Nghe tiếng hét to của Tiến Long, Công Nam khựng bước chân lại, chậm rãi đưa tay sờ lên mũi mình, nhìn thấy máu nhuộm đỏ cả ngón tay, cậu đột nhiên không biết làm gì nữa, cứ đứng chết trân ở tại chỗ.
Jason dẫn theo năm thí sinh khác chạy tới, anh ta vội vàng rút khăn giấy ra bịt vào mũi của Công Nam ngăn cho máu tiếp tục chảy.
- Ngửa đầu ra sau, ngửa đầu ra sau đi Nam.
- Tiến Long gấp gáp nói.
- Bậy, chảy máu cam mà ngửa đầu ra sau cho sặc máu hay gì, để cậu ấy ngồi xuống, nghiêng người về phía trước, dùng tay bóp nhẹ cạnh mũi của cậu ấy một lát là máu sẽ ngưng thôi, nếu lát nữa mà máu vẫn chảy thì chúng ta đưa cậu ấy đến bệnh viện.
- Hải Ngân ôn tồn giải thích.1
Gia đình Hải Ngân ba đời làm bác sĩ, đến đời của cô, mặc dù không theo nghề gia truyền, nhưng từ nhỏ đã chịu sự hun đúc của cha mẹ, những kiến thức cơ bản như thế này, cô vẫn nắm được đôi chút.
Jason có quen biết với gia đình Hải Ngân cho nên cũng đồng ý nghe theo lời của cô, đỡ Công Nam ngồi xuống, lúc này, một cánh phóng viên đến săn tin trùng hợp đi ngang qua thấy vậy lập tức chụp lại, thầm nghĩ đến nơi này săn tin cũng không phải không có thu hoạch, ít ra còn có cái về giao phó với chủ biên.
Anh ta quyết định sau khi trở về sẽ đặt một tiêu đề cực sốc cho bản tin này, “Một thí sinh Châu Á mắc bệnh hiểm nghèo nhưng vẫn cố gắng đi thi, rốt cuộc là ham học vượt khó hay chiêu trò cứu cánh bộ mặt của đoàn đại biểu đây?”1
Thật không ngoa khi nói nếu Công Nam là nghệ sĩ, chắc chắn lúc này đã bị đồn là sắp chết hoặc liệm luôn rồi.
Công Nam được mọi người vây xung quanh chăm sóc nhưng vẫn trong trạng thái ngỡ ngàng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu không thể tin được mình đã chảy máu cam chỉ vì ngồi làm bài thi, cậu yếu đến vậy sao?
- 001, rốt cuộc chuyện này là sao? Tôi nghĩ não bộ của mình không yếu đến mức không chịu được áp lực vận dụng trong mấy tiếng liền mà choáng váng chảy máu cam như vậy đâu.
[Đúng vậy, ký chủ đã uống dung dịch tăng cường thể lực và trí của hệ thống, thể lực trí não đều sẽ vượt trội hơn người bình thường.]
- Vậy thì tại sao? - Công Nam khó hiểu hỏi.
[Bởi vì lại có người lén lút cài chip theo dõi vào não của cậu, cho nên 001 mới làm nhiễu loạn trình tự não của cậu một chút để vô hiệu hóa con chip kia.]
Công Nam nghe tới đây trong lòng kinh hãi không thôi.
- Tôi lại bị người ta cài chip? Là chuyện khi nào? Gần đây tôi đâu gặp tai nạn gì, hơn nữa nếu có người mang sản phẩm công nghệ tối tân tiếp cận tôi, radar phải phát tín hiệu chứ?
[Chỉ mới vừa rồi thôi, chính là vào lúc thí sinh nước Z đến gây chuyện với cậu đấy, sở dĩ radar không phát hiện là do đã bị một loại vật chất không tên vô hiệu hóa rồi.]
Công Nam càng nghe càng cảm thấy khó hiểu, nếu là vào thời điểm đó, tại sao cậu lại không có ấn tượng gì, phải rồi, lúc đó đầu cậu bỗng nhói đau trong tích tắc, bởi vì nó diễn ra quá nhanh cho nên cậu không quá để ý mà chỉ tập trung vào cuộc cãi vả với đoàn đội nước Z.
Hóa ra là chiêu dương đông kích tây!
- 001, chẳng lẽ tôi cứ phải bị động chờ người khác xâm phạm não bộ của mình như thế mãi sao?
Lúc này Công Nam cảm thấy vô cùng bất lực, mỗi ngày cậu đều chăm chỉ tiến tới, chỉ mong sao bản thân có thể trở nên mạnh mẽ để bảo vệ được người mình thương yêu, vậy mà bây giờ so ra cậu chẳng khác gì một con kiến, người ta tùy tiện dùng một ngón tay đã khiến cậu chết bẹp dí rồi.
[Ký chủ không cần lo lắng, 001 đã nhận được tiếp viện của cấp trên, họ nói sẽ giải quyết dứt điểm chuyện này, bởi vì hành vi của những kẻ kia không chỉ xâm phạm quyền tự do thân thể của cậu mà còn khiến hành tinh của chúng tôi rơi vào nguy hiểm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nhân nhượng.]
Công Nam nghe xong lại không đáp lời, theo như 001 nói, chủ nhân của nó chỉ ra mặt khi thế lực kia đụng chạm đến lợi ích của họ, vậy sau này nếu cậu hay người thân của cậu gặp nguy hiểm mà lại không ảnh hưởng gì đến họ thì họ sẽ ra tay cứu giúp sao?
Chung quy cậu vẫn quá yếu.
001 cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong dòng cảm xúc của ký chủ, dường như nó đã đoán được điều gì đó, trong lòng ngực của nó lại bắt đầu nặng trĩu.
Lúc này, máu mũi của Công Nam đã ngưng chảy, Jason hỏi nguyên nhân, cậu chỉ có thể nói dối là do vận dụng não quá độ, lời này đặt trong hoàn cảnh hiện tại vô cùng thích hợp, cho nên Jason và những người khác đều tin tưởng.
Sau đó cả nhóm trừ Công Nam ra nói muốn trở về khách sạn để nghỉ ngơi dưỡng sức cho phần thí nghiệm hai ngày tới vì thế Jason đã đưa đám nhỏ lên xe, còn Công Nam thì một mình rẻ sang hướng khác, đi thẳng đến chiếc xe hơi màu đen đang đậu ở ven đường.
Công Nam mở cửa xe ngồi vào, còn chưa kịp thắt dây an toàn thì đầu đã bị ấn chặt xuống ghế, đôi môi bị người ta xâm chiếm.
Mà cậu cũng nhiệt tình đáp lại nụ hôn này, hai người đã xa nhau gần cả ngày rồi đấy, người ta nói tiểu biệt thắng tân hôn, quả không sai một chút nào.
Đột nhiên, trong