“Cô họ à, cô đừng có nói như vậy chứ.”
Lâm Y Y ở một bên mở to mắt mà nhìn.
Cô ta thật sự không ngờ tới cô họ của mình lại có thể nói ra lời nói ác độc như vậy.
Cô có biết người đang đứng trước mặt của cô là ai hay không hả? Là một đại phú hào chân chính đó!
Cả nhà họ Trần của bọn họ là một cái núi to lớn đó!
Lâm Y Y cũng đã bị dọa sợ.
Có điều Trần Lạc Thần bị mắng một trận như vậy, anh cũng hơi hơi tức giận mà thôi, đối diện với mấy âm thanh xem thường này, anh đã sớm chết lặng rồi.
Lâm Hồng Hà lại muốn tiếp tục chê trách Trần Lạc Thần, để anh biết khó mà lui.
Lúc này điện thoại di động của bà ta vang lên, bà ta cầm lên nghe.
“Alo, Ngô Cường à? Ôi chao, không phải nói là lần sau rồi cháu hẵng đến à! Cái gì chứ, cháu đã đến cửa rồi á? Được rồi được rồi, để dì ra ngoài đón cháu.”
Điện thoại là do Ngô Cường gọi tới, Lâm Hồng Hà đã nói cho anh ta biết hôm nay không cần phải tới.
Nhưng mà không ngờ đến Ngô Cường lại còn cố chấp muốn tới.
Bởi vì cái gì chứ, Lâm Hồng Hà suy nghĩ, bởi vì bạn trai của Lâm Y Y muốn đến đây, nhưng mà bà ta lại thích Ngô Cường hơn, muốn để Lâm Y Y và Ngô Cường quen biết với nhau, tốt nhất là một liên minh bền chặt.
Nhưng mà sao chứ, nếu như bạn trai của Y Y còn ưu tú, đẹp trai hơn so với Ngô Cường thì sao?
Nếu như nhà của bạn trai Y Y còn có tiền hơn so với Ngô Cường thì sao?
Nếu như…
Nói tóm lại là Lâm Hồng Hà đa suy nghĩ ra rất nhiều thứ nếu như, cuối cùng lại không nghĩ tới là có kết quả này.
Chả muốn nói cái gì nữa.
Y Y cùng với cái tên Trần Lạc Thần này nhất định phải chia tay với nhau, một lát nữa mình phải nói chuyện rõ ràng với anh họ, cũng chính là ba của Lâm Y Y, làm càn làm rỡ cái gì vậy chứ!
“Wow wow wow, anh Ngô Cường tới đây nè. Chị Y Y, anh Ngô Cường cũng sẽ tham gia tiệc tối trên du thuyền, chị có thể tìm hiểu nhiều hơn về anh Ngô Cường nè.”
Bọn người của Tô Mi đã sớm đem Trần Lạc Thần trở thành không khí mà ném qua một bên, giờ phút này chỉ muốn tác hợp cho Ngô Cường với Lâm Y Y.
Đúng lúc này, Ngô Cường đi vào cùng với Lâm Hồng Hà.
“Anh Ngô Cường, anh đẹp trai quá đi.”
Tô Mi vừa nhìn thấy thì liền ngọt ngào cười nói.
Ngô Cường trước mắt vóc người cao lớn đẹp trai, hơn nữa trên tay đeo vàng đeo bạc, nhìn thế nào cũng chính là cậu ấm.
“Chà, Tiểu Mi càng ngày càng biết nói chuyện đó nha.”
Ngô Cường phất phất cái tay đang đeo đồng hồ rồi nói.
Lập tức ánh mắt hơi di chuyển một chút, cuối cùng rơi xuống trên người của Lâm Y Y xinh đẹp như tiên.
“Để tôi đoán thử xem, cô gái này chắc là đến từ Kim Lăng nhỉ, là cháu họ của dì Lâm, là người đẹp Lâm Y Y có đúng không?”
Thật ra Ngô Cường đã gặp Lâm Y Y từ sớm rồi, đều học đại học ở Giang Nam, Lâm Y Y lại là mỹ nữ, sao có thể không gặp được chứ.
Nói như thế nào đây nhỉ, chỉ vừa mới liếc mắt đơn giản một cái, Ngô Cường liền phát hiện mình đã yêu cô gái này.
Quá đẹp, đẹp đến mức khiến người ta run sợ!
Cho nên hôm nay vừa nghe nói sẽ gặp mặt nhau, còn được dì Lâm cố ý tác hợp, Ngô Cường rất vui, nhưng mà sau đó lại không cho gặp.
Ngô Cường cũng thắc mắc vừa hỏi một chút liền hỏi được tình huống là như thế nào, càng không cho anh ta đến thì anh ta lại cần phải đến!
“Ừm, chào anh.”
Lâm Y Y chào hỏi theo phép lịch sự, nhưng mà nói xong thì liền lập tức đứng ở bên cạnh của Trần Lạc Thần.
Chẳng lẽ mình lại không có sức quyến rũ như vậy à?
Trong lòng của Ngô Cường cảm thấy ảm đạm.
Sau đó lại dời ánh mắt lên người của Trần Lạc Thần.
“Anh chính là bạn trai của nữ thần Y Y có đúng không?” Nụ cười của Ngô Cường mang đến cho người khác một loại cảm giác thành thục hào phóng.
“Đúng vậy.”
“Nói như vậy anh cũng là người của của đại học Giang Nam chúng tôi à? Nhưng mà hình như tôi chưa từng gặp anh.”
Khóe miệng của Ngô Cường vẫn luôn mang theo ý cười, kiểu cười như thế khiến cho người khác cảm thấy khó chịu.
“Tôi không phải là sinh viên của đại học Giang Nam, là đại học Kim Lăng.”
Có điều bây giờ Trần Lạc Thần đã sớm luyện được mặc kệ người ở đối diện đang bộc lộ khí chất của mình như thế nào, Trần Lạc Thần cũng có thể biểu hiện ra sắc mặt bình tĩnh, không hề thay đổi.
“Đại học Kim Lăng à, cái trường đó cũng được đó. À đúng rồi người anh em, trong nhà của anh làm cái gì vậy? Làm gì mà có thể theo đuổi được nữ thần Y Y?”
“Anh Ngô Cường, để em nói cho anh biết nha, anh ta là nông dân đó, trong nhà mở một tiệm tạp hóa nhỏ ở trên trấn, anh nhìn cách ăn mặc của anh ta mà còn không hiểu nữa à?”
Tô Mi giành đáp lời.
Cái gọi là cảnh giới tối cao của xem thường người khác là gì, đó chính là người này rõ ràng ở trước mặt của bạn, nhưng bạn lại xem thường sự tồn tại của người đó.
Mấy lời nói tàn nhẫn này, nếu như là một người bình thường thì sẽ không nói ở trước mặt của người khác.
Nhưng mà bây giờ Tô Mi lại không e dè gì, cũng có thể nghĩ được cô ta xem thường Trần Lạc Thần biết bao nhiêu.
“Ồ, hóa ra là đến từ nông thôn à, có thể học đại