Ôn Ninh không nhận ra sự lạnh lùng trong lời nói của anh, biết là Lục Tấn Uyên khiến cô bớt căng thẳng hơn.
Bước tới mở cửa, Ôn Ninh vừa nhìn đã thấy vết thương dài ngoằng trên mặt Lục Tấn Uyên, dù máu đã đông lại nhưng vệt máu đỏ vẫn khiến người khác giật mình sợ hãi.
“Anh sao thế?”
Ôn Ninh không nhịn lòng được mà chằm chằm nhìn anh, trông có vẻ như bị thứ gì đó quẹt phải, sao lại có người ra tay với Lục Tấn Uyên, hơn nữa đây là đã là lần thứ hai trong mấy hôm nay rồi có phải anh đang gặp nguy hiểm gì không?
“Không sao.
” Lục Tấn Uyên đã sớm quên chuyện này rồi, quan trọng là trong lòng anh nhớ đến chuyện khác khiến anh đã sớm quên đi chút đau đớn trên mặt.
“Anh có chuyện muốn hỏi em, Ôn Ninh.
”
Lục Tấn Uyên vừa nói vừa nhìn vào thân thể của Ôn Ninh, ánh mắt cô chứa đầy sự quan tâm mà không hề che đậy, trông không có chút giả dối nào, điều này khiến tâm trạng phiền muộn của anh bình tĩnh hơn nhiều.
“Chuyện gì thế, có gì thì đợi bôi thuốc xong mới nói đi!”
Ôn Ninh cứ nhìn vết thương của Lục Tấn Uyên mãi, thậm chí không nhận ra sự khác thường hôm nay của anh, cô chỉ đang nghĩ, nếu để lại vết sẹo dài thế này trên gương mặt hoàn mỹ này thì đúng là tội lỗi quá mà.
Nói xong, liền chạy vào phòng tìm hộp thuốc của cô, Lục Tấn Uyên thấy cô kiên quyết vậy nên cũng không nói gì, bước vào phòng ngủ của Ôn Ninh, tùy ý ngồi xuống, chỉ là, anh lại nhanh chóng phát hiện ra một quyển sách dành cho người mang thai.
Đứa trẻ đáng yêu trên đấy không chỉ không khiến anh cảm thấy thích mà trái lại khiến tâm trạng anh khó chịu hơn.
Nếu đứa bé là con của anh, anh nhất định sẽ thích, nhưng bây giờ không phải như vậy, đứa trẻ này không biết là của tên đàn ông nào, anh không biết anh ta là ai, cũng không biết bây giờ anh ta đang ở đâu, càng không biết khi nào anh ta lại xuất hiện lần nữa, mà Ôn Ninh lại có suy nghĩ thế nào với anh ta?
Lục Tấn Uyên trước nay không thích mạo hiểm, trong tình cảm cũng thế, anh sẽ không cho Ôn Ninh lí do để rời khỏi anh bất cứ lúc nào.
Ôn Ninh tìm bông gòn và cồn để khử trùng, vội quay lại thì thấy Lục Tấn Uyên đang nhìn một quyển sách với ánh mắt phức tạp, cô bỗng thấy nhói một cái trong lòng, vội dọn dẹp đồ đi, “Em bôi thuốc cho anh.
”
Lục Tấn Uyên gật đầu, Ôn Ninh dùng tăm bông ướt lau vết máu trên mặt anh, rồi mới lấy cồn bôi nhẹ lên vết thương của anh.
May là vết thương không sâu lắm, mặc dù trông rất đáng sợ nhưng chắc sẽ không để lại sẹo.
Nhưng Ôn Ninh vẫn lo lắng, ai mà có thể liên tiếp làm anh bị thương chứ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
“Là… ông nội Lục đánh sao?”
Ôn Ninh vừa nhẹ nhàng bôi thuốc, vừa cẩn thận hỏi anh.
“Ừm.
” Lục Tấn Uyên gật đầu vô tình động vào vết thương, không nhịn được mà rên lên một tiếng, Ôn Ninh giật mình, “Anh đừng động đậy lung tung chứ!”
Chỉ là dù ngữ điệu cứng rắn nhưng trong lòng Ôn Ninh lại không phải như thế, bởi vì cô biết, việc Lục Tấn Uyên bị đánh nhất định có liên quan đến cô.
“Là vì chuyện của em đúng không?”
“Đừng nghĩ lung tung nữa.
” Lục Tấn Uyên không trả lời, nhưng anh cũng không phủ nhận.
Lòng Ôn Ninh trầm xuống, nhưng cũng có chút cảm động, dù có bị ông nội Lục đánh anh cũng không giận lây sang cô, hơn nữa còn nghĩ cho cô như vây.
Có lẽ, Lục Tấn Uyên còn nghiêm túc với cô hơn những gì cô tưởng tượng nữa.
Vừa nghĩ ánh mắt của Ôn Ninh vừa lấp lánh, cô đang nghĩ, nếu Lục Tấn Uyên biết đứa bé là của anh, nếu họ tiếp tục tranh đấu có phải họ cũng có kết quả không tệ không?
Vừa nghĩ, động tác của cô vừa nhanh dần lên, bôi xong thuốc đang định mang đồ đi cất thì đột nhiên Lục Tấn Uyên nắm lấy cổ tay cô, để cô nhìn thẳng vào mắt anh, không có chút né tránh nào mà nhìn nhau.
“Ôn Ninh, anh