Con Tim Rung Động

Chương 43


trước sau

Ánh mắt Kiều Nhân rơi vào hai dòng chữ trên màn hình, định chờ màn hình tự tắt thì mới dời mắt đi, kết quả đợi mấy giây, màn hình còn chưa tắt, Lục Kỳ ngồi bên cạnh đã hỏi một câu: "Kiều tỷ, chị với Kỷ tổng có chuyện gì thế?"

Trong phòng làm việc đã có hài người phụ nữ thích tám chuyện, chỉ còn hỏi qua một chút là có thể biết được người đi cùng thang máy với bọn họ là ai, huống chi đồng nghiệp nam ở tòa soạn không ít, nhưng mà người có tướng mạo đẹp nổi bần bật một góc trời như Kỷ Hàn Thanh, chỉ cần một bàn tay là đếm được.

Kiều Nhân không kinh ngạc lắm khi cậu ấy hỏi câu này, nhấn ngón tay để tắt màn hình: "Chuyện cứ như vậy thôi.."

Lục Kỳ "À" một tiếng: "Tòa soạn của chúng ta còn có thể phát sinh tình yêu công sở được sao?"

Rất hiển nhiên, cậu ấy đã đem ba chữ "Chuyện lần trước" ra để cụ thể hóa trong lòng.

Khóe miệng Kiều Nhân khẽ nhếch lên: "Không biết."

Dù sao khi cô nộp hồ sơ và phỏng vấn sau đó cũng không ai nhắc nhở cô cả, Kiều Nhân híp mắt lại: "Hình như không có quy định bằng văn bản rõ ràng."

Dù gì cũng như đã nói trước đây, trong cuộc họp phải tắt âm điện thoại không phải được quy định bằng văn bản rõ ràng.

Kiều Nhân hoàn toàn không thể đưa ra kết luận, hơn nữa càng nghĩ càng cảm thấy nhức đầu, mắt thấy Lục Kỳ còn có vẻ tiếp tục hỏi nữa, dứt khoát ho nhẹ một tiếng xua tay một cái: "Nội quy không phải chị quyết định, nếu em thật sự muốn biết..."

Đuôi mắt cô khẽ hếch lên, nhìn vào cậu với vẻ mặt mong đợi, cười xấu xa một tiếng: "Có thể đi hỏi Kỷ tổng."

Kiều Nhân cảm thấy câu trả lời này hoàn toàn có thể chặn miệng cậu.

Mặc dù ba chữ "Kỷ Hàn Thanh" không phải từ cấm trong nội bộ nhân viên, nhưng có thể tùy tiện hỏi anh một vấn đề cũng không phải là chuyện mà người bình thường có thể làm được.

Cũng chỉ có Lục Hạ làm hai lần như vậy, lần trước lại hỏi Kỷ Hàn Thanh chuyện đôi dép ở phòng anh là như thế nào.

Lục Kỳ mặc dù cùng họ với Lục Hạ, nhưng nhìn đáng tin hơn Lục Hạ nhiều, Kiều Nhân tin chắc Lục Kỳ sẽ không là người thứ hai làm chuyện như thế, để điện thoại xuống hộp, mới vừa nhếch mắt, ngay lập tức nhìn qua gương chiếu hậu, thấy chàng trai như có điều suy nghĩ gật đầu một cái.

Kiều Nhân sửng sốt một chút.

-Chờ đến khi em trở thành bạn trai Kỷ Niệm, chắc chắn điều đầu tiên em làm sẽ là thay chị hỏi anh ấy.

Kiều Nhân càng sửng sốt hơn.

Lời này tựa như có mấy diểm khả nghi.

Nửa câu đầu có mà nửa câu sau cũng có.

Kiều Nhân tạm thời bỏ qua hai chữ "thay chị" ở câu sau, nhướn mày một cái, thoáng chốc liền quay đầu nhìn sang: "Em nói thành bạn trai của ai cơ?"

Lục Kỳ cong môi cười một tiếng, ánh mắt trong trẻo: "Kỷ Niệm."

...ĐM(*)

(*) Trong nguyên tác là "Ngọa tòa"  đồng âm với cụm từ "Ta thao" [wǒ·cāo]: Một câu mắng chửi thô tục được cách thức hóa để không bị [hài hòa], trong tiếng Việt mình thì đồng nghĩa với "ĐM" vân vân nên mình để là ĐM thôi ạ. (hugioi.wordpress.com)

Đây không phải là điều nên phát triển của một câu chuyện bình thường, Kiều Nhân trừng mắt nhìn, cảm thấy cả người mình đều không tốt lắm.

Cô biểu hiện vẻ kinh ngạc quá mức rõ ràng, Lục Kỳ giơ tay lên trước mắt cô quơ quơ một cái: "Sao thế ạ?"

Kiều Nhân không trả lời: "Em với Kỷ Niệm quen biết khi nào?"

-Năm nhất đại học đã biết chị ấy rồi.

Lục Kỳ học cùng trường với Kỷ Niệm, mặc dù không cùng chuyên ngành, nhưng lại cùng hội sinh viên với cô.

Cậu là thành viên, còn Kỷ Niệm là hội trưởng.

Kiều Nhân "À" một tiếng: "Kỷ Niệm biết em thích cậu ấy không?

"Dĩ nhiên biết. " Lục Kỳ hiếm khi thấy xấu hổ một lần, giọng nói thấp xuống: "Cả hai đều biết."

Kiều Nhân nghe thoáng qua đã hiểu.

Kỷ Niệm đúng là đã từng nói qua có một người đang theo đuổi cô ấy, mỗi lần nói đều chỉ dùng cách gọi "Tiểu học đệ" để kể.

Hôm nay tiểu học đệ như thế này, hôm sau tiểu học đệ như thế kia, sau khi Kỷ Niệm tốt nghiệp, đột nhiên nói câu: "Tiểu học đệ kia tỏ tình với tớ."

Sau đó cũng chưa có sau đó.

Kỷ Niệm thấy cần đổi bạn trai liền thay bạn trai, thấy phải nghiên cứu đồ cổ liền nghiên cứu đồ cổ, vì vậy Kiều Nhân cứ như thế mà cho qua.

Cho tới hôm nay, tiểu học đệ này nói ra lời như thế này.

Kiều Nhân có chút đồng tình nhìn cậu một cái: "Vậy thì đoạn đường cậu đi còn dài."

Lục Kỳ cười cười, ngược lại không chối.

Hai người bọn họ cứ người một câu tôi một câu, đến khi mở diện thoại ra xem giờ, đã qua năm phút rồi.

Điện thoại đặt trong lòng bàn tay Kiều Nhân: "Chị đi đến ký túc xá, em đi ra khu giảng đường, mười một giờ hẹn ở cửa nam gặp mặt."

Khu giảng đường ở trung tâm trường học, vị trí xa hơn ký túc xá, Kiều Nhân nhường xe cho Lục Kỳ, sau khi xuống xe trực tiếp đi một đường ra ký túc xá.

Thời điểm Kiều Nhân đến ký túc xá của cậu sinh viên kia, người bên trong vẫn đang ngủ, quần áo cũng không mặc gọn gàng, đen mặt xuống giường mở cửa: "Ai vậy mới sáng sớm..."

Cửa vừa mở ra, bên trong bao nhiêu mùi bay hết ra ngoài, Kiều Nhân cau mũi một cái, dịch sang bên cạnh mấy bước: "Xin lỗi đã quấy rầy cậu nghỉ ngơi, chỉ là có mấy vấn đề muốn hỏi cậu một chút."

Ai cũng thích những cô gái xinh đẹp, đặc biệt là sinh viên Y lẫn Khoa học kỹ thuật, số lượng nữ giới trong trường học đã ít, nói gì đến mỹ nữ như thế này.

Nam sinh thương hoa tiếc ngọc tâm tình tốt lên, giọng cũng nhẹ nhàng đi nhiều: "Chị, chị, chị hỏi..."

Đây là lần đầu tiên trong đời Kiều Nhân cảm nhận được sức mạnh của sắc đẹp quan trọng như thế nào.

Từ ngày đầu tiên cô phỏng vấn hai người bạn cùng phòng Vu Minh, năng suất cũng cao hơn nhiều so với tưởng tượng, ban đầu mặc dù không dễ dàng để hỏi đã xảy ra chuyện gì, nhưng thái độ của hai người bạn đó cũng không tệ.

Số lần tới hơi nhiều, ngược lại còn có thể hỏi ra được một ít thông tin hữu dụng.

Kiều Nhân xoay bút, chuyển tay cầm: "Tình cảm của Vu Minh và bạn gái có tốt không?"

-Dạ?

Nam sinh sững sờ một chút, ánh mắt hiện lên vẻ suy tư mấy giây: "Thế này...Tính cách của cậu ấy, đối xử với ai cũng không nóng không lạnh, hẹn hò với bạn gái mà cũng không thấy thân mật được bao nhiêu..."

Kiều Nhân gật đầu: "Cậu ấy quan hệ tốt với ai nhất trong số những người bạn cùng phòng?"

Nam sinh bắt đầu than thở.

Câu trả lời đã có thể dễ dàng hình dung ra.

Kiều Nhân không đợi nam sinh đáp lời, lại hỏi thêm một vấn đề: "Bạn gái của Vu Minh và người...Hẹn hò với nhau sau này, tình cảm tốt không?"

-Cũng như thế đi...

Nam sinh đột nhiên kéo cao cửa lên, giọng nói cũng nhỏ xuống: "Thật ra thì trong thâm tâm bọn em đều cảm thấy cậu ấy là vì Vu Minh có bạn gái mà trở nên lạnh nhạt, không quan tâm nhiều đến cậu ấy nên mới muốn cướp bạn gái của Vu Minh... Cứ tưởng chỉ vài ngày là chia tay, ai ngờ được... "

Nam sinh lại tiếp tục than thở, bởi vì vừa mới ra khỏi giường nên chưa rửa mặt, thời điểm thở dài còn phả ra một mùi hương không thể tả nổi, Kiều Nhân tiếp tục nhíu mũi, bút vừa rồi
vừa viết mấy vấn đề liền ấn nhẹ đầu, sau đó nói: "Cảm ơn cậu, cậu có thể quay về ngủ được rồi."

Vừa mới xoay người, nam sinh sau lưng lại hỏi cô thêm một câu: "Chị, chị có thể lưu lại phương thức liên lạc được không ạ?"

"..."

Kiều Nhân quay đầu, mỉm cười với nam sinh.

Chàng trai cả người tỏ ra hiểu chuyện, vốn định quay vào phòng lấy điện thoại để lưu, kết quả chị gái xinh đẹp đột nhiên thu lại sắc mặt: "Không thể."

"..."

Thời điểm Kiều Nhân ra cổng trường đã là mười giờ mười phút.

Ba phút nữa trôi qua, xe của tòa soạn dừng bên chân cô, Kiều Nhân mở mắt, sau đó lên xe.

Lục Kỳ quay đầu nhìn cô, vẻ mặt thêm mấy phần buồn rầu: "Gì cũng không hỏi được, người ta nói em quá phiền."

Dừng mấy giây, Lục Kỳ tựa hồ là nghĩ tới điều gì đó, biểu cảm càng sầu thảm hơn: "Người ta còn hỏi em sao hôm nay không phải là cái chị xinh đẹp kia."

Kiều Nhân nhẹ nhàng "Xùy" một tiếng, cười khoan khoái.

-Kiều tỷ, chị hỏi những cái gì thế?

Kiều Nhân trả lời trực tiếp: "Vu Minh có phải thích đàn ông hay không?"

Nam sinh sặc một cái, lập tức ho khan.

Kiều Nhân liếc nhìn cậu: "Cậu ấy thời trung học có hẹn hò bạn gái sao?"

-Không, không có...

Cả người Lục Kỳ nổi da gà, càng nghĩ càng cảm thấy không tưởng tượng nổi, cho đến khi xe đi đến địa điểm, cậu vẫn cảm thấy có trận gió rét thổi trên người mình, không nhịn được run cầm cập.

Cậu vốn cho rằng vụ án chỉ đơn giản là vụ mưu sát vì bị cắm sừng, kết quả vừa bị Kiều Nhân nói như vậy, thì ra mọi chuyện còn sâu xa hơn rất nhiều.

Lục Kỳ theo sau Kiều Nhân, đi qua một hành lang ngắn liền đến được phòng gặp mặt nghi phạm mà phía cảnh sát đã chuẩn bị.

Phòng kín không ánh mặt trời, chỉ có trên trần lắp một ngọn đèn sáng ngời, bốn góc đều là máy ghi âm giám sát, Vu Minh đã ngồi ở bên trong, cả người hơi cong, đầu cùng cúi xuống thật sâu, nghe thấy tiếng bước chân của hai người bọn họ cũng không có bất kì động tĩnh gì.

Bước chân Kiều Nhân nhẹ nhàng đi tới, vào lúc này không có cửa kính ngăn cách, cô cùng Lục Kỳ ngồi đối diện Vu Minh, sau đó nhẹ giọng mở miệng: "Vu Minh?"

Thời gian không nhiều, cô cũng không cần phải im lặng, ấn nút ghi âm rồi vào thẳng chủ đề: "Có thể trả lời những câu hỏi của bọn tôi một cách thuận lợi chứ?"

Nam sinh rốt cuộc cũng ngẩng đầu.

Chàng trai không lớn hơn Lục Kỳ là bao, nhưng ánh mắt không giống nhau, Lục Kