Sáng ngày hôm sau, hôm nay là ngày cuối tuần, trong phòng bếp Hà Linh Chi đang đứng chờ dì Ngô hâm lại đồ ăn cho mình, đúng lúc này Lưu Kha Nguyệt từ trên tầng đi xuống, nhìn thấy trong phòng chỉ có một mình Hà Linh Chi cùng dì Ngô, mà lúc này bà ấy lại đang đứng quay lưng về phía bọn họ, cô ta nhẹ nhàng đi đến đứng trước mặt cô, vẻ mặt kênh kiệu nói:
“Tôi phải công nhận da mặt cô giày thật đó, cô không thấy là trong căn nhà này cô đang trở thành người thừa hay sao? Nếu tôi mà là cô thì tôi đã chấp nhận lời đề nghị trước đó tôi đã đưa ra rồi cuốn gói khỏi nơi này rồi.
Bây giờ đối với Phương Thần Phong mà nói thì cô chẳng là gì cả, tôi mới là người anh ấy quan tâm!!!”
Hà Linh Chi vẻ mặt thản nhiên nhìn Lưu Kha Nguyệt thao thao bất tuyệt, hai tay khoanh lại trước ngực, cô nhướng mày nói:
“Cô mới là người anh ta quan tâm? Thật không? Kể cả quá khứ dơ bẩn của cô anh ta cũng quan tâm?”
Bị nhắc đến điểm yếu của mình, Lưu Kha Nguyệt lập tức thay đổi thái độ, liếc nhìn về phía cầu thang liền bắt gặp dáng người quen thuộc, cô ta nghiến răng nói nhỏ:
“Muốn tôi cho cô biết anh ấy quan tâm tôi như thế nào đúng không? Được, hôm nay tôi sẽ cho cô thấy.”
Dứt lời, Lưu Kha Nguyệt không chút do dự nâng tay trái lên tự tát vào má trái của mình một cái thật đau, âm thanh mà nó phát ra quả thực rất to, dì Ngô ở phía đằng xa nghe vậy thì lập tức quay lại rồi chạy về phía bọn họ, ngay cả Phương Thần Phong ở bên ngoài cũng nhanh chân đi vào:
“Linh Chi à… tôi xin lỗi, tôi xin lỗi cô mà, huhu… tôi chỉ muốn gỡ bỏ những hiểu lầm trước đây của hai chúng ta thôi… nếu cô không thích thì từ bây giờ tôi sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa… Cô muốn tôi rời khỏi anh Phong đúng không? Được, tôi sẽ đi mà… tôi sẽ rời đi… cầu xin cô đừng làm hại tôi, huhu…”, Lưu Kha Nguyệt một tay ôm má ngồi dưới sàn nhà than khóc.
Phương Thần Phong vừa vào phòng ăn thì nghe thấy những gì mà cô ta nói, hắn cau mày nói lớn:
“Có chuyện gì xảy ra.”
Nói xong thì đi đến nâng tay đỡ Lưu Kha Nguyệt đứng dậy, dựa vào người hắn, cô ta bắt đầu diễn kịch:
“Phong à… em muốn rời khỏi nơi này… em sợ lắm…”
“Em nói rõ cho tôi nghe có chuyện gì xảy ra!!!”
“Linh Chi, huhu… Linh Chi cô ấy bắt em rời xa anh, nếu không… nếu không cô ấy sẽ khiến em chết không toàn thây… huhu…”
Nghe những lời mà Lưu Kha Nguyệt nói, ánh mắt của Phương Thần Phong liền chuyển sang trên người Hà Linh Chi.
Đón nhận những ánh mắt kia, Hà Linh Chi vẫn ung dung như cũ giống như mọi chuyện không hề liên quan đến mình, đôi bàn tay thon dài nâng lên thưởng cho Lưu Kha Nguyệt mấy cái vỗ tay, nói:
“Quá hay… diễn xuất quá hay… sao cô không đi làm diễn viên vậy Lưu Kha Nguyệt?”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Cô nói gì vậy Linh Chi… tôi… tôi sẽ làm theo nhưng gì mà cô yêu cầu mà…”, Lưu Kha Nguyệt sợ hãi nói.
“Vậy cô đi chết đi.
Tôi muốn cô chết đó cô làm đi.”, Hà Linh Chi nói lớn.
