Mộ Yên Nhiên lúc đầu tâm trạng rất tốt, nhưng đã bị dập tắt bởi thái độ lạnh lùng, thờ ơ của anh.
Cứ nghĩ sau khi Lục Tấn Uyên chia tay với người phụ nữ kia, anh ấy sẽ cùng mình chung sống hòa thuận, nhưng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này…
“Tấn Uyên, anh như vậy là thái độ gì?” Ông cụ Lục đang ở cách đó không xa nhìn thấy nét mặt Mộ Yên Nhiên có chút không bình thường, liền đi tới, vừa lúc nhìn thấy vẻ mặt không chút biểu cảm của Lục Tấn Uyên.
Thằng bé xấu xa này, nhìn lễ đính hôn của mình mà biểu cảm lạnh lùng như vậy, thật không thể chấp nhận được mà.
“Yên Nhiên, cháu sang bên kia một lát, để ông dạy bảo nó vài câu.
”
Mộ Yên Nhiên nghe vậy liền ngoan ngoãn vâng lời, ông cụ Lục liền cầm điện thoại đi đến một góc không ai để ý, ” Công việc của cháu ở nước ngoài sắp xong rồi chứ? Nên về sớm một chút, cháu có thể không cần tham gia sắp xếp mọi chuyện trước ngày lễ, nhưng hôm đó thì cháu không thể vắng mặt.
”
Lục Tấn Uyên xoa xoa lông mày, “Cháu ở bên này còn nhiều việc phải giải quyết.
”
Hiện giờ chuyện của Ôn Ninh vẫn chưa giải quyết xong, anh làm sao có thể bỏ mặc mà rời đi.
“Đừng ở bên đó tìm lí do bao biện nữa, cháu đang nghĩ gì chẳng nhẽ ông không biết sao?”
Ông cụ Lục có chút bực mình chống nạng gõ xuống sàn nhà, “Nhanh chóng chấm dứt với người phụ nữa đó đi, nếu không, hậu quả sau này cháu hiểu rồi đấy…”
Nói xong ông cụ Lục liền cúp máy.
Lục Tấn Uyên nén uất ức vào trong lòng, dù sao cũng không nên cãi lại lời ông nội, đành bực tức ném điện thoại sang một bên.
Ông cụ Lục ngồi xuống thở dài, không ngờ vì Lục Tấn Uyên ông lại phải dùng đến thứ này.
Ký ức phủ đầy bụi bặm bị mở ra, còn nhớ những hình ảnh hồi đó ở nước ngoài, nhưng cũng nhờ có người đó mới giúp cho Lục Tấn Uyên tỉnh ngộ.
“Đúng là cái thứ luôn để mọi người phải lo lắng.
” Ông cụ Lục lắc nhẹ đầu, không muốn nhớ lại quá khứ.
Lúc này, một cuộc điện thoại gọi đến, ông cụ Lục nghe được nội dung, sắc mặt đột nhiên trở nên vô cùng khó chịu.
Ôn Ninh nói với Bạch Linh Ngọc một tin tốt rằng bà ấy không cần phải xuất viện nữa.
Bạch Ngọc Linh nghe xong, trong lòng có chút nghi ngờ, bà nghĩ mọi chuyện không đơn giản như vậy, nhưng nhìn thấy con gái vui vẻ vì chuyện này, và cũng không đau khổ về mối tình tan vỡ, bà cũng không muốn con gái mất vui.
“Vậy tốt quá rồi, con yên tâm, sau khi khỏi bệnh mẹ chắc chắn sẽ nghĩ cách trả lại số tiền đó càng sớm càng tốt.
”
Bạch Linh Ngọc nói: “Số tiền của Lục Tấn Uyên cũng phải nhanh chóng trả lại,mẹ không cần tiền của loại người như vậy, chúng ta không mắc nợ cậu ta.
”
Hai mẹ con đang nói chuyện thì điện thoại của Ôn Ninh reo, là một dòng tin đến từ Lục Tấn Uyên.
“Hôm nay tám giờ, có chuyện cần nói với em.
”
Sắc mặt Ôn Ninh tối sầm, có chuyện?
Anh ta thì còn có chuyện gì để nói sao?
Chẳng lẽ là nghĩ kĩ rồi, không muốn lãng phí quá nhiều tiền của bản thân, nên mới đến tìm cô? Hay là muốn ký kết thỏa thuận gì đó để che miệng cô về mối quan hệ bí mật giữa hai người.
Ôn Ninh cười lạnh, nằm chặt điện thoại.
“Được.
”
Sau đả kích lần trước, Ôn Ninh cảm thấy cả người mình tê dại, nếu đã vậy thì thà rằng cắt đứt hoàn toàn một lần, sau này cũng không có liên quan gì.
Lục Tấn Uyên thấy cô trả lời ngắn gọn, có chút sững sờ.
Rõ ràng hôm nay mới gặp cô, nhưng trong lòng anh luôn có cảm giác nhớ nhung, chỉ là cứ nghĩ đến những lời định nói hôm nay, Lục Tấn Uyên có chút ý định muốn trốn tránh.
Tám giờ tối, Lục Tấn Uyên đúng giờ đến nơi ở của Ôn Ninh.
Ôn Ninh ngồi trong phòng khách chờ anh, người đàn ông bước vào nhìn thấy cô đang ngồi trên ghế sô pha, gương mặt không chút biểu cảm.
Lần này trên gương mặt Ôn Ninh không còn nụ cười ấm áp, thậm chí không nhìn anh lấy một lần, thấy có người đến, cô chỉ lạnh giọng mở