Chẳng mấy chốc đã đến đêm ba mươi tết.
Mọi người cũng đã kéo hết về quê đoàn tụ với gia đình mình.
Để lại một thành phố A yên tĩnh, vắng lặng không còn sôi nổi như thường ngày.
Niên Vân Ni không biết đêm nay mình nên đi đâu.
Cô cảm thấy mình không nên về nhà để làm mất không khí gia đình.
Bạn bè cô cũng đều đang bận ở bên cạnh gia đình mình.
Đêm nay thành phố sẽ đốt pháo hoa trên sông Giang Thanh.
Từ rất sớm, người dân đã tụ tập rất đông bên cạnh bờ sông, chiếm cho mình một chỗ ngồi ưng ý để cùng với gia đình đón xem pháo hoa đêm giao thừa.
Niên Vân Ni một mình lẳng lặng hoà mình vào trong đám đông.
Cô vốn cũng đã quen đón giao thừa một mình.
Mấy năm trước dù có trở về Niên gia đón giao thừa, cô và cha cũng đều lạnh nhạt với nhau.
Đứng bên cạnh cô là một gia đình nhỏ có ba người, ba mẹ và một đứa con trai nhỏ đang cười đùa cùng nhau.
Đứng phía trước cô là một đôi tình nhân trẻ ôm lấy nhau, sưởi ấm cho nhau vào đêm xuân lạnh lẽo.
Tất cả bọn họ đều đang cùng với những người mình yêu thương trải qua khoảnh khắc đón chào năm mới.
"8"
"7"
"6"
Đám đông bắt đầu cùng nhau đếm ngược đến giây phút bước sang năm mới.
"5"
"4"
"3"
"2"
"1"
"Bùm...!Chéo..."
Những bông pháo hoa đầy đủ màu sắc thi nhau nở rộ trên bầu trời đêm.
Tiếng pháo hoa vang vọng khắp thành phố đang chìm vào không khí đón xuân, hoà vào trong nhịp đập của trái tim mỗi con người đang nhìn ngắm nó.
Trong đám đông đang cười đùa, Niên Vân Ni bỗng dưng nhìn thấy một bóng dáng cao lớn xuất hiện.
Người đàn ông ngũ quan hoàn hảo như điêu khắc bước dưới ánh sáng rực rỡ của mưa pháo hoa.
Hắn tựa như một vị thần hy lạp đẹp đẽ đến mức làm người ta phải rung động.
Niên Vân Ni nhất thời bị làm cho sững sờ.
Liêu Thần Duệ nhìn chằm chằm về phía cô, chậm rãi bước tới.
Người đàn ông dừng chân ngay trước mặt Niên Vân Ni.
Cơ thể cao lớn của hắn che hết toàn bộ tầm nhìn ngắm pháo hoa của cô.
Niên Vân Ni không vội lên tiếng dù trong lòng cô đang rất muốn biết sao hắn lại có mặt ở đây, trong đêm giao thừa thế này.
Liêu Thần Duệ dường như cũng không có ý định mở miệng, chỉ lẳng lặng nhìn ngắm người phụ nữ trước mắt mình.
Trong không gian ồn ào náo nhiệt, âm thanh của pháo hoa nổ đùng đùng khắp nơi, hai người an tĩnh đứng bên cạnh nhau không nói một lời.
Chỉ là trong tâm của mỗi người đã dậy lên một trận sóng lớn cuộn trào không thể dập tắt.
Niên Vân Ni nhạy cảm ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt pha lẫn mùi thuốc lá trên cơ thể hắn.
Hình như là hắn đã uống rượu.
Đợt bắn pháo hoa cuối cùng cũng kết thúc, đám đông cũng bắt đầu tản đi.
Liêu Thần Duệ vẫn trầm mặc đứng trước mặt cô không nói câu nào.
Nếu hắn đã không muốn nói, cô cũng chẳng thể tiếp tục đứng đây.
Niên Vân Ni quyết định xoay người rời đi.
Nhưng vừa bước được hai bước, người phía sau đã cất tiếng hỏi.
"Tôi có thể nhờ em một chuyện được không?"
Niên Vân Ni ngạc nhiên quay đầu nhìn người đàn ông, có chút buồn cười nói.
"Anh nghĩ tôi sẽ giúp đỡ anh?" Cô chưa từng nhìn thấy Liêu Thần Duệ nhờ vả ai.
Một người cao ngạo như hắn sao có thể lại xin ai giúp đỡ mình được chứ.
Đây là lần đầu tiên cô thấy hắn như vậy.
Người đàn ông này đang say sao?
Đôi mắt đen láy yên tĩnh như mặt biển không chút gợn sóng, Liêu Thần Duệ chậm rãi mở miệng.
"Chỉ cần lần này em giúp tôi, tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa."
Cô nhíu mày nhìn hắn.
Trong lòng nổi lên nhiều tư vị phức tạp.
Một hồi lâu mới lạnh lùng lên tiếng.
"Anh muốn nói chuyện gì?"
Người đàn ông chậm chạp tiến lại gần cô, hơi thở đầy mùi men của hắn xâm lấn không gian chật hẹp của cô.
Niên Vân Ni im lặng chờ đợi xem hành động tiếp theo của hắn.
Nhưng người đàn ông lại đột ngột gục mặt vào vai cô khiến Niên Vân Ni sửng sốt.
"Anh đang làm gì..."
"Em có thể nào giải thoát cho tôi không?"
Giọng người đàn ông trầm khàn vang lên bên dưới.
Đầu người đàn ông vùi vào bờ vai mềm mại của cô, mùi hương Vanilla dịu ngọt lại quấn quanh lấy hô hấp của hắn.
Niên Vân Ni không hiểu vì sao hắn lại hỏi như vậy.
Cúi đầu nhìn hành động khác thường của người đàn ông.
Bàn tay lại không nỡ đẩy hắn ra.
"Hay là tự tay em hãy giết tôi đi."
Nét mặt khổ sở của Liêu Thần Duệ đã hoàn toàn bị giấu đi.
Cả cơ thể Niên Vân Ni đều cứng đờ, cô có thể cảm nhận được hơi thở của người đàn ông càng lúc càng nặng nề.
"Nếu em tự tay giết tôi thì tôi sẽ không cảm thấy đau đớn nữa.
Em cũng sẽ chẳng bị làm phiền nữa...!Hãy giải thoát cho tôi có được không?"
Cuối cùng hắn cũng không thể chống đỡ nổi nữa.
Hắn đã thực sự phát điên rồi.
Hơi thở nóng rực của người đàn ông xuyên qua da thịt cô, phả vào trái tim lạnh lẽo nơi lồng ngực trái.
Trái tim Niên Vân Ni giống như bị ai đó đốt cháy, đau đớn và bỏng rát.
Cơ thể cao lớn nặng nề của Liêu Thần Duệ toàn bộ đều dựa dẫm vào cô.
Niên Vân Ni có chút khó khăn mở miệng
"Anh say rồi.
Hãy về nhà ngủ đi."
Niên Vân Ni muốn đẩy hắn ra nhưng lại phát hiện người đàn ông đã thực sự gục luôn rồi.
Hắn hoàn toàn đã bất tỉnh đổ dựa vào người cô.
"Này, anh mau tỉnh lại đi."
Cô kinh ngạc giữ hắn lại, không biết phải làm thế nào vội lay người hắn.
Nhưng dù lay cỡ nào, cơ thể người đàn ông cũng không hề nhúc nhích.
Cái tên đàn ông này, đã uống say rồi sao còn chạy đến đây làm gì?
Niên Vân Ni khẽ âm thầm than trời.
Rốt cuộc tại sao giữa đêm khuya giao thừa thế này, cô lại phải dính với Liêu Thần Duệ.
...
...
Niên Vân Ni đành phải lái xe đưa hắn trở về Bạch Lâm nhưng khi cô bấm chuông thì không có ai mở cửa cả.
Cô chợt nhớ ra là đang trong kỳ nghỉ tết nên có thể quản gia và người hầu đều đã trở về quê.
Cô chui lại vào trong xe, mò tìm chìa khoá trong túi áo của Liêu Thần Duệ.
Sau khi tìm được chìa khóa để mở cổng, cô lái xe vào trong sân của ngôi biệt thự Bạch Lâm.
Tiếp theo là đỡ người đàn ông đã bất tỉnh nhân sự kia vào trong nhà.
Cơ thể nhỏ nhắn của cô vất vả lắm mới có thể lôi được hắn lên lầu.
Niên Vân Ni đẩy người đàn ông nằm lên giường, ngồi xuống thở hổn hển mấy tiếng.
Cái tên này sao lại nặng như thế chứ?
Niên Vân Ni nhìn qua người đàn ông đang say ngủ nằm trên giường vừa tức