Đại hội nhân viên lần đầu tiên sau khi Thịnh Dụ thành lập cứ thế được mở ra một cách vội vàng như vậy. Tin tức truyền xuống các tầng bên dưới khiến cho mọi người lập tức bùng nổ.
“Có chuyện gì thế? Sao trước đó chẳng nghe ngóng được tiếng gió nào vậy.”
“Sếp của chúng ta là người đàn bà thép quen sấm rền gió cuốn rồi.”
“Anh cứ làm như anh hiểu biết lắm ấy.”
“Đương nhiên! Lúc tôi tới Thụy Sĩ du học từng được vào CK thực tập hai tháng, cường độ làm việc ở đó quả thực là dùng phụ nữ như đàn ông, dùng đàn ông như gia súc, lúc bận bịu thì tăng ca suốt đêm là chuyện bình thường. Bên trêи nói muốn mở họp thì trong vòng mười phút phải mang hết sổ sách và tài liệu liên quan xuất hiện ở phòng họp, nếu không cứ chờ nghe ăn chửi đi!”
“Vãi! Quả đúng là tư bản bóc lột còn gì?” “Ồ, vừa rồi quên nói, bình thường nhân viên tăng ca không chỉ giám đốc các hạng mục liên quan phải ở lại mà chính Tổng tài cũng ở lại luôn.”
“Tư bản điên rồ, ngoại trừ bóc lột công nhân còn bóc lột cả chính mình cơ à?”
“Biết sự khác nhau giữa du côn và tri thức thành công là ở đâu không? Chính là du côn thì tàn nhẫn với người khác, còn tri thức thành công tàn nhẫn với chính mình.”
Cùng thời gian, văn phòng giám đốc bộ phận nhân sự.
Rám!
Cửa bị đẩy ra từ bên ngoài một cách thô lỗ, đập lên vách tường phát ra một âm thanh chói tai.
Châu Miễu ngước mắt, lạnh lùng nhìn về phía cửa ra vào, trong tay vẫn còn cầm ống nghe điện thoại, bình tĩnh nói cho xong, “… Tốt, vậy sắp xếp ở phòng họp tầng ba đi. Ngoài ra, khi các vị đồng sự tới thì nhớ tiếp đón cho chu đáo, cứ thế đi đã, có việc tôi lại gọi.”
Buông ống nghe xuống, Châu Miễu mỉm cười, “Tôi còn tưởng ai thô lỗ như thế, ra là phó giám đốc Từ, tới rồi thì ngồi đi.”
Từ Lan giẫm mạnh giày cao gót đi nhanh tới, vẻ mặt phẫn nộ: “Châu Miễu, cô hãm hại tôi?”
“Từ Lan, Cơm có thể ăn bừa những lời thì đừng có nói bậy, hiểu không hả?”
“Thu hồi cái vẻ mặt dạy dỗ người ta của cô đi, thật tởm!”
Châu Miễu cũng chẳng giận, công phu dưỡng khí này là cổ học được từ Đàm Hi, “Xem ra đầu óc phó giám đốc Từ thật sự không tỉnh táo.”
“Giờ ở đây chỉ có hai người chúng ta, cô không cần thiết phải tiếp tục giả ngu. Đúng, quyết định điều chuyển Lý Toa là tôi ký, nhưng cô là người đứng đầu bộ phận nhân sự, mỗi sự điều động nhân viên đều phải qua tay cô hết, tôi không tin là cô chưa từng thấy chuyện này!”
“Tôi thấy đấy, thì sao?” Châu Miễu nhún vai, “Cô và đồng sự Hoàng đều đã ký tên rồi, tôi mới đến tất nhiên phải cho hai người mặt mũi. Tuy rằng lý lịch của Lý Toa đúng là rất không xong, nhưng hai người đã cùng giới thiệu, tôi nghĩ lỡ đầu cô ta là cao thủ thâm tàng bất lộ, có năng lực phi phàm gì đó. Hơn nữa Đàm Tổng cũng là người quý trọng nhân tài, nói không chừng có thể ăn nhịp với nhau được… Đáng tiếc, rốt cuộc vẫn làm người ta thất vọng.”
“Ha, ra là cô đã sớm đào cái hố để chờ tối nhảy vào rồi.”
Nụ cười của Châu Miễu cứng lại, “Chúng ta, bên tám lạng, kẻ nửa cân, như nhau cả thôi.”
“Cô!”
“Từ Lan, cô là người giở trò trước, sao hả, còn không cho tôi được học theo? Người xưa nói rất đúng, bạn có đầu nợ có chủ. Gieo nhân nào gặt quả nấy.”
Châu Miễu nhớ rõ những ngày đầu khi mới tới đây, người phụ nữ này đã kϊƈɦ động toàn bộ phận ra oai phủ đầu với mình thế nào, nếu không phải do tâm lý mình mạnh mẽ, còn mang theo mấy tâm phúc từ Thịnh Mậu sang, chỉ sợ sớm đã