Tôn Phỉ Nhi đưa Lục Tấn Uyên lên lầu, đỡ anh lên giường rồi đi lấy nước để lau mặt cho anh.
“Cô có thể ra ngoài được rồi.” Lục Tấn Uyên cũng không muốn quấy rầy cô ta nữa, ban đầu anh đồng ý cho cô ta đi theo, nhưng chỉ là để…
Bây giờ mục tiêu đã đạt được, anh cũng không muốn thấy cô ta nữa.
“Được…” Tôn Phỉ Nhi thấy biểu hiện của Lục Tấn Uyên không được đúng cho lắm, cô ta cũng không dám làm phiền anh nữa, cô ta đi ra một cách lặng lẽ, nhưng trước khi rời đi, cô ta vẫn đứng đấy xuất thần nhìn sâu vào cánh cửa gỗ đã đóng kín.
Cô ta vẫn sẽ quay lại đây thêm nữa, mặc dù trước đây cô ta không tin vào tình yêu sét đánh, nhưng bây giờ… Cô ta cảm thấy mình không thể buông người đàn ông này ra được nữa.
Không chỉ bởi vì điều kiện bên ngoài tuyệt vời của anh, mà cả sự yếu đuối mà anh vừa bộc lộ, đều khiến cô ta không thể không quan tâm.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Lục Tấn Uyên, không gian tĩnh lặng, thậm chí là bầu không khí có phần chết chóc, khiến anh khó thở.
Rõ ràng là đã uống rất nhiều rượu, nhưng đầu óc không những không mờ mịt mà còn minh mẫn hơn.
Ngay cả khi ngước mắt lên, nhìn thấy ghế số pha, anh cũng có thể nghĩ đến Ôn Ninh hôm qua cũng đã ở đây chờ anh, chờ đến khi ngủ quên lúc nào cũng không hay biết.
Bình yên và êm đềm là vậy, nhưng chỉ trong một ngày, mọi thứ đã thay đổi, hệt như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ.
Đột nhiên, anh như nhớ ra điều gì đó, anh ta bước tới, nhìn vào bình giữ nhiệt trên bàn, trông có vẻ rất giản dị nhưng lại được anh ta nâng lên như bảo bối.
Ôn Ninh ngày hôm qua mang tới, cô cũng quên không mang đi.
Khi Lục Tấn Uyên mở ra, canh bên trong đã nguội rồi, nhưng vẫn còn phảng phất mùi thơm, nguyên liệu trong đó rất phong phú, đều là những thứ anh thích, vừa nhìn là biết là phải tốn rất nhiều tâm tư mới làm được như vậy.
Lục Tấn Uyên đột nhiên cảm thấy mắt có chút buồn phiền, liền đóng nắp lại rồi kêu người hâm nóng canh lại, nhưng vừa ăn lại vừa suy nghĩ vẩn vơ.
Không biết bây giờ người phụ nữ đó đã đi về đến nhà chưa.
Mặc dù cô đã nói là không cần lo cho cô nhưng vẫn không thể làm đen mức hoàn toàn không quan tâ m đến cô ấy.
Đang nghĩ ngợi, thì Lục Tấn Uyên gọi điện thoại cho An Minh hỏi: “Ôn Ninh đã về chưa?”
An Minh đã ngủ rồi, khi nhận được cuộc gọi, anh nhìn đồng hồ, đã là sáng sớm rồi.
“Cô Ôn?” An Trần suy nghĩ một chút.
“Cô ấy nói là cô ấy đến tìm anh mà.
Không lẽ, cô ấy không ở cùng anh sao?”
Lục Tấn Uyên lập tức đứng lên: “Cái gì? Cô ấy còn chưa về nhà?”
Vừa rồi anh quá sốc và quá tức giận, thậm chí không nghĩ tới việc nhờ người đưa cô về, đã muộn như vậy rồi, cô lại còn đang mang thai, làm sao có thể đi về một mình như thế được?
“Tôi lập tức phái người ra ngoài tìm” An Minh cũng nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhanh chóng đứng dậy.
Lục Tấn Uyên cũng đã tỉnh rượu được quá nửa rồi, nhanh chóng đứng dậy, tìm người giám sát camera, xem Ôn Ninh sau khi xuống lầu đã đi theo hướng nào.
Ôn Ninh đang lang thang một mình, cô cũng không biết cô đã đi bao lâu rồi, là một người nước ngoài, lại xa lạ với nơi này, cũng đã muộn như vậy, hoàn toàn không tìm thấy bất cứ phương tiện công cộng nào, chỉ có một chiếc xe tư nhân chạy nhanh tới, phóng qua trước mặt cô, không hề có ý định dừng lại.
Ôn Ninh cười tự giễu, rồi cô nhìn thấy một cái thùng rác, cô không chút do dự đi tới, xé vụn tờ báo cáo đang cầm trong tay ra từng mảnh, ném vào.
Trong suốt cả quãng đường, cô không hề khóc, thậm chí không có một chút biểu cảm nào trên khuôn mặt.
Vứt nó đi, vứt đi những suy nghĩ không nên có và cả những hận thù, cũng giống như cái cách mà Lục Tấn Uyên đã vứt bỏ cô vậy.
Hôm nay, cô vẫn cứ nghĩ có thể đợi được Lục Tấn Uyên, đây sẽ là ngầy đầu tiên cô được cùng anh cùng đứa nhỏ chung sống, vì vậy