Con Đường Truy Thê Dài Dằng Dặc

Yêu Cầu Càng Đơn Giản Lại Càng Khó Đạt Được


trước sau



“… Vẫn chưa.”
Dương như Miranda không có gì quá bất ngờ chỉ gật đầu nói: “Có lẽ anh ấy còn đang xử lý chuyện kia, trước khi chưa làm xong, có lẽ tạm thời sẽ không ra ngoài gặp mặt thẳng thắn với cô.

Có điều cô Tô này, mong cô cho anh ấy một chút thời gian.

Tôi đã nghe anh ấy nói về câu chuyện của hai người, trong suy nghĩ của tôi, tôi vẫn luôn cảm thấy chắc hẳn hai người sẽ mãi mãi ở bên nhau.”
Tô Cẩm Tinh hơi bất ngờ: “Anh ấy nói với cô về chuyện của chúng tôi sao?”
“… Nói qua một chút, cũng không quá cặn kẽ.” Miranda cười ha ha lấy lệ: “Đúng rồi, hôm nay tôi đi cùng với Katrina đến để đặt thiết kế trang sức.

Từ trước đến giờ ánh mắt cô ta vẫn đặt trên đỉnh đầu, hơn nữa cũng không phải người dễ nói chuyện, cô chuẩn bị tâm lý nhé.”
Tô Cẩm Tinh nghe lời, gật đầu đáp: “Được, tôi hiểu rồi, tập đoàn trang sức Duy Nhất từ trước đến giờ đều lấy yêu cầu của khách hàng làm ưu tiên hàng đầu, cô ấy có yêu cầu thế nào thì tôi thiết kế như thế là được.”
“Còn nữa, ông chủ của cô…” Miranda hạ thấp giọng, nhỏ giọng phàn nàn với cô: “Cái anh Lục Đình đó, miệng anh ta đúng là thâm độc, chính là Katrina phiên bản nam đấy.

Đợi lát nữa hai người bọn họ đối đầu với nhau thì thật sự là kẻ tám lạng người nửa cân, như sao Hỏa đâm vào trái đất, cô cẩn thận kẻo trở thành bia đỡ đạn bị kẹp ở giữa.”
Tô Cẩm Tinh nhún vai tỏ vẻ mình đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.

“… Miranda, sao người mẫu vẫn chưa đến?” Một người phụ nữ tóc vàng cao gầy đẩy cửa bước vào trong, liếc mắt nhìn thấy Tô Cẩm Tinh, sau đó đánh giá cô trên dưới một chút, trong mắt tràn đầy vẻ khinh thường: “Chiều cao của cô là bao nhiêu?”
Người này chắc là Katrina trong truyền thuyết.
Tô Cẩm Tinh đang muốn giải thích mình là nhà thiết kế không phải người mẫu, nhưng còn chưa lên tiếng đã nghe thấy Miranda thuần thục báo cáo con số vóc người của cô: “Chiều cao 165cm, cân nặng 45kg, ba vòng 95, 60, 80, tỷ lệ chân trên cơ thể là 0,62.”
“Cũng lùn quá đấy.” Katrina cau mày: “Có điều tỷ lệ vóc dáng cũng không tệ lắm, dù sao bây giờ cũng không có người, chọn cô vậy.

Mau chóng đi theo tôi thay quần áo.”
Tô Cẩm Tinh sửng sốt nhìn về phía Miranda.
Miranda chắp hai tay lại lạy cô một cái, khẩu hình như đang nói: “Làm ơn.”
Tô Cẩm Tinh cười khổ, hiểu rõ ý đi qua bên đó.

Người mẫu hôm nay có lẽ là do Miranda dẫn tới, kết qua một trong số đó tạm thời cho cô ta leo cây nên chỉ có thể sử dụng đến cô.
Miranda đã giúp cô một lần, về tình về lý cô cũng phải trả phần ân tình này.
Tô Cẩm Tinh đi theo Katrina tới phòng thay quần áo, Katrina trở tay nhét một cái váy vào trong ngực cô: “Cứ thế này đi, cô đi thay váy.

Còn nữa, nhớ trang điểm nhẹ thôi, nhanh lên một chút, không kịp nữa rồi.”
Mười phút sau, Tô Cẩm Tinh đã thay quần áo xong, đi cùng với những người mẫu khác vào trong phòng họp.
Trong phòng họp, Katrina, Miranda còn cả Lục Đình đều đã ở đây, quản lý Tần đứng ở một bên đang rót cafe cho Katrina.
“Xem thử xem, đây chính là quần áo mùa thu mới trong quý này của nhãn hiệu tôi.

Tổng cộng có mười bộ đều cần phối với một bộ trang sức tương xứng.

Tổng giám đốc Lục, tiền với tôi không thành vấn đề, tôi chỉ hi vọng có thể thiết kế ra những bộ trang sức có thể làm nổi bật linh hồn của những bộ quần áo này.”
Yêu cầu này nói ra cũng như chưa nói.
Linh hồn của quần áo?
Bọn họ là công ty thiết kế trang sức, đâu có phải là công ty thiết kế thời trang, độ chuyên nghiệp cũng không giống nhau.

Đừng nói là thiết kế, ngay cả việc quần áo có linh hồn gì bọn họ cũng không nhìn ra được, thế thì thiết kế thế nào?
Hơn nữa Katrina vẫn nổi danh là người khó tính, tiền của cô ta cũng không dễ ăn.
Lục Đình ngoài cười nhưng trong không cười, nhẹ nhàng lên tiếng: “Katrina, cô còn yêu cầu gì khác nữa không? Nói hết ra đi.”
“Hết rồi, chỉ một cái này thôi, đơn giản chứ?”

Lục Đình cười nhạt: “Yêu cầu càng đơn giản càng khó để đạt được.”
Katrina khoanh tay, khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạn: “Nếu không sao tôi phải đi tìm tập đoàn trang sức Duy Nhất của các người chứ? Lần trước bà Phương khách hàng lâu năm của tôi đã tích cực đề nghị với tôi về tập đoàn trang sức Duy Nhất của các anh, nói là có một nhà thiết kế họ Tô thiết kế vô cùng đẹp mắt.

Đúng rồi, sao nhà thiết kế Tô của các anh vẫn chưa đến thế?”
Lục Đình cũng có chút không vui: “Quản lý Tần, anh đi gọi điện hỏi xem rốt cuộc cô ta làm sao vậy.”
“Vâng, tôi đi ngay đây.”
“Không cần.” Trong đội ngũ người mẫu bỗng vang lên một giọng nói trong trẻo: “Tổng giám đốc Lục, tôi đã đến từ sớm rồi.”
Lục Đình nhìn theo nơi phát ra âm thanh, bất chợt ngừng một lát.
Quản lý Tần lại càng kinh ngạc không thôi, miệng há to như có thể nhét cả một quả trứng gà.
“… Nhà thiết kế Tô?” Quản lý Tần có chút không tin lắm: “Là cô sao?”
Tô Cẩm Tinh gật đầu: “Là tôi, tôi đã đến từ sớm rồi nhưng hình như người mẫu hôm nay bị thiếu một người nên tôi tạm thời bị tóm đi.”
Dù sao

Katrina cũng là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng thế giới.
Bộ váy mà cô ta cho Tô Cẩm Tinh mặc là chiếc váy kín đáo và mát mẻ nhất trong số mười chiếc váy này.
Dưới chiếc váy ngắn len cashmere màu lạc đà ôm lấy bờ mông, một đôi chân thon dài thẳng tắp, dưới chân là đôi giày da nhỏ cùng màu của Anh, người trên là áo sơ mi trắng và áo gile len màu cà phê giống như một đồng phục học sinh cấp hai của Anh.
Tô Cẩm Tinh buộc tóc đuôi ngựa cao lên, hơn nữa quả thật bộ dạng của cô thuộc kiểu dịu dàng đáng yêu, trông giống như một cô nữ sinh trung học xinh đẹp tươi trẻ, so với bộ dạng lúc khi đeo kính gọng đen bình thường không có gì nổi bật hoàn toàn giống như hai người khác nhau vậy.
“… Kính của cô đâu rồi?” Sửng sốt một lúc lâu, rốt cuộc Lục Đình mới phản ứng lại.
Tô Cẩm Tinh chỉ vào phòng thử quần áo bên cạnh: “Lúc thay quần áo sợ rơi mất nên để ở bên cạnh.”
“Ý tôi hỏi là cô không đeo kính có nhìn thấy rõ không?”
Tô Cẩm Tinh khẽ cười: “Tổng giám đốc Lục, tôi không bị cận, đương nhiên là nhìn rõ rồi.”.

Ngôn Tình Ngược
Lục Đình nghe cô nói vậy, cảm thấy hơi ảo não, khẽ nhíu mày nói: “Cô không bị cận tại sao lại cứ phải đeo kính cố ý giả trang thành xấu xí?”
Anh ta hỏi ra câu này khiến Tô Cẩm Tinh cũng vô cùng cạn lời: “Tổng giám đốc Lục, không phải anh nói ghét phụ nữ xinh đẹp hay sao, tôi cũng là vì xin làm công việc này nên mới thành như vậy.”
Lục Đình lập tức cứng họng.
Quản lý Tần không nhịn được che miệng nhỏ giọng cười hai tiếng, lập tức bị Lục Đình trứng mắt nhìn.

Anh ta vội vàng thu lại nụ cười, khôi phục dáng vẻ nghiêm túc: “Cái đó… cô Katrina, tôi giới thiệu với cô một chút.

Vị này chính là người cô vừa mới nhắc tới, nhà thiết kế Tô.”
Ánh mắt Katrina giống như tia X quang quét từng chỗ trên người cô, vô cùng sắc bén: “… Nhà thiết kế?”
“Đúng.”

“Dáng người này đi làm nhà thiết kế đáng tiếc thật, nếu như cao hơn một chút nữa chắc chắn cũng là một người mẫu nổi tiếng.”
Ngoài cô ta còn có một ánh mắt khác cũng dán chặt lên người của cô, giống như là chim ưng nhìn chằm chằm vào cô.
Tô Cẩm Tinh bị anh ta nhìn thì cảm thấy hơi mất tự nhiên, dứt khoát nhìn thẳng vào mắt của anh ta.

Nhưng ai biết được Lục Đình vốn vô cùng bướng bỉnh lại hơi chột dạ dời tầm mắt sang chỗ khác, còn giả bộ ho khan hai tiếng che giấu vẻ lúng túng.
“Khụ khụ…” Lục Đình cầm cây bút ký gõ vài cái lên bàn, nói: “Katrina, cô có yêu cầu gì cứ trực tiếp trao đổi với nhà thiết kế đi.”
Katrina nhìn ra vẻ bứt rứt đó, cố ý cười anh ta: “Tổng giám đốc Lục, anh làm sao thế? Trước nay tôi chưa từng nhìn thấy anh đỏ mặt bao giờ.”
Lục Đình như bị người ta nhìn trúng tim đen, thẹn quá hóa giận: “Tôi có đỏ mặt đâu, là phòng họp quá nóng thôi.”
“Nhưng mà…” Katrina chỉ vào điều hòa trong góc: “Thành phố chỉ có hai mươi độ, tôi còn cảm thấy hơi lạnh đây."
Lục Đình phiền muộn không thôi: “Đây là phòng họp, là chỗ nói chuyện công việc, không phải chỗ để tán gẫu.”
“Được rồi được rồi, không trêu anh nữa.

Ai da, xem ra tôi đến tập đoàn trang sức Duy Nhất của các anh đúng là đáng giá, không những có thể đặt thiết kế trang sức, còn có thể nhìn thấy được cảnh tượng tổng giám đốc Lục đỏ mặt có một không hai …”
Lục Đình lập tức cất bước đi ra ngoài.
Anh ta vẫn luôn xấu tính không nể mặt ai bao giờ, dọa cho quản lý Tần vội vàng xin lỗi Katrina: “Thật ngại quá cô Katrina, tổng giám đốc Lục của chúng tôi có việc gấp cần phải đi xử lý…”
Katrina che miệng cười trộm, vô cùng độ lượng không hề so đo: “Không sao, tôi hiểu mà.

Tổng giám đốc Lục nhà các anh đã hai mươi chín rồi mà chưa từng có bạn gái, lần này có khi là sắp nên duyên rồi ý chứ.”
“Vậy yêu cầu của cô…”
Một bộ trang sức ít nhất cũng phải cần thời gian từ ba ngày đến một tuần.
Cô ta muốn cố ý ra đề khó, thử thách nhà thiết kế dáng dấp vô cùng xinh đẹp này một chút.

Phụ nữ, càng xinh đẹp lại càng khiến người ta khó mà tin tưởng.
Nhưng không ngờ Tô Cẩm Tinh lại nói: “Nếu như buổi chiều cô không có chuyện gì có thể uống cafe ở đây, hai tiếng sau tôi có thể làm ra cho cô xem.”.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện