Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

Chương 217


trước sau


Hơn nữa, còn nhiều người mừng sinh nhật cho anh, có thêm cô hay thiếu cô cũng chẳng quan trọng gì.

Huống hồ, chỉ sợ cô chẳng là cái thá gì trong mắt anh cả.

Tính tình cô yêu hận rất rõ ràng, chỉ cần là đồ của mình, cô sẽ cố gắng bảo vệ giữ gìn.

Nhưng nếu không phải là đồ của mình, cho dù người khác có đặt nó trước mặt, cô cũng chẳng thèm liếc nhìn.

Cô nghĩ anh thuộc về cô, nghĩ rằng mình có lý, cho nên mới ăn nói hùng hồn, chính nghĩa như vậy, nhưng rồi lại không sánh được một câu nói của anh.

Câu nói của anh như một cái tát giáng vào mặt cô, nóng rát, châm biếm lại tràn ngập mỉa mai.

Hơn nữa, cô sẽ không thể nào học được cách rơi nước mắt lã chã trước mặt đàn ông rồi tỏ ra nhu nhược yếu đuối.

Tính cách cô không phải như thế nên không làm được.


Đi trên đường phố gió lạnh xào xạc, Diệp Giai Nhi cụp mắt xuống bắt một chiếc taxi, ngồi vào trong, đôi mắt u ám mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ đến mức thất thần.

Như nghĩ ra điều gì, cô lấy điện thoại di động ra gọi cho Thân Nhã: “Giờ cậu đang ở đâu?”
“Uống rượu ở quán bar Nguyệt Dạ, cậu có muốn đến không?” Rõ ràng là Thân Nhã đã uống không ít, giọng nói đã hơi ngọng nghịu không rõ chữ.

“Được rồi, để lại cho tớ hai chai rượu…” Khóe miệng cô nhếch lên khô khốc, bàn tay đặt trên ngực, nơi đó đang rách ra đau đớn vô cùng, quặn từng cơn…
Trong phòng ăn.

Thẩm Hải Băng bước vào trước, một lúc sau Thẩm Hoài Dương mới đi vào ngồi xuống.

Thẩm Trạch Hy nhận thấy hốc mắt của cô ta hơi đỏ lên, kinh ngạc nói: “Cô, mắt cô bị sao vậy?”
Cơ thể khẽ run lên, Thẩm Hải Băng giật khóe miệng, nhẹ giọng nói: “Nước rửa tay bắn vào mắt cô, xoa mấy lần thì thành thế này.


Thẩm Trạch Hy hiểu xong liền liếc mắt nhìn lối vào nhà ăn: “Chị dâu đâu ạ? Đã lâu

như vậy mà chị ấy vẫn chưa gọi điện thoại xong sao? Đồ ăn sắp nguội hết rồi…”

Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Hoài Dương hơi động, nổi lên một gợn sóng, vẻ mặt đang bình tĩnh cũng dao động.

Chiếc đũa trong tay Thẩm Hải Băng đang ngồi ở một bên cũng hơi dừng lại, ánh mắt như có như không quét qua Thẩm Hoài Dương ở bên cạnh.

Còn sắc mặt Tô Tình thì đương nhiên là rất bất mãn.

Đúng là không biết nặng nhẹ, không nhìn thử xem tình huống bây giờ là thế nào, nghe một cuộc điện thoại mà cũng lâu như vậy!
Thẩm Trạch Hy muốn ra ngoài tìm thử, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Tô Tình, cậu đành phải từ bỏ.

Hôm nay là sinh nhật của anh cả, cậu không muốn làm cho không khí trở nên không thoải mái.

Thời gian dần trôi qua, tất cả các món ăn trên bàn đều đã được dọn lên, họ cũng đã động đũa, thậm chí có món đã nguội rồi, nhưng Diệp Giai Nhi vẫn chưa quay lại.

Đôi mắt Thẩm Hoài Dương cụp xuống, anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình, sau đó đôi mắt vốn đã trầm xuống của anh dần nheo lại.

Đã hơn nửa tiếng từ sau khi anh bước ra khỏi nhà vệ sinh…
Cơ thể cao lớn của anh lập tức đứng dậy khỏi ghế, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, nhàn nhạt buông ra một câu: “Đi gọi điện thoại…”
Vừa bước ra khỏi phòng ăn thì anh đã lập tức sải bước thật nhanh, bước đi như một cơn gió, nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh nữ.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện