Điểm gần bằng điểm cậu ước tính, cao hơn khoảng 5 điểm, nhưng không ngờ lại được hạng nhất.
Phương Hiệt cũng chẳng có cảm xúc gì thêm, điểm thực ra cũng không cao lắm, liếc cái rồi quay về chỗ ngồi, Từ Hàng đang nhảy nhảy ở đằng trước quay lưng lại, trông cậu ta còn phấn khích hơn cả chính Phương Hiệt.
“Đm Đm, bài tập tiếng Anh lần trước tớ đã hửi được hơi thở của học bá rồi, quả nhiên là đúng như thế!”
Phương Hiệt suýt nữa đâm sầm vào cậu ta, đáp: “Cũng bình thường.”
“Quá trâu bò, lâu lắm rồi mới thấy hạng nhất đổi người, sau này chắc tớ phải theo đít cậu thôi.”
Phương Hiệt nhớ lại danh sách, người đứng sau cậu hình như là Đàm Trác.
Cậu vô thức quay sang nhìn chỗ Đàm Trác, trên bàn có balo mở toang nhưng người lại không có ở đó.
Mỗi khi có kết quả kiểm tra hàng tháng, ngoài bản thân học sinh thì giáo viên quan tâm nhất đến kết quả và thứ hạng.
Ngay sau khi công bố điểm, tất cả các giáo viên trong văn phòng đều đã có một bản sao.
“Lần này hạng nhất và hạng hai đều là lớp của Thầy Đường?”
Giáo viên chủ nhiệm của lớp bên cạnh đang ngồi chéo đối diện với bàn của Đường Dịch, nhìn Đường Dịch rồi quơ quơ bảng điểm trong tay, mỉm cười nói: “Thầy Đường, lợi hại thật đó”
Đường Dịch nhanh chóng hất tay, núm đồng tiền hiện trên mặt: “Học sinh lợi hại chứ”
“Thì thầy là chủ nhiệm” Đối phương lại nhìn phiếu điểm, “Đàm Trác thì tôi biết, nhưng Phương Hiệt là ai nhỉ, chưa nghe qua lần nào.”
“Học sinh mới, nửa tháng trước chuyển từ trường khác qua.”
“Giỏi vậy, có thể theo kịp tiến độ trong thời gian ngắn như thế, lại còn đạt hạng nhất.”
“Thành tích trước đây cũng rất cao rồi, học trường trọng điểm của tỉnh họ đấy.”
Người bên kia ngạc nhiên lắm khi nghe thấy Đường Dịch nói vậy: “Thảo nào – tại sao lớp 12 rồi còn chuyển trường?”
“Tôi biết đâu, tôi không hỏi chuyện riêng tư của học sinh.” Đường Dịch cười trả lời, cầm giáo án và sách giáo khoa trên bàn lên.
“Lớp học sắp bắt đầu rồi, tôi đi trước nhé thầy Chu.”
Đường Dịch vừa bước vào lớp thì chuông reo, trong lớp vẫn còn mấy đứa tụ tập chỗ danh sách điểm, Đường Dịch gõ vào bàn.
“Thi xong rồi, đừng xem nữa, về chỗ hết đi.”
Đường Dịch mỉm cười khi mọi người về hết chỗ ngồi.
“Kỳ thi đầu tiên hàng tháng chỉ là để kiểm tra căn bản để các em và thầy cô xem xét tình hình.
Điểm thấp thì đừng có nản, giáo viên sửa đề thì chăm chú nghe xong tự mình làm tổng kết xem vấn đề của mình ở đâu….”
Anh khựng lại, sau đó nói tiếp: “Lần này lớp của chúng ta có những bạn được điểm rất tốt, đáng khích lệ một chút.”
Trực giác của Phương Hiệt báo động không ổn, trúng phóc, giây tiếp theo nghe Đường Dịch bảo: “Ví dụ như bạn học Phương Hiệt thi được 668 điểm và đứng nhất!”
Cả lớp nghe vậy thì lập tức nạnh mẽ vỗ tay, trong đó Từ Hàng ngồi bên cạnh là kích động nhất.
Phương Hiệt thở dài, cúi đầu nhìn xuống sách giáo khoa giả vờ như mình chết rồi.
May mắn là Đường Dịch lại nói tiếp: “Còn cả Đàm Trác nữa, thi được 657 điểm và đứng thứ hai.”
Cách 11 điểm, khoảng cách không lớn.
Phương Hiệt nghĩ như vậy, Đường Dịch trên bục giảng nhìn chỗ ngồi của Đàm Trác, sau đó “Hả?” anh ngạc nhiên nói.
“Đàm Trác đâu?”
“Vừa rồi còn ở đây mà.” Bạn cùng bàn của Đàm Trác nhỏ giọng đáp “Có lẽ đi vệ sinh rồi ạ.”
Vừa dứt lời, có tiếng thưa từ ngoài cửa.
Đường Dịch và các bạn cùng lớp, bao gồm cả Phương Hiệt cũng nhìn ra cửa.
Đàm Trác đứng ở cửa, tóc trên trán cậu ta hơi ướt, có vẻ ướt cả tay áo đồng phục học sinh nữa, nước da hơi ửng đỏ.
Đường Dịch mỉm cười hỏi: “Em đi đâu thế?”
Đàm Trác đáp: “Đi vệ sinh ạ.” Giọng nói khàn khàn, nhưng nghe rất bình thường.
Đường Dịch không hỏi gì, chỉ nói: “Sau này đừng vào muộn như thế, vào đi.”
Đàm Trác đi vào, ở trước mắt bao người trở lại chỗ ngồi của mình, cúi đầu bắt đầu đọc sách, không nhìn bất cứ một ai.
Phương Hiệt nghe thấy Từ Hàng bên cạnh thì thầm: “Đm bình tĩnh như vậy, tớ còn tưởng nó sắp phát điên rồi.”
Thấy Phương Hiệt nhìn chằm chằm mình, Từ Hàng nhanh chóng bảo: “Thật mà, có một lần cậu ta không đứng thứ nhất, thế là cậu ta xé tờ giấy kiểm tra ở ngay trong lớp, lúc đấy cả lớp không ai dám ho he nói chuyện cùng.”
Phương Hiệt cau mày, Đường Dịch trên bục giảng cũng đang nói.
“Chiều thứ bảy tuần này không học, sẽ họp phụ huynh.
Hai giờ bắt đầu họp, nhớ thông báo cho phụ huynh.”
Vừa nói xong câu này, trong phòng tràn ngập tiếng than ôi đau lòng, Đường Dịch mỉm cười không nói gì, đợi lớp im lặng rồi mới bảo:
“Được rồi, mỗi tháng một lần rồi từ từ sẽ quen.
Lấy bài kiểm tra ra, tiết tự học tối nay tôi chữa.”
Xung quanh có người xì xào bàn tán, Phương Hiệt lấy bài kiểm tra ra, mở trang đầu tiên.
Chiều thứ bảy này sẽ họp phụ huynh, chắc Giang Tri Tân có thời gian, dù sao thì cuối tuần thường anh ấy chỉ ở nhà, đi xa nhất cũng chỉ có đi ra siêu thị trước tiểu khu.
Lần trước anh ấy bảo sẽ đi họp phụ huynh nếu lọt top 10, lần này thi được hạng nhất.
Chắc coi như vượt chỉ tiêu đúng không?
Đường Dịch đã bắt đầu phân tích thơ cổ, Phương Hiệt không nghĩ