Con Đường Truy Thê Dài Dằng Dặc

Diễn Kịch Phải Diễn Cho Trọn Bộ


trước sau



“Cho qua một chút…”
Ầm một tiếng, cánh cửa phòng thử đồ bị một sức lực mạnh mẽ đẩy ra.
Một số phóng viên cầm micro và máy ảnh lao vào, ra sức chụp khuôn mặt của Dương Tuyết Duyệt, micro như muốn đâm thẳng vào mặt cô ta.
Dương Tuyết Duyệt cố gắng nấp sau lưng Tiêu Cận Ngôn, nhưng vẫn không thoát khỏi tinh thần nghề nghiệp đi săn tin tức của các phóng viên, họ chụp biểu cảm khuôn mặt của Dương Tuyết Duyệt rất rõ ràng sắc nét.
“Ồ, tổng giám đốc Tiêu, đúng thật là tổng giám đốc Tiêu!”
“Tổng giám đốc Tiêu, cô gái này là tình ngân mới của ngài sao?”
“Trước đó chúng tôi nghe nói ngài đã làm đám hỏi với cô chủ nhà họ Tô mà.

Hơn nữa ngài và cô chủ Tô Cẩm Tinh của nhà họ Tô là thanh mai trúc mã, vậy mà ban ngày ban mặt ngài lại ở đây làm chuyện xấu hổ với cô gái này trong phòng thử đồ, cô Tô có biết không?”
“Tổng giám đốc Tiêu, anh xem nơi này…”
Hà Hiểu Hiểu núp ở phía sau, thấy đám phóng viên và đoàn người ào vào chỗ Tiêu Cận Ngôn, khỏi phải nói cô ấy hả hê như thế nào: “Hahaha, đồ cặn bã! Cho anh nếm mùi thân bại danh liệt là như thế nào! Còn ả Dương Tuyết Duyệt kia nữa, lần này bà đây đã làm cho cô rạng danh rồi, để xem sau này cô sẽ bẫy được tên đàn ông giàu có nào nữa! Cẩm Tinh, tớ đã ra mặt thay cậu rồi đấy, cậu có vui không?”
Nhìn thấy đám người đang chen chúc như ong vỡ tổ trước mặt, Tô Cẩm Tinh gật đầu: “Ừ, thật ra cũng có một chút.”
“Tớ nói với cậu, sống trên đời này ấy, điều quan trọng nhất là khiến bản thân vui vẻ.

Cậu tha thứ cho tên đàn ông cặn bã, một mình cực khổ làm việc nuôi con, nhưng tên cặn bã kia lại cùng một đứa đê tiện vui vẻ bên nhau, lại còn đi mua sắm quần áo! Mẹ kiếp, nghĩ tới thôi là lửa giận của tớ đã bốc lên tới đỉnh đầu rồi.”

Tô Cẩm Tinh nhìn vào điện thoại của mình: “Hiểu Hiểu, tớ phải quay về rồi, thời gian nghỉ trưa sắp hết rồi, buổi chiều tớ còn phải đi gặp người khách hàng, Lục Đình còn đang chờ tớ.”
Hà Hiểu Hiểu gật đầu: “Dù sao hôm nay tớ cũng đã đạt được mục đích rồi, buổi chiều chúng ra chờ xem tin tức là được.

Đi, tớ đưa cậu trở về trước.”
Đám đông vẫn còn hỗn loạn, Hà Hiểu Hiểu nhanh chóng kéo Tô Cẩm Tinh ra khỏi cửa hàng Chanel.
Khi Tô Cẩm Tinh lên xe, cô mới chợt nhận ra trên người mình vẫn đang mặc chiếc váy mới này!
“Hiểu Hiểu, chúng ta còn chưa tính tiền nữa…”
Hà Hiểu Hiểu cũng sửng sốt: “Hình như là vậy.”
“Chúng ta quay trở lại đi? Không thể cứ như vậy rời đi được.”
“Nhưng nếu bây giờ quay lại thì lúc cậu về tới công ty sẽ muộn mất.”
Tô Cẩm Tinh nghẹt thở, không biết phải lựa chọn như thế nào.
Cô mặc váy của người ta chưa trả tiền mà đã bỏ đi, chuyện này cô không làm được.

Nhưng khách hàng buổi chiều vẫn còn đang chờ…
Ting ting ting…
[Anh đã giúp em thanh toán tiền chiếc váy đó rồi, yên tâm.]
“Là tiên sinh à?”
“Ừm?”
“Để tớ đoán xem anh ấy đã nói gì…” Hà Hiểu Hiểu suy nghĩ một lát rồi khẳng định một cách chắc nịch: “Chắc chắn anh ấy nói với cậu rằng anh ấy đã mua chiếc váy đó cho cậu rồi, đúng không?”
Tô Cẩm Tinh gật đầu: “…Ừa.”
“Cậu xem, tớ biết mà!” Hà Hiểu Hiểu thở dài: “Tiên sinh của cậu thật sự quá huyền bí, giống như Doraemon vậy, có một cánh cửa thần kỳ, còn có một chiếc túi với hàng trăm bảo bối, khi cậu cần thì anh ấy sẽ giúp cậu giải quyết hết tất cả mọi vấn đề.

Uầy, thật là hâm mộ chết đi được.”
Tô Cẩm Tinh hơi nhếch môi: “Thật ra, nếu cậu bằng lòng thì cậu cũng có thể được như vậy.”
Hà Hiểu Hiểu xua tay: “Tớ biết cậu muốn nói gì, cậu muốn tớ và Lục Tước tái hợp đúng không?”
“Trong lòng tổng giám đốc Lục luôn có cậu, chính miệng anh ấy thừa nhận với tớ, còn nhờ tớ thiết kế một bộ trang sức, cũng là để tặng cho cậu…”
“Này, dừng lại!” Hà Hiểu Hiểu nói: “Tớ không kết hôn đâu, một khi tái hợp với anh ấy, bố tớ sẽ đích thân kề dao vào cổ ép tớ lên kiệu hoa, tớ không thèm đâu."
“Nhưng…”
“Được rồi Cẩm Tinh, cuộc hôn nhân của cậu còn thành ra như thế kia, đừng để tớ nhảy vào hố lửa nữa.”
Tô Cẩm Tinh há miệng nhưng cuối cùng vẫn không nói được lời nào.
Những lời của Hà Hiểu Hiểu nghe thì thô nhưng thật ra lại không thô, cuộc hôn nhân của cô cũng chẳng thành công gì, cô nào có lập trường gì để đi khuyên nhủ người khác chứ?

“… Cẩm Tinh, tớ không cố ý, tớ chỉ nhanh mồm nhanh miệng thôi, coi cái miệng ngu ngốc của tớ này! Mỗi lần nói đều chẳng chịu nghĩ ngợi gì…” Hà Hiểu Hiểu cũng phát hiện bản thân mình lỡ miệng, vô cùng hối hận mà vỗ vào vô lăng.
Thế nhưng cú vỗ này lại đáp trúng ngay còi xe.
Bíp…
Một tiếng còi xe

chói tai vang lên khắp con đường, thu hút những chiếc xe xung quanh, còn có cả những người đang đi trên đường.
Hà Hiểu Hiểu vội vàng tăng tốc lái xe đi, được một đoạn xa mới thở phào nhẹ nhõm: “Làm tớ sợ muốn chết…”
Tô Cẩm Tinh bật cười nhìn cô ấy: “Chiều nay cậu định làm gì?”
“Ồ, Hoắc Hàn có buổi chụp tạp chí, chiều nay tớ sẽ đi xem.”
“… Không phải cậu và Hoắc Hàn… là giả sao?”
Hà Hiểu Hiểu đáp lời: “Ôi, đã diễn kịch thì phải diễn cả bộ chứ.”
Vài phút sau, xe dừng ở cổng trang sức Duy Nhất.
Hà Hiểu Hiểu vẫy tay với cô: “Cẩm Tinh, buổi tối tan làm tớ đến đón cậu.”
Tô Cẩm Tinh xua tay nói: “Cậu diễn kịch của cậu đi, tớ sẽ tự bắt taxi về.”
“Này, nói không chừng tiên sinh sẽ đến đón cậu đấy?”
Thực ra… cũng không phải là không có khả năng, nhưng có lẽ bản thân anh sẽ không xuất hiện, chắc là sẽ cử tài xế đến.
Ting ting ting.
[Váy này rất đẹp.]
Lâu như vậy mới nói về chiếc váy sao?
Nhưng trong lòng Tô Cẩm Tinh vẫn rất vui vẻ: [Cảm ơn.]
[Để chúc mừng Cẩm Tinh của anh hôm nay rất xinh đẹp lấp áp hết tất cả, buổi tối em muốn ăn gì nào?]
[Những người đến hôm nay đều là người mẫu thời trang, dáng người của họ rất vượt trội, em không lấn áp được đâu.]
[Dáng người mẫu cao gầy, nhưng… chắc chắn là sẽ không tới size L được đâu.]
Nói đến điều này, Tô Cẩm Tinh vô thức nhìn xuống ngực mình.
Váy cỡ L lớn hơn một vòng so với cỡ M, làn váy gần như kéo dài xuống đất, bên hông cũng rộng thùng thình, may mà có thắt lưng buộc chặt, chỉ có phần ngực vẫn bó chặt.
[Tiên sinh, anh nhìn thấy em mặc chiếc váy này sao?]
[Có thấy, rất đẹp.]
[Anh cũng đã ở cửa hàng Chanel đó sao?]
[Có.]
Đúng lúc này, có một người chặn đường cô.
“Thưa cô, cô tới để định chế trang sức sao? Công ty chúng tôi hôm nay không tiếp khách lẻ, cô có thể quay lại vào ngày mai.”
Tô Cẩm Tinh tập trung nhìn, thế mà lại nhận ra người quen - quản lý Tần.
“Quản lý Tần?”

“À vâng, là tôi, thưa cô, cô biết tôi sao?”
“Đương nhiên biết rồi, tôi tới…”
“Xin lỗi thưa cô, buổi chiều hôm nay công ty thật sự không thể tiếp đón, không phải tôi cố ý làm khó cô đâu.”
“… Quản lý Tần, anh không nhận ra tôi sao?”
Trong lúc nói chuyện, chỉ thấy Lục Đình đang rất sốt ruột bước ra khỏi công ty.
Anh ta vừa ôm khóe miệng, vẻ mặt tràn đầy vẻ bướng bỉnh và bất mãn: “Còn không mau quay về?”
“Vâng, nhưng tổng giám đốc Lục, còn hai phút nữa mới kết thúc giờ nghỉ trưa mà, nói không chừng nhà thiết kế Tô sẽ lập tức quay lại thôi…”
“Ngay lập tức?” Lục Đình cười khẩy: “Cô ta ỷ mình có chút tài năng nên bắt đầu tự cao tự đại đúng không? Tưởng trang sức Duy Nhất của tôi không có cô ta là không được đúng không? Quản lý Tần, lập tức gọi Lâm Đạt đến đây.”
“Vâng, tổng giám đốc Lục…”
Lục Đình đã trực tiếp xoay người trở lại công ty.
Còn quản lý Tần vẫn ngăn cô lại không cho cô vào.
Tô Cẩm Tinh lại giải thích: “Quản lý Tần, là tôi, tôi là Tô…”
“À đúng rồi, bây giờ tôi mới nhớ ra, cô là người mẫu thời trang đúng không?” Quản lý Tần vỗ trán: “Ôi xem đầu óc của tôi này! Katrina vừa mới nói có một người mẫu bị tắc đường vẫn chưa đến, chính là cô sao? Đi đi, cô mau vào trong đi, tính tình của Katrina kia rất khó chịu, nếu đợi lát nữa chắc là sẽ bắt đầu mắng chửi người ta đó.”
Quản lý Tần nắm lấy cổ tay cô bước vào công ty, sau đó mở cửa phòng VIP đẩy cô vào: “Katrina đang ở bên trong.

Cô vào nhanh đi.

Tôi phải ra ngoài đợi người ta nữa.”
Miranda cũng rất ngạc nhiên: “Không ngờ lại gặp được cô ở đây!”
“Đúng vậy, tôi cũng không ngờ.

Tôi đang làm việc ở trang sức Duy Nhất.

Tôi là nhà thiết kế ở đây.”
Miranda gật đầu: “Ồ vâng, cô và… tiên sinh, hai người đã gặp nhau chưa?”.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện