“Mấy người vẫn chưa biết à? Lục Thị đã qua tay đẩy Thiên Dụ đi rồi, còn là tặng cho một người phụ nữ đấy.”
“Fuck! Còn có thể chơi kiểu đó cơ hả?”
“Tặng luôn thật sao? Tách ra luôn à?”
“Nếu không còn thế nào?”
“Nghe như hồn quần ấy nhỉ, có điều lãng mạn quá a a a a…”
“Biết người phụ nữ kia là ai không?”
“Ai thế?”
“Một nữ ma đầu có tiếng ở quảng trường Paraty.”
“Không phải là người mà tôi đang nghĩ tới đấy chứ?”
“Chúc mừng anh, đáp án đúng rồi, chính là mụ già CK đó.”
“Toi rồi, toi rồi, lúc này đụng phải đối thủ một mất một còn, chắc chắn là không thể sống yên ổn được rồi…”
Hai năm trước, CK nhắm vào một dự án xuyên quốc gia nhưng cuối cùng lại bị Thiên Dụ đoạt thức ăn trong miệng cọp, nửa đường chém eo, từ đó liên kết thú với nhau.
Cũng may, thị trường của CK chủ yếu ở khu vực u Mỹ, mà Thiên Dụ lại chiếm cứ thị trường trong nước, cũng coi như nước sông không phạm nước giếng, vẫn luôn bình an không có vấn đề gì.
Không ngờ lần này liền thay trời đổi đất, CK nuốt chửng bọn họ luôn rồi?
“Định làm gì thế nhỉ?”
“Không phải… định trả thù đấy chứ?”
“Lỡ như mụ già đó làm khó chúng ta thì sao?”
“Yên tâm đi, làm khó cũng không đến lượt chúng ta, trời sập còn có bên trêи chống đỡ mà? Các con, đừng hoảng hốt!”
“Ỷ anh là sao?”
“Khụ… Tôi nghe nói lần này đồng sự Vương và đồng sự Hứa định bắt tay ra oai phủ đầu với mụ già đó.”
“Thật không vậy?”
“Hừ hừ, cứ chờ mà xem.”
“Này, chúng ta xuống dưới lầu rình xem đi? Cô ta ở nước ngoài tỏ vẻ thần bí như thế, cũng không nhận phỏng vấn của truyền thông bao giờ, ngay cả cư dân mạng mạnh mẽ như thế cũng chẳng tìm ra được một bức ảnh chụp nào của cô ta, chúng ta đi chụp lén một bức, nói không chừng còn có thể bán được tiền đấy.”
“Thôi đi, thôi đi, một mụ già thì có gì đẹp? Nói không chừng xấu xí tới mức không dám gặp người khác nên mới không dám tiếp nhận phỏng vấn thôi.”
“Các anh không đi thì tôi đi.”
“Cút đi… Một con muỗi cái cũng có thể gợi lên hứng thú mạnh mẽ của cậu được.”
Chiếc xe thương vụ màu đen chạy bằng băng rồi dùng trước tòa nhà Thiên Dụ. Cửa bên ghế phụ mở ra, Hứa Nhất Sơn mặc vest chỉnh tề khom người bước ra, sau đó đi vòng qua bên kia, kéo cửa băng ghế sau.
Giày cao gót mũi nhọn đặt xuống đất, ống quần thẳng tắp, một thân ảnh yểu điệu từ trong bước ra, đứng yên trước của tòa nhà.
Vest đen càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng, nghiêm túc; tóc ngắn gọn gàng. Đàm Hi ngẩng đầu quan sát tòa nhà lớn