Ba ngày sau.
Trong ba ngày này, Vân Tử Lăng đã chịu không ít khổ sở.
Đa Đa im lặng, thằng bé lựa chọn từ chối giao tiếp với tất cả mọi người.
Cho dù cô có nói cái gì, có làm cái gì thì Đa Đa cũng không phản ứng lại.
Thằng bé như thế này chính là điều mà cô không muốn thấy.
Thằng bé như thế này càng làm cô thêm đau khổ không chịu nổi.
Bác sĩ tâm lý tới.
Ông ta nói cho cô biết, Đa Đa là sợ bị lãng quên, sợ bị tranh giành nên mới chọn im lặng, chọn không nghe thấy, không nói chuyện, lựa chọn khép kín chính mình.
Bây giờ điều thằng bé cần nhất chính là sự yêu thương, cần một thứ tình cảm chân thật chứ không phải sự thương hại.
Mà tốt nhất tình yêu này nên xuất phát từ chính… Bố mẹ ruột của thằng bé!
Vân Tử Lăng im lặng.
Bây giờ chắc chắn điều này sẽ khiến cô phải chắp tay dâng Đa Đa lên cho bọn họ.
Nhưng…
Nếu cô không làm như vậy.
Thế thì…
Đa Đa của cô sẽ mãi mãi im lặng.
Đám phóng viên bên ngoài vẫn như không biết mệt mà ở ngoài nhìn chằm chằm, thậm chí ống kính của họ còn muốn xuyên qua tường để nhìn thấy mọi chuyện xảy ra bên trong.
“Mợ chủ, mời mợ xuống dùng cơm tối!” Dì Mặc đi lên lầu.
Vân Tử Lăng ngồi trên giường nhìn Đa Đa, sau đó cụp mắt xuống, giọng nói nhàn nhạt vang lên: “Bọn họ còn ở dưới lầu à?”
“Đúng vậy!”
Trong ba ngày này, Nhã Linh và Khúc Tịnh Quân không rời đi dù chỉ một bước.
Ngược lại bốn vị phụ huynh thì đã bị Hoắc Ảnh Quân đưa về biệt thự.
Nhưng trong ba ngày này, Nhã Linh và Khúc Tịnh Quân cũng không yêu cầu được lên lầu.
Bọn họ cũng biết Đa Đa bị kích thích, cũng biết Đa Đa đã tự khép kín chính mình.
Bọn họ cũng muốn lên thăm nhưng lại sợ Đa Đa quá sợ hãi và kích động nên lựa chọn im lặng.
Mà sự im lặng này khiến bọn họ ở dưới tầng ba ngày nhưng mỗi ngày bằng một năm.
“Tôi biết rồi… Dì đi xuống trước đi!” Giọng Vân Tử Lăng nhàn nhạt vang lên.
Dì Mặc thấy vậy thì không thể làm gì hơn là đi xuống trước.
Mà bà ấy vừa rời đi không lâu thì cửa phòng lại một lần nữa bị gõ vang.
Ngay sau đó có một người bước vào phòng.
Vân Tử Lăng không khỏi ngẩng đầu lên nhìn về phía người này, vừa nhìn một cái đã khổ sở cười một tiếng “Anh Niệm Quang…”
Mộ Niệm Quang đi tới trước mặt cô, nhìn về phía Đa Đa ngồi trên giường vẫn im lặng như cũ, giọng nói có chút khó chịu vang lên: “Chúng ta trở về Thụy Sĩ đi! Trở về Thụy Sĩ tìm bác sĩ tâm lý tốt nhất!”
Vân Tử Lăng duỗi tay ra, kìm nén nước mắt mà xoa đầu Đa Đa, đột nhiên giọng nói nghẹn ngào: “Anh Niệm Quang, em biết anh lo lắng cho em, quan tâm đến em, nhưng…” Cô nhìn anh ta, nước mắt không khỏi rơi xuống: “Em quyết định sẽ buông tay!”
“Cái gì?” Mộ Niệm Quang giật mình không thôi: “Em muốn buông tay ư? Buông bỏ Đa Đa ư?”
Nước mắt Vân Tử Lăng càng tơi nhiều: “Em không muốn buông bỏ Đa Đa, em làm vậy là vì… Muốn chữa trị cho Đa Đa. Bác sĩ đã nói thằng bé thì cần sự yêu thương từ bố mẹ ruột, em tin rằng Khúc Tịnh Quân và Nhã Linh sẽ dùng cả đời để yêu thương thằng bé!”
“Vậy em thì sao?” Mộ Niệm Quang khiếp sợ không thôi: “Đa Đa quan trọng với em như vậy mà, em thật sự chịu được sao?”
Vân Tử Lăng mỉm cười nhìn Đa Đa, đau khổ nói: “Vì Đa Đa, cái gì em cũng đồng ý, chỉ cần thằng bé vui vẻ, cái gì em cũng đồng ý, thật đó… Cái gì, cái gì cũng đồng ý…”
Mộ Niệm Quang yên lặng nhìn Đa Đa, lại nhìn Vân Tử Lăng đang khóc không ngừng, anh ta đau lòng tiến lên ôm lấy cô.
Vân Tử Lăng cứ vậy ôm anh ta khóc lóc không dứt…
Ba ngày này, mỗi ngày cô trải qua đều như cả một năm.
Ba ngày này, mỗi đêm cô đều không yên giấc.
Mà mỗi đêm không yên giấc như thế, cô mới phát hiện ra Mộ Niệm Quang đi vào nửa đêm…
Anh ta cực đoan tự hại mình, tự trừng phạt mình vì bảo vệ cô không tốt.
Không bảo vệ được Đa Đa.
Cô đau đớn.
Đau vì Đa Đa càng im lặng.
Cô lại càng đau hơn.
Đau vì Mộ Niệm Quang tự trách mình.
Tại sao hai người bọn họ đều vô tội lại phải gánh chịu tất cả những thứ này chứ.
Cô phải bảo vệ Đa Đa.
Cô cũng phải bảo vệ anh Niệm Quang.
Mà cô không có cách nào vẹn cả đôi đường.
Nhưng cô biết Khúc Tịnh Quân và Nhã Linh là bố mẹ ruột của Đa Đa, tất nhiên họ sẽ dùng tất cả tình yêu thương để bù đắp cho thằng bé.
Nhất định sẽ làm Đa Đa thoát ra khỏi bóng tối u ám kia.
Mà Mộ Niệm Quang…
Anh ta cũng chỉ có mỗi mình cô là người thân mà thôi!
…
Lại một lần nữa xuống lầu, cô ôm theo cả Đa Đa.
Đây là lần đầu tiên trong ba ngày qua cô mang Đa Đa xuống đây.
Trên bàn ăn tầng dưới, Khúc Tịnh Quân và Nhã Linh lập tức đứng dậy.
Hoắc Ảnh Quân vừa từ bên ngoài về, nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì có chút giật mình.
“Đa Đa à, đây là mẹ ruột của con, đây là bố ruột của con. Bọn họ là người đã sinh ra con, rất thân thiết, vô cùng thân thiết với con!” Vân Tử Lăng đi tới trước mặt họ, nhìn Đa Đa trong ngực và nói.
Mà khi cô nói lời này thì cả Khúc Tịnh Quân và Nhã Linh đều đờ đẫn đứng đó.
“Chị dâu…”
Vân Tử Lăng nhìn bọn họ, cố kìm nén không cho nước mắt rơi xuống: “Bác sĩ nói không sai, tuy chị tốt với thằng bé nhưng cũng không thể bằng bố mẹ ruột thịt được. Thằng bé còn nhỏ như vậy, thằng bé còn cần sự yêu thương của bố mẹ ruột, thằng bé cần người thật lòng ở bên, sao chị có thể so với loại tình thân máu mủ này được, cho nên… Chị tình nguyện trả Đa Đa lại cho hai em, chị cũng chỉ hi vọng hai đứa có thể đưa Đa Đa ra nước ngoài, đi đến nơi không một ai có thể đồn đại bàn tán thằng bé, để thằng bé có thể mở rộng lòng mình!”
Nghe vậy, Hoắc Nhã Linh lập tức khóc lên, cô ấy run rẩy cắn môi, không biết nên nói gì cho phải.
“Chị dâu…” Khúc Tịnh Quân nghẹn ngào, anh ta đột nhiên “Phịch” một tiếng quỳ xuống đất.
“Khúc Tịnh Quân tôi mắc nợ chị. Đời này, chỉ cần chị nói một tiếng, Khúc Tịnh Quân tôi sẽ dốc sức báo đáp!” Nói xong, anh ta dập đầu thật mạnh.
Hoắc Nhã Linh cũng quỳ xuống đất như thế, hai mắt cô ấy ngấn lệ, mông lung nhìn cô: “Chị dâu, em thật sự xin lỗi chị. Em đã làm ra chuyện sai lầm, em đã phụ sự tin tưởng của chị… Cảm ơn chị, cảm ơn chị trả Đa Đa lại cho chúng em… Cảm ơn… Chắc chắn cả đời này em sẽ dùng tất cả tình yêu thương để che chở cho thằng bé, em sẽ trông nom thằng bé suốt hai mươi tư giờ,