“Linh Chi!!!”, Phương Thần Phong lên tiếng ngăn lời cô.
Không quan tâm đến thái độ của Phương Thần Phong, Hà Linh Chi tiến lên một bước đứng ngay trước mặt Lưu Kha Nguyệt hỏi:
“Cô bảo tôi đánh cô, vậy… tôi đánh bằng tay nào?”
“Tất… tất nhiên là tay phải rồi…”, Lưu Kha Nguyệt ấp úng trả lời.
Hà Linh Chi nghe vậy thì gật đầu lặp lại:
“Ồ!!! Tay phải à…”
Dứt lời, Hà Linh Chi liền nâng tay phải lên giáng một cái tát thật mạnh lên mà trái của cô ta, Lưu Kha Nguyệt vì không kịp phòng bị mà bị cô đánh đến nỗi tách rời khỏi cái ôm của Phương Thần Phong rồi ngã ngồi xuống sàn nhà.
Ngay lúc cô ta vừa quay mặt trở lại thì một cái tát nữa lại đánh tới, hai cái tát này gần như là muốn lấy nửa cái mạng của ả, bên khóe miệng trái cũng bị rách chảy máu, lúc này Phương Thần Phong mới kịp phản ứng mà ngăn cánh tay đang chuẩn bị đánh xuống kia của Hà Linh Chi rồi tách cô ra:
“Em thôi đi Linh Chi!!”
Bởi vì vết thương trên cánh tay vẫn chưa khỏi hẳn nên khi đánh cô cũng chịu đau không ít, nhưng sau cái đẩy kia của Phương Thần Phong thì cô phải nhăn mặt vì đau đớn.
Nhìn anh ân cần nâng Lưu Kha Nguyệt dậy, trái tim Hà Linh Chi đau nhói không thôi, cô chỉ biết căn răng chịu đau mà không biểu hiện ra ngoài, cô không muốn mình yếu đuối lúc này:
“Là cô ta muốn bị tôi tát, nên tôi liền thỏa mãn cô ta thôi!!!”
“Đủ chưa! Em không thấy cô ấy đang bị thương hay sao Linh Chi? Em bây giờ đã khác xưa rất nhiều rồi!!!”
Nghe đến đây Hà Linh Chi giống như bùng nổ tức giận vậy, cô gần như là gào lên:
“ĐÚNG!!! TÔI BÂY GIỜ KHÁC XƯA RẤT NHIỀU!!! NGU NGỐC HƠN, NHU NHƯỢC HƠN VÀ ĐỘC ÁC HƠN!!! TẤT CẢ NHỮNG THỨ NÀY KHÔNG PHẢI LÀ DO MỘT TAY ANH BAN TẶNG HAY SAO PHƯƠNG THẦN PHONG?”
Thấy cô bắt đầu kích động, Phương Thần Phong trầm giọng nói:
“Em hiện giờ đang không bình tĩnh nên anh sẽ không suy xét việc này.
Nhưng nếu lần sau còn như vậy thì anh sẽ không bỏ qua đâu.”
Phương Thần Phong nói xong định quay lưng dìu Lưu Kha Nguyệt lê phòng, nhưng những gì Hà Linh Chi nói khiến hắn phải dừng lại mọi động tác:
“Anh biết không Phương Thần Phong? Anh lúc nào cũng tự cho rằng bản thân mình là người thông minh, nhưng hết lần này đến lần khác đều ngu ngốc bị cô ta dắt mũi.
Anh có biết là cô ta không hề đơn thuần như anh nghĩ không? Nếu không vậy để tôi cho anh xem!!!”
Dứt lời Hà Linh Chi liền bấm một nút nhỏ trên đồng hồ đeo tay của cô, chiếc tivi ngoài phòng khách liền phát sáng, sau một loạt các dòng lệnh, từng bức ảnh chụp một người phụ nữ trang phục vô cùng phản cảm đang dựa sát cơ thể vào những người đàn ông khác nhau được chiếu lên, không những thế còn có cả một số đoạn video nhạy cảm giữa bọn họ, cuối cùng là đoạn video đối thoại giữa Lưu Kha Nguyệt và người đàn ông trong quán cà phê.
Từ những bức ảnh đầu tiên được phát lên, Lưu Kha Nguyệt lập tức kinh sợ không thôi, quay sang nhìn Phương Thần Phong, ánh mắt hắn nhìn rất chăm chú vào chiếc tivi, biểu cảm trên gương mặt hắn cũng đáng sợ vô cùng, đôi bàn tay nắm chặt để lộ những đường gân chằng chịt, khớp hàm cũng nghiến vào nhau hằn cả ra bên ngoài.
Đoạn video kia kết thúc, xung quanh im lặng đến mức đáng sợ, dì Ngô từ trong bếp xem được hết tất cả cũng phải ngạc nhiên không thôi, bà không ngờ Lưu Kha Nguyệt lại là loại người như vậy, trước đây bà chỉ nghĩ là cô ta không hề giống với vẻ bề ngoài, nhưng không hề nghĩ tới nó sẽ tồi tệ đến mức độ này.
Một lúc lâu sau bầu không khí vẫn tiếp tục duy trì sự căng thẳng vì biểu hiện trên gương mặt của Phương Thần Phong, nâng ánh mắt khinh thường nhìn về phía Lưu Kha Nguyệt, Hà Linh Chi chế nhạo nói:
“Cô quả thực vô cùng trong sáng đó Lưu Kha Nguyệt.
Màn kịch của…”
“Như vậy thì sao?”, câu nói dở dang của Hà Linh Chi bị cắt ngang bởi giọng nói lạnh lùng của Phương Thần Phong, quay lại nhìn cô hắn hỏi lại.
“Những thứ này thì sao? Nó chứng minh cho điều gì?”
Hà Linh Chi cảm thấy khó hiểu trước câu hỏi của Phương Thần Phong, lúc này hắn lại tiếp tục nói:
“Những thứ này tôi không quan tâm, điều tôi quan tâm nhất chỉ là cô ấy, quá khứ của cô ấy tồi tệ như vậy là do hoàn cảnh ép buộc, chỉ cần là cô ấy, những cái khác tôi không để tâm.
Còn em, Linh Chi, hết lần này đến lần khác em tìm cách gây khó dễ cho cô ấy là vì điều gì? Để tôi nói rõ cho em biết, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì tôi vẫn sẽ bảo vệ cô ấy, ngày hôm nay em đem những thứ này ra cho tôi xem thì cũng không thể lay chuyển quyết định trong lòng tôi, thậm chí là em có tung nó lên mạng xã hội để bôi xấu cô ấy thì tôi cũng không quan tâm, hãy nhớ kĩ lấy!!”
Nói xong hắn liền quay người dìu Lưu Kha Nguyệt trở về phòng của cô ta.
Những điều Phương Thần Phong vừa nói khiến Hà Linh Chi như sụp đổ hoàn toàn, ngày hôm nay hắn đã chính thức đính chính lại mối quan hệ giữa hai người bọn họ cho cô nghe, cô thật không ngờ vị trí của Lưu Kha Nguyệt trong lòng hắn lại lớn đến như vậy, lớn đến mức anh có thể bỏ qua quá khứ dơ bẩn của cô ta, bỏ qua những lời dị nghị khinh thường của những người xung quanh, và bỏ qua cả sự thật sau lớp mặt nạ mà cô ta đang mang.
Không riêng gì Hà Linh Chi mà ngay cả Lưu Kha Nguyệt cũng đang vô cùng kinh ngạc trước những gì Phương Thần Phong vừa nói, cô ta cứ tưởng mọi chuyện đã đổ bể hết rồi chứ, nhưng tình thế cuối cùng lại bị đảo ngược và người dành phần thắng lại là cô ta.
Nâng ánh mắt khiêu khích nhìn Hà Linh Chi rồi cười khẩy một cái, sau đó cô ta lại cúi đầu xuống tỏ vẻ tội nghiệp mà dựa dẫm vào Phương Thần Phong.
Hà Linh Chi không biết bây giờ bản thân mình là gì đối với anh nữa, ánh mắt đó của Lưu Kha Nguyệt như nói với cô rằng cô đã thua rồi, thua hoàn toàn, một lúc sau cô vội vàng chạy theo phía sau hai người họ.
“Phương Thần Phong!!”, cô gọi lớn tên hắn trước khi cả hai đi vào phòng của Lưu Kha Nguyệt.
Phương Thần Phong nghe thấy tiếng gọi mà dừng lại bước chân, gương mặt sắc lạnh của hắn hơi nghiêng ra đằng sau giống như muốn nghe