Trong gara trống không, Lệ Xuyên Lâm ngồi yên lặng trong xeAnh ta cúi đầu, ngồi lặng lẽ trên ghế lái, ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng như thếBàn tay ghì chặt vô lăng Những đường gân xanh nổi lên ở từ mu bàn tay cho thấy sự bất lực và tức giận của anh taNhưng anh ta hiểu rằng anh ta không tức giận Nhiếp Nhiên, mà là tức giận chính bản thân mình! Công sức suốt bốn nằm đổ sông đổ bể chỉ vì bản thân không có sự suy nghĩ sâu sắc Nhiếp Nhiên nói đúng, anh ta quá kích động tốiNếu như lần này không có sự chuyển biến ở phía Hoắc Hoành, công ty Lưu Chẩn lại ngưng tuyển người, kế hoạch của bọn họ coi như là đi vào ngõ cụt.
Đến khi giao dịch hoàn thành, vụ án mạng của Lương Phỉ cũng không được phá, bọn họ có xin cũng chỉ phí công mà thôiLúc anh ta chưa kịp nổ máy thì nghe thấy bên phải tay lái có người mở cửa xe ngồi lên rồi đóng cửa lạiLệ Xuyên Lâm thấy Nhiếp Nhiên tự nhiên thắt dây an toàn, nhíu mày nói: “Cô ngồi nhầm xe rồi.
”Cô gái này nhảy lên xe lúc nào mà sao anh lại không biết vậy?Cố đường đường chính chính ngồi bên cạnh ghế lái, “Nhìn thái độ3nhận lỗi của anh cũng thật lòng nên tôi tạm bỏ qua chuyện cũ.
”Lệ Xuyển Lâm nhìn dáng vẻ “Tôi đúng là người rộng lượng” của cô thì không nên được một hơi thở dàiAnh ta lạnh lùng nói: “Xuống xe!” Nhiếp Nhiên liếc nhìn anh ta mộtcái, hờ hững hỏi lại: “Anh bảo tôi xuống xe?”“Đúng!”“Dựa vào cái gì?”Lệ Xuyên Lâm nhìn thẳng, vẻ mặt lạnh tanh: “Từ hôm nay trở đi, người móc nối từ cô không phải là tôi nữa rồi.
”Nhiếp Nhiên nhìn gương mặt khó coi của anh ta, cố tình đùa một chút: “Kiêu ngạo gì chứ, nếu không nghĩ đến chuyện