Quá đáng ư?Hoắc Hoành khẽ nhướng mày, hình như anh ta mới là người bị ám sát mà?Sao lại nói anh ta là người quá đáng vậy?Trong nụ cười ôn hòa của Hoắc Hoành hiện lên tia châm biếm, nhưng giọng nói của anh ta vẫn không thay đổi, vẫn kính cẩn nghe theo như cũ, “Con biết.
” Anh ta vặn tay nắm cửa, đẩy xe lăn ra ngoàiGiữa hành lang sâu thẳm mà rộng rãi, Hoắc Hoành tự đẩy xe lăn, chậm rãi đi về phòng mình, không ngờ ở chỗ khúc quanh lại gặp Hoắc Mân đang đi tớiHoắc Mân nhìn thấy anh ta liền nở nụ cười lạnh, “Nghe nói Nhị thiếu gia nhà chúng ta đánh chết anh em của ba à? Quả đúng là lòng dạ độc ác.
”Hoắc Hoành ngừng lại, thần sắc bình thường, “Tôi chỉ làm việc3tuân theo quy củ của công ty thôi.
”“Với cái kiểu tuân theo quy tắc này của Nhị thiểu, tao nghĩ cây súng này sớm muộn gì cũng hướng về phía tao mà thôi.
” Hai tay Hoắc Mân khoanh trước ngực, đứng từ trên cao nhìn xuống, trong mắt hắn không thèm che giấu sự lạnh lùng và tức giậnHoắc Hoành ngẩng đầu, khẽ cười, “Sao anh Cả lại nghĩ như vậy chứ, tôi và anh là anh em ruột, sao người trong nhà lại hại người nhà mình được chứ?” “Anh em ruột ư? Tao và mày chỉ là anh em cùng cha khác mẹ thổiChú Tư của tao là anh em vào sinh ra tử với ba, tình cảm còn thân thiết hơn cả anh em1ruột thịt, ngay cả tình cảm cỡ này mà mày cũng dám nổ súng thì tao tính là cái gì chứ?” Vốn dĩ Hoắc Mân muốn thầm mỉa mai chuyện Hoắc Hoành là con riêng, nhưng lại không ngờ sau khi nghe thấy bốn chữ “cùng cha khác mẹ”, Hoắc Hoành chỉ nhếch mép cười quỷ dị, “Sẽ không đâu, anh Cả cứ yên tâm.
” Khi nhìn thấy nụ cười của Hoắc Hoành, không hiểu sao trong lòng Hoắc Mân lại hốt hoảng, chỉ bỏ lại một câu, “Tốt nhất là như vậy.
” Rồi đi thẳng tới thư phòngHoắc Hoành nhìn về phía cửa thư phòng, nụ cười trên khóe môi lại càng thâm thúy.
Trong thư phòngHoắc Mân vừa đóng cửa lại đã không nhịn được mà8bước tới trước mặt Hoắc Khải Lãng, cau mày chất vấn: “Ba, sao lại cứ thể để em trai đi vậy chứ?” Hoắc Hoành giết chết người anh em của ba hắn mà vẫn bình an vô