Cô Vợ Trẻ Con Và Ông Trùm Hắc Đạo

Cha


trước sau

Cứ vậy mà Đàm Thiên cùng Trình Kiệt đi theo Vũ Thành về Vũ Gia , trên đoạn đường đến đây trong lòng ông như lửa đốt rạo rực không ngừng , chỉ biết hấp tấp điều hoà không khí

Ba người đàn ông vào nhà đã nhìn thấy Trình Vân đang vui vẻ chơi đùa cùng vài người hầu trong nhà , trong đó còn có cả Từ Khanh cùng Tiểu Hổ

Cô trông đang rất phấn khởi vui đùa trên miệng không ngừng , đột nhiên dần đi tới cứ tưởng rằng là chóp được con mồi , Trình Vân hớn hở liên tục mò mẫn người trước mặt mà đoán già đoán non

Cảm giác này , mùi hương này rất quen thuộc nên Trình Vân liên hứng khởi bỏ khăn choàng mắt ra đã nhìn thấy ánh mắt ôn nhu của Vũ Thành đang nhìn mình , cô sủng nịch ôm chặt lấy anh

" Bố sao người cũng ở đây ,

Còn người bên cạnh là ai vậy ''

Trình Vân thoáng qua đã nhìn thấy Trình Kiệt đang đứng phía sau , đáng lẽ giờ này ông ấy chẳng phải đang ngao du hưởng thụ ở Phần Lan sao

Còn bên cạnh Trình Kiệt còn có cả người đàn ông trung niên nhìn sơ qua thì có vẻ ngang tuổi tác với Trình Kiệt

" Đây là Đàm Tổng ''

Trình Kiệt bước đến kéo cánh tay cô đến trước mặt Đàm Thiên Thu đang xúc động dậm chân tại chổ khi nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của Trình Vân , nhìn kĩ dáng vẻ của Trình Vân

Con bé thật sự rất dễ thương và quan trọng hơn đôi mắt này rất giống với A Nhược , thật sự con bé thừa hưởng mọi vẻ đẹp từ mẹ nó

Cô ngơ ngác quan sát ông , đây chính là cha ruột cô sao trông dáng vẻ này rất phong lưu và đầy kinh nghiệm của cuộc đời ,

Trên người Đàm Thiên Thu toả ra được mùi vị người từng trải và có chút gì đó u uất trong ánh mắt

" Vào trong rồi nói ''

Vũ Thành ho nhẹ một cái liền nắm tay Trình Vân đi vào , lần này anh không bá đạo mà để cô lên người mình nữa mà yêu chiều để cô ngồi bên cạnh mình nhưng vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của cô

" Người có thật đúng là cha ruột của con ''

Đàm Thiên Thu giật mình khi nghe Trình Vân nhắc đến mình , ông liền bất giác nhìn thẳng vào mắt cô cứ thế hai hàng nước mắt rơi xuống

" Đúng , ta chính là cha ruột của con

Xin lỗi vì đã không nhận ra con sớm hơn , xin lỗi con vì đã là một người cha tồi để con mất mẹ sớm lại phải chịu cảnh cô đơn ''

Đàm Thiên Thu nói trong sự ân hận , nếu như năm đó ông không mạnh mẽ để đối mặt thì có lẽ A Nhược sẽ không vì ông mà chết , cô sẽ không mất mẹ

Người con gái gần trước mắt mà vẫn mù mờ không thấy , cứ cho bản thân tài giỏi nhưng hoá ra lại rất tồi

" Cô đơn , nè lão già thúi Trình Kiệt tôi chưa bao giờ để con bé cô đơn đâu nha ''

Nghe lời nói của Đàm Thiên Thu mà Trình Kiệt đang xúc động muốn trở mặt mà bay đến đấm ông một vố

Trình Vân ngơ ngác nhìn hai người đấu khẩu , rốt cuộc đến đây nhận con hay là đến để cô chứng kiến cảnh hai giai lão cãi nhau đây

" Con không trách người,

Nên người đừng tự trách mình như thế con nghĩ mẹ trên trời không muốn vậy đây ''

Thấy được một Trình Vân hiểu chuyện chỉ càng làm Đàm Thiên Thu e lẹ , con bé nó không trách người cha này sao ?

Cô dịu dàng đi đến nắm lấy bàn tay có vài vết nhăn đưa vào lòng , hai ngón tay nhỏ nhắn lau đi những giọt nước mắt còn vươn trên khuôn mặt của Đàm Thiên Thu , cô không cần ông giải thích gì nhiều

Chỉ cần nhìn vào sâu trong ánh mắt đấy của ông , Trình Vân đã nhìn thấy được nổi khổ tâm và khổ sở trong lòng ông ấy , nó rất giống Vũ Thành

Nổi đau khó mà quên đi nhiều năm , nó cứ như một vết đen ô uế mỗi khi nhớ lại

Cảm giác đấy cứ như những lúc nằm xuống nhắm mắt lại đều hiện ra , cô đều thấu hiểu nên không muốn trách cứ gì

" Phận làm con làm sao có thể trách cha được ''

Đàm Thiên Thu tận cùng nổi khổ tâm ôm chầm lấy Trình Vân vào lòng , cuối cùng ông cũng đã tìm được đứa con gái

mà bao năm khổ sở vất vả , đánh đổi bằng chính sức khoẻ để đổi lấy

Cuối cùng Đàm Thiên Thu đã nhìn nhận được con gái của mình , ôm lấy con bé vào lòng ! Quan trọng điều làm ông vui mừng hơn đó chính là Trình Vân chưa từng một lời trách móc người cha này

Con bé quá đơn thuần , trong sáng !

Vũ Thành trầm tĩnh ngồi hưởng thức trà nhìn cảnh tượng trước mặt đáy lòng cũng có chút ấm áp nhưng chưa để Đàm Thiên Thu ôm lâu hơn liền đã đi đến kéo Trình Vân về trong lòng mình

" Haha , tôi thấy ông nên biết giờ nó đã có chồng rồi đấy , Vũ Thành đấy à có tính chiếm hữu cao lắm đấy ''

Trình Kiệt thấy được cảnh vậy trong lòng mừng không thôi , đều đó nhanh chóng toả ra ngoài cái hành động giễu cợt này nhanh chóng đập vào Đàm Thiên Thu , ông cũng chẳng chịu nhường liền hung hăng dùng cây gậy chọc vào người Trình Kiệt

" Nè lão già thúi , quá đáng vừa thôi ''

Trình Vân cùng Vũ Thành ngơ ngác chứng kiến cảnh tượng trước mắt của hai người bạn thân rượt đuổi trêu chọc nhau , quả thật trong đó rất nhiều cái mà không ai làm được

Bọn họ đã chơi cùng nhau 60 năm rồi , mọi khó khăn hoạn nạn hay vui buồn hoặc những tận cùng đau đớn mất mác họ đều đã từng cùng nhau trải qua để có được ngày hôm nay

Nhìn thôi Trình Vân rất ngưỡng mộ tình bạn này của hai người , trong lòng cô nghĩ nếu Vũ Khoan còn sống thì trước mắt không chỉ có mỗi Đàm Thiên Thu và Trình Kiệt 

Mà chắc có lẽ nhìn được cảnh tượng này , trên trời Vũ Khoan cũng rất hạnh phúc

" Nhìn hai người họ rất giống anh và Hàn Thiên đấy ''

Mới chợt nhớ ra không riêng Đàm Thiên Thu và Trình Kiệt mỗi khi gặp nhau là có chuyện để trêu ghẹo mà ở đây chính ngay tại đây

Có thêm một cặp bạn chí cốt như thế , cứ mỗi lần Vũ Thành và Hàn Thiên ngồi cùng nhau thì đều có chuyện để trêu chọc nhau , cứ một ngày không gì trêu chọc là không bình thường

" Vậy sao ''

Vũ Thành tinh ranh nhéo vào chóp mũi của cô , anh với tên thối đó cũng giống vậy sao ! Hừm , thấy Trình Vân nói cũng hợp lí cứ mỗi lần gặp tên đó là có chuyện để trêu chọc , những lần như thế Vũ Thành đều tức điên muốn bay sang lóc xương lột thịt tên đó

Nhưng dạo này bận công việc , lâu rồi chẳng gặp được ba người kia nên giờ có chút muốn gặp

" À , Liên bảo

Tuần sau sinh nhật anh Gia Uy , anh có đến không ''

Không nhờ cô nhắc anh xém nữa là quên , năm trước bận công vụ liền bỏ quên thế là bị tên Hàn Thiên trêu chọc không ngừng , tên Vương Gia Uy đấy cũng hùa theo

" Công việc anh vẫn còn nhiều chứ ''

Cô xoay sang vuốt cái sóng mũi cao của anh , bàn tay không ngoan ngoãn để vào bên trong áo sơ mi trắng của Vũ Thành mà sờ nhẹ những múi bụng , trông rất mãn nguyện

" Sắp xong rồi ''

Anh cũng nhanh chóng hợp tác với cô , nhẹ nới lỏng áo sơ mi của mình ra để cô dễ dàng tiến vào

Làn da mịn từ bàn tay tiếp xúc gần gũi trên làn da của anh , sự mẫn cảm này Vũ Thành gần như cảm nhận được , hô hấp cứ vậy mà trở nên không tự nhiên

Trình Vân thấy dáng vẻ chịu đựng này của anh , đáy lòng có chút mãn nhãn mà không nhân nhượng tiến xuống dưới , dần dần xuống dưới bàn tay thản nhiên vậy mà đặt trên cậu bé đang có phần nhô lên

Vũ Thành hốt hoảng khi thấy hành động bạo dạn này của cô , hôm nay Trình Vân có gan to mà quyến rũ Vũ Thành mà chẳng nghĩ đến hậu quả khi khơi dậy sự du͙ƈ vọиɠ trong anh

" Anh sợ đấy à ''

Cô biết anh muốn gì ,tốt xấu gì bản thân Trình Vân sớm sẽ bị anh ăn thịt đi nhưng mà đâu thể nhịn nổi tới ba năm ,

Vũ Thành muốn đợi Trình Vân mở lời hoặc đợi khi cơ thể cô dậy thì đầy đủ hơn sẽ ăn thịt một lượt

" Nhịn là không tốt đâu , em không nghĩ anh sẽ nhịn được tới 3 năm ''


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện