Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

Chương 165


trước sau


Nhưng Thẩm Hoài Dương lại như không hề cảm thấy đau đớn, mặc hành động của cô, anh nhướng mày, môi khẽ nhếch lên.

Tay trái cầm ly bia lên, thậm chí anh còn có vẻ nhàn nhã lắc lư ly bia trong tay, vẻ lười biếng xuất hiện trên gương mặt điển trai.

Diệp Giai Nhi vô cùng giận dữ, cơ thể cô vặn vẹo càng mạnh mẽ hơn, lại không để ý, va phải vai anh, kết quả, cái ly lắc lư, rượu trong bia đổ hết lên quần vest của Thẩm Hoài Dương.

Mọi người kinh ngạc kêu lên, Từ Thiến Thiến phản ứng nhanh nhất, đưa giấy cho Diệp Giai Nhi: “Mau lau cho anh Thẩm đi.


Diệp Giai Nhi hoàn toàn không muốn để ý đến, ngồi bất động ở đó, anh vốn có tội phải chịu, đáng đời!
Nhưng lúc này, ánh mắt tất cả mọi người đều hướng qua, nhìn chằm chằm cô.

Cô bị ép, cô xé từng miếng giấy, ngồi xuống lau vết nước bia trên quần vest của anh.

Thẩm Hoài Dương không hề cảm thấy có gì không thích hợp, cũng không để ý quần bị ướt mà nhếch miệng, cười nhạt nói: “Xin lỗi, khiến mọi người mất hứng rồi.


Mọi người liên tục lắc đầu, tỏ vẻ không sao, còn lo lắng nói: “Quần của anh Thẩm…”

“Không sao, chỉ là bị ướt mà thôi, không có gì đáng ngại.

” Anh vẫn cười nhạt, khẽ rũ mắt lại thấy Diệp Giai Nhi đang ngồi xổm dưới đất.

Cô vẫn luôn rũ mắt, không ngẩng đầu lên, chỉ để lộ ra chiếc cổ mỏng manh, trắng nõn, đẹp như thiên nga trắng.

Tâm trạng anh khẽ xao động, anh nhìn cô chằm chằm, không hề rời mắt.

Giấy tuy có thể thấm nước, nhưng chiếc quần vest bị ướt vẫn có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng, vì bị ướt chỗ đùi nên chỉ cần nhìn qua là có thể thấy được.

Đúng lúc này, có một tiếng bước chân truyền tới, sau đó trợ lý Trần bước về phía này.

Cuối cùng, anh ta dừng lại phía sau Thẩm Hoài Dương, ghé vào tai anh, thấp giọng nói: “Tổng giám đốc, nhóm người tổng giám đốc Trương đã ngồi đợi ở phòng bao một lúc lâu rồi.


Khẽ gật đầu, thân hình thon dài của Thẩm Hoài Dương

hơi cúi xuống, giọng nói trầm thấp, hơi thở nóng bỏng ở ngay bên tai Diệp Giai Nhi, nói với giọng chỉ cô có thể nghe thấy.

“Ngồi đây đợi tôi một lúc, bàn xong hợp đồng này, chúng ta sẽ cùng rời đi…”
Diệp Giai Nhi chỉ lạnh nhạt nhìn anh một cái, không đáp lại, ném giấy sang một bên rồi ngồi về chỗ.


Sau đó, anh mới ngồi thẳng dậy rồi đứng lên, gật đầu với mọi người, lạnh nhạt nhưng lịch sự nói: “Cảm ơn sự chiêu đãi của mọi người tối nay, còn có chút việc phải làm, nên không thể ở cùng mọi người đến cuối, chi phí hôm nay cứ tính hết cho tôi, mọi người vui chơi thỏa thích.


Ánh mắt lại cố ý lướt qua người cô, lúc này Thẩm Hoài Dương mới bước đi, đi thẳng về phía trước.

Trợ lý Trần đi theo sau anh, kinh ngạc nói: “Tổng giám đốc, quần anh…”
“Không sao…” Thẩm Hoài Dương lập tức ngắt lời anh ta, rồi bóng người biến mất ở tầng hai.

Từ Thiến Thiến cảm thán: “Giai Nhi à, rốt cuộc sao cậu quen được người đàn ông ưu tú như vậy thế, nói nghe xem!”
Nghe vậy, những cô bạn học khác ngồi đó sớm đã sớm bị mê hoặc đều nhìn qua, đợi chờ cô.

Diệp Giai Nhi khẽ nói: “Anh ấy là anh trai của học sinh của tôi, quen nhau lúc họp phụ huynh, bây giờ là mấy giờ rồi?”
Điền Quốc Gia nhìn đồng hồ: “Mười giờ, sao thế, muốn về rồi sao?”
“Ừm, hơi buồn ngủ rồi.

” Cô cười, nói rồi đứng dậy khỏi sofa, duỗi eo vươn vai.

“Vậy tôi đi với cậu.

” Điền Quốc Gia cũng đứng dậy.

Từ Thiến Thiến ngồi một bên cười thành tiếng: “Đúng là phu xướng phụ tùy!”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện