ấy đang nói cái gì cơ? Cô ấy không phải là Vân Nặc?
Trời ơi! Thật sự là quá giống nhau rồi!
Triệu phu nhân lúc này mới nhanh nhẩu giới thiệu cho em chồng mình về thân phận của Cố Hề Hề, và cũng nói thêm rằng Cố Hề Hề đang quan tâm đến chuyện của Vân Nặc năm đó.
Triệu tiểu thư đảo mắt một vòng, cố gắng thôi miên chính mình trước mắt không phải là Vân Nặc, mãi một lúc sau mới chậm rãi mở miệng: "Đúng vậy, tôi và