Con Đường Cảm Hóa Xấu Xa Của Nữ Chính

Mở đầu


trước sau

Nàng không biết bản thân mình đang ở nơi nào.

Xung quanh là một mảng tối đen. Yên tĩnh đến mức ngay cả nhịp thở của mình nàng cũng không thể nghe thấy.

Đợi đã, nàng có hơi thở sao?

Nàng giơ tay đặt lên trước mũi mình, quả nhiên lạnh như băng. Đúng rồi, nàng nhớ ra rồi, nàng đã chết rồi mà.

Nhưng... Nàng đã chết như thế nào? Tại sao lại chết? Nàng, nàng là ai? Nàng tên gì?

Không nhớ rõ, hoàn toàn nhớ không rõ.

Tại sao nàng lại đến nơi này? Bốn phía hoàn toàn không thể nhìn thấy bất cứ cái gì. Sương đen bao phủ tầng tầng lớp lớp, mặc dù bản thân đã là ma nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được nỗi lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Bước chân không chịu khống chế cứ đi thẳng về phía trước, cũng không biết đã đi bao lâu mới mơ hồ nghe thấy có tiếng nước chảy. Sau khi do dự trong chốc lát, nàng quyết định tiến lên vài bước thì mới phát hiện xung quanh bỗng nhiên xuất hiện ánh sáng. Trước mặt nàng là một con sông rộng lớn đến nỗi không nhìn thấy được bờ đối diện, nước sông thì tĩnh lặng nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác hung bạo. Trên sông có một cây cầu xinh xắn bắc ngang, đầu cầu lại không có gì ngoài một tảng đá to.

Phía trên tảng đá không có bất kỳ cái gì nhưng nàng giống như mê muội mà cứ đứng mãi ở chỗ đó. Cuối cùng thì từ trên bề mặt tảng đá cũng dần xuất hiện tất cả những hình ảnh về cuộc đời của nàng lúc còn sống. Đích nữ Thanh Hoan, tự Đậu Khấu, mười chín tuổi, chết vào năm Khai Nguyên Đại Tụng thứ mười lăm. Lúc còn sống đã gửi gắm tất cả tình yêu cho một người vốn không thuộc về mình, treo cổ tự vẫn.

Cánh môi Thanh Hoan run rẩy, nàng dùng tay áp lên ngực, nơi đó trống rỗng nhưng lại đau đớn dữ dội. Ký ức nhất thời bị lãng quên nhanh chóng quay ùa về trong đầu nàng, hóa ra nàng đã từng yêu một nam nhân sâu đậm như thế, lại còn vì hắn mà hy sinh cả cuộc đời mình, thế nhưng cuối cùng lại tan nát cõi lòng đến mức phải đi đến con đường treo cổ tự vẫn.

Đau!

Đau quá!

Đã là một hồn ma tại sao lại còn có cảm giác đau đớn cơ chứ?

Ngay lúc nàng đang ngạc nhiên sắp rơi lệ thì phía bên tay phải có một làn sương đen từ từ tản ra. Lúc này Thanh Hoan mới nhìn thấy có một nam nhân mặc long bào đang một mình ngồi trầm lặng bên cạnh tảng đá. Bộ long bào hắn mặc vốn dĩ được thêu kim long tám vuốt một cách lộng lẫy bây giờ đã trở nên vô cùng cũ kỹ, rách nát, tựa như chỉ cần thổi nhẹ một cái là nó sẽ hóa thành tro bụi. Lý do khiến Thanh Hoan không phát hiện ra hắn là vì hắn ngồi ở chỗ ấy không hề động
đậy một chút nào, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, ngay cả đến một cọng tóc cũng như đã bị đông cứng lại.

Thanh Hoan đi tới, hỏi:

"Vị này... Bệ hạ cho hỏi, ngài có biết chỗ này là ở đâu không?"

Nam nhân không trả lời, hình như hắn không hề nghe thấy câu hỏi của Thanh Hoan. Linh hồn của hắn giống như đã cùng tảng đá nhập thành một thể, tảng đá chính là hắn, hắn chính là tảng đá. Từ đầu tới cuối hắn đều ngồi tại chỗ đó cúi đầu trầm lặng, hai tay thì đặt trên đầu gối, mọi thứ xung quanh hắn dù là thời gian hay không gian, dù là bụi đất hay không khí dường như hoàn toàn bất động.

Thanh Hoan cũng không cưỡng cầu, nàng quay trở lại đầu cầu, do dự trong chốc lát vẫn quyết định đi qua cầu. Không biết lại đi bao lâu, trong lòng chỉ thấy mờ mịt, nàng cứ đi mãi cho tới khi phát hiện phía trước hình như có một gian hàng nhỏ.

Gian hàng này được xây dựng theo kiểu nhà tranh hình thức rất đơn sơ, nó được đặt ở trên cây cầu, bên trong bày mấy cái bàn gỗ, trên bàn đặt một chén canh nóng hổi. Nước canh trong suốt nhìn thấy đáy tựa như nước lọc nhưng lại tỏa ra mùi hương mê người.

Có một tiểu cô nương trên đầu cột hai búi tóc đang ngồi ở nơi đó duỗi tay cố gắng hết sức dùng một cái muỗng khuấy canh trong chiếc nồi sắt.

Thanh Hoan không đành lòng đi tới, dịu dàng nói:

"Để ta giúp muội."

Tiểu cô nương có chút sửng sốt, quay đầu lại nhìn thấy nàng, trong nháy mắt liền lộ ra nụ cười vui vẻ. Thanh Hoan không khỏi bị nụ cười này mê hoặc nhận lấy cái muỗng lớn, nhẹ nhàng khuấy đều. Tiểu cô nương ngồi trên ghế đung đưa hai chân, hai tay thì chống cằm tò mò nhìn nàng một lúc lâu mới nói:

"Cảm ơn tỷ đã giúp muội, muội mời tỷ uống một chén canh được không?"

"Không được, tỷ không muốn uống."

Thanh Hoan cười miễn cưỡng, không muốn hù dọa tiểu cô nương đáng yêu trước mặt. Nàng chỉ là một hồn ma, mà ma thì cần gì phải uống canh chứ?

"Nhưng nếu tỷ không uống thì tỷ sẽ vĩnh viễn không quên được người kia."

Nghe vậy, Thanh Hoan không khỏi kinh hãi, nhìn về phía tiểu cô nương. Tiểu cô nương chớp chớp đôi mắt trắng đen rõ ràng mà nhìn nàng, tay nhỏ vung lên:

"Tỷ, tỷ xem nơi đó viết cái gì."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện