Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

Chương 250


trước sau


“Ừ…” Thẩm Hoài Dương nhàn nhạt đáp một tiếng, không để ý tới họ, mà xoay người, cởi áo khoác đen trên người xuống, khoác lên người Diệp Giai Nhi, giúp cô khoác chặt, ôm vào lòng, giọng nói trầm thấp căng thẳng: “Có bị thương ở đâu không?”
Nhẹ nhàng lắc đầu, Diệp Giai Nhi vừa nhìn liền nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng bị máu nhuộm đỏ tươi của anh, trong lòng lo lắng: “Chúng ta đi đến bệnh viện trước đi, đến bệnh viện gần đây.


Có bác sĩ đi cùng với xe cảnh sát đến đây, mấy vết thương như thế này hoàn toàn có thể xử lý.

Thế là cả hai không đến bệnh viện, hai người ngồi vào trong xe cảnh sát, còn phải đến đồn cảnh sát để lấy lời khai một lần.

Diệp Giai Nhi ngồi bên phải anh, bác sĩ thì ngồi bên tay trái anh, đang linh hoạt xử lý vết thương.

Thẩm Hoài Dương không nói tiếng nào, trên mặt lại không có cảm xúc gì, nhưng mà mu bàn tay lại nổi gân xanh.

Đương nhiên cô có thể nhìn ra, cô có hơi lo lắng, khẩn trương, bác sĩ an ủi cô vài câu.

Mặc dù vết thương hơi sâu, nhưng mà cũng chỉ là vết thương ngoài da, chỉ cần thoa thuốc khử trùng và băng bó kỹ, như vậy sẽ không có vấn đề gì.

Đôi mắt dịu dàng, đến lúc này, vẻ lo lắng trong đôi mắt của Thẩm Hoài Dương mới tiêu tán đi một chút, chăm chú nhìn vào cô.

Đến đồn cảnh sát, Thẩm Hoài Dương chỉ nói hai câu rõ ràng mà đơn giản, trong lòng cảnh sát liền có manh mối.


Cuối cùng, kết quả dành cho bốn người đó chính là nghỉ ngơi một năm ở trong tù.

Kết quả như vậy làm cho bốn người cảm thấy vô cùng bất mãn, cảnh sát lại chẳng thèm quan tâm.

Ai bảo bảo họ không có mắt nhìn, người bọn họ chọc phải lại là anh Thẩm.

“Đồng chí cảnh sát, chúng tôi bị đánh không nhẹ, anh nhìn vết thương trên người của bốn người bọn tôi đây này, có chỗ nào mà không nặng hơn anh ta chứ.


Nghe vậy, cảnh sát chỉ ném xuống một câu: “Những hành vi đó thuộc về hành vi phòng vệ chính đáng.


“Cái này căn bản là phòng vệ quá đáng thì có, thiếu chút nữa là chúng tôi đã bị anh ta đánh

chết rồi.


“Trong tay của các người có cầm dao nhọn.



Cuối cùng, không để ý đến mấy lời kêu gào của bọn họ, kêu cảnh sát trực tiếp đưa cả đám vào trong nhà tù.

Vết thương của Thẩm Hoài Dương đã được xử lý xong xuôi, cũng đã lấy lời khai, có thể rời đi, Diệp Giai Nhi vẫn luôn đi theo bên cạnh anh.

Ngồi lên xe cảnh sát, cảnh sát mở miệng hỏi: “Anh Thẩm, xin hỏi anh đi đâu?”
Anh nói ra một địa chỉ, mà địa chỉ đó chính là khu chung cư cao cấp của anh, Diệp Giai Nhi nhíu mày, vội vàng mở miệng nói: “Tôi muốn về khu dân cư.


Không cần nghi ngờ gì nữa, câu nói này đã châm ngòi cho cơn giận của Thẩm Hoài Dương, gương mặt tuấn tú trở nên lạnh lẽo, chỉ hận không thể bóp chết cô, giọng nói trầm thấp gần như là rít ra từ kẻ răng: “Có phải là vẫn chưa rút ra kinh nghiệm được đúng không, hả?
Ngày hôm nay nếu như cô còn dám trở về khu dân cư quỷ quái đó thử một lần xem.


Có hơi khựng lại, một lúc lâu sau, Diệp Giai Nhi mới chậm rãi mở miệng nói: “Không phải là tôi muốn về khu dân cư đâu, điện thoại di động của tôi vẫn còn ở đó, lúc nãy quên lấy rồi.


Đôi mắt u ám, Thẩm Hoài Dương nhìn cô vài lần, lúc này mới kêu cảnh sát lái xe đến khu dân cư nhỏ.

Tìm thấy điện thoại, còn có áo lông, rồi lại ngồi vào xe.

Cảnh sát vẫn luôn khen Diệp Giai Nhi, nói là cô thông minh, phản ứng nhanh.

Nghe thấy những lời khen khích lệ, Diệp Giai Nhi không có cảm xúc gì, chỉ lo lắng nhìn vết thương của người đàn ông, là do cô đã làm liên lụy anh.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện