Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

Chương 238


trước sau


Sau đó, anh cúi đầu, nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã 9 giờ nhưng cô vẫn chưa trở về.

Mà anh cũng không có chìa khóa nhà, chỉ có thể ngồi đây đợi.

Lúc này, một âm thanh rõ ràng từ cửa sổ truyền tới, lông mày của anh hơi nhíu lại, tay trái mở cửa sổ xe ra, gương mặt của Thẩm Hải Băng đập vào trong mắt.

“Cô sao lại ở đây?” Ngón tay dập tắt điếu thuốc, Thẩm Hoài Dương ngồi thẳng người, ánh mắt dừng trên người cô ta.

Gió lạnh bên ngoài rất là lạnh, Thẩm Hải Băng mở cửa xe rồi ngồi vào vị trí ghế phụ: “Chị dâu bảo tôi đến công ty tìm cậu, không thấy cậu đâu nên tôi bèn hỏi trợ lý Trần, cậu và Giai Nhi chuyển ra ngoài ở rồi sao?”
Không có nói nhiều, Thẩm Hoài Dương chỉ khẽ đáp một tiếng: “Ừm…”
“Sống ở đây sao?” Thẩm Hải Băng có hơi không thể tin.

Khu dân cư này đã rất cũ, môi trường và không khí cũng không phải quá tốt, nhà đã cũ nát đến mức cần tu sửa.

Vậy thì người thuê nhà ở đây chỉ có thể là Diệp Giai Nhi!
Mà anh, nhất định là theo Diệp Giai Nhi tới đây ở, biết điều này lập tức khiến tâm trạng của cô ta tụt xuống đáy cốc.


“Ừm…” Anh vẫn lạnh nhạt đáp, ánh mắt thỉnh thoảng dừng trên đồng hồ ở cổ tay, trên gương mặt đẹp trai có hơi âm trầm.

Vẻ mặt thanh nhã của Thẩm Hải Băng vẫn như thường, nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác không rõ, anh có bệnh sạch sẽ, nhưng có thể sống ở nơi như này… Vừa nghĩ như vậy, những hoảng loạn đó lại dần hiện ra.

Vào lúc này, hai luồng sáng sáng chói chiếu tới, sau đó, chiếc xe Hyundai màu đen đó dỗ sát bên đường.

Sau đó, cửa xe mở ra, Diệp Giai Nhi bước xuống từ trong xe, còn cả Điền Quốc Gia.

“Nếu đã biết đường, vậy thì tôi ngày mai có thể tự mình đi.

” Diệp Giai Nhi nói với Điền Quốc

Gia.

Gật đầu đáp lại, Điền Quốc Gia lại có hơi nghi hoặc nhìn tòa nhà dân cư trước mắt: “Cậu từ khi nào chuyển tới đây ở vậy?”
“Được 2 ngày rồi.


” Cô cúi người, lấy chiếc túi ở ghế lái phụ.

“Có phải là do tôi không?” Điền Quốc Gia có hơi áy náy: “Tôi có thể đi giải thích, chứng minh giữa cậu và tôi là trong sạch, chuyện gì cũng không xảy ra.


Nghĩ đến một màn ở nhà hàng vào trưa hôm qua, anh ta cảm thấy, chuyện cô chuyển ra ngoài đều là do mình Nghe vậy, Diệp Giai Nhi khẽ bật cười: “Cậu nghĩ nhiều rồi, là bản thân tôi chê nhà họ Thẩm quá bức bối, cho nên mới chuyển ra ngoài ở, không có liên quan gì tới cậu cả.


Xa xa, cách cửa sổ xe, Thẩm Hoài Dương nheo mắt nhìn hai người cách đó không xa, nhìn thấy khóe môi cô nở nụ cười, cỗ lửa giận trong lòng bùng lên.

Mở cửa xe ra, anh sải bước, đi thẳng về phía hai người.

Ở một bên, Thẩm Hải Băng cũng tò mò nhìn theo ánh mắt của anh, đương nhiên cũng nhìn thấy Diệp Giai Nhi và Điền Quốc Gia đang nói nói cười cười ở đằng trước, cô ta cũng bước xuống xe.

Cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt đó, Diệp Giai Nhi xoay người, nhìn thấy Thẩm Hoài Dương đi tới, còn cả Thẩm Hải Băng ở đằng sau anh.

Sắc mặt của cô có hơi tối lại, tại sao, Thẩm Hải Băng cũng ở đây?
Gương mặt âm trầm, Thẩm Hoài Dương đi tới mang theo một cơn gió lạnh, hai bước đi tới bên cạnh cô, cánh tay rắn chắc ôm cô vào lòng.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện