“…” Hầu hết khẽ trượt.
“Hử? Hỏi anh đấy?” Càng gần thêm ba phần, “Rốt cuộc là em có đẹp hay không?”
“… Đẹp.”
“Đẹp ở đâu?” Đàm Hi thuận thế bò lên.
Ánh mắt người đàn ông nhìn xuống gương mặt Đàm Hi, sau đó lại tiếp tục đi xuống, lưu luyến dừng ở bộ ngực cao vút của cô.
Chỉ có thử rồi mới biết sự tốt đẹp trong đó.
Đàm Hi lại không hề thấy xấu hổ, thậm chí còn hơi ưỡn về phía trước.
Bên trong cổ mặc áo sơ mi, không cài chiếc cúc ở trêи cùng, theo động tác này của cô, núi tuyết như ẩn như hiện. Hốc mắt Lục Chinh nóng bừng, chỉ hận không thể làm cô ngay tại chỗ này.
Đàm Hi bật cười, không gì có thể thỏa mãn lòng hư vinh của phụ nữ về sức quyến rũ của mình hơn là vẻ si mê của người đàn ông.
Hai người lên xe, Đàm Hi đang chuẩn bị thắt đai an toàn.
Lục Chinh chặn lại, giọng khàn khàn, “Để anh.”
“Được thôi.” Nụ cười càng tươi hơn.
Khi đai an toàn vắt ngang qua trước ngực, độ cong nhô lên càng thêm chói mắt.
Ánh mắt người đàn ông hơi lóe lên, khó khăn lắm mới dời đi được.
“Sao phải thế chứ?” Đàm Hi cười khẽ, “Chẳng phải là tự mình chuốc lấy khổ cực hay sao?”
“Câm – miệng!” Nhịp thở gia tăng, giọng điệu mang theo vài phần cố gắng đè nén.
Đàm Hi cũng không tức giận, ngược lại càng cười xán lạn hơn.
Lục Chinh khởi động động cơ, BMW màu đen lao vút đi như tên rời cung.
“Đại Điềm Điềm, anh nói đi, em bây giờ và em của năm năm trước có gì khác nhau không?”
“… Không có.”
“Sao có thể? Lớn hơn năm tuổi sao anh lại không nhìn ra?”
“Ừ, đúng là lớn hơn.”
Sau một lúc lâu, Đàm Hi mới hiểu ra anh đang ám chỉ điều gì, cắm hơi hếch lên, hừ nhẹ nói: “Đáng tiếc, dường như anh lại chẳng có gì thay đổi.”
“Thế sao? Sao lần trước hình như có người nói là càng lâu hơn, bảo anh chậm một chút, không nên xông lên nữa mà.”
“…” Lão già lưu manh.
Xe chạy được một quãng đường rất dài rồi, Đàm Hi mới phát hiện ra đây không phải đường tới Thịnh Mậu, “Anh muốn đưa em đi đâu?”
“Khách sạn.”
“Thuê phòng.”
“Lục Chinh, anh điên à? Ban ngày ban mặt: Suy nghĩ có thể bình thường tỉ được không?”
“Ban ngày không thể đi thuê phòng được à?” “Nhưng mà..” Tròng mắt Đàm Hi hơi đảo, “Anh không phải đi làm à?”
“Công việc giao hết cho Hàn Uy và Trần Khải xử lý rồi, thế nên, giờ anh rất rảnh.”
“Hôn quân!”
“Tất cả là nhờ công quyến rũ của ái phi.”
“Anh… anh… anh… em quyến rũ anh lúc nào chứ?”
“Vừa rồi.”
Đàm Hi bĩu môi, được rồi, cô vẫn thấy hơi chột dạ, vừa rồi đúng là muốn chòng ghẹo tên này một chút.
Ai ngờ tên này lại không thích vui đùa như thế…
“Nhóc con, đã thò móng vuốt ra rồi thì phải trả giá đắt.” Người đàn ông khẽ cười, vừa từ tính lại rất êm tai.
“Hai ngày này em không được tiện lắm.”
“Thế sao? Vừa lúc để vị phu kiểm tra xem thế nào.”
“Anh! Đúng là cái gì cũng dám nói ra ngoài!”
“Yên tâm, chỉ nói cho mình em nghe mà thôi.”
“Nhưng mà… giờ đang là giờ đi làm, em phải về công ty!”
“Vừa rồi Hứa Nhất Sơn cũng bảo chúng ta cứ tùy tiện, nghĩ cũng biết là hắn sẽ xử lý chuyện công ty rất tốt.”
Cứ thế, Đàm Hi bị ôm vào một khách sạn năm sao cao cấp.
“Lục Tổng.”
“Ừ. Đã chuẩn bị xong phòng chưa?”
“Đã chuẩn bị xong ạ, đây là thẻ phòng.”
Lục Chinh đưa tay nhận lấy, sau đó ôm Đàm Hi đi về phía thang máy.
“Giám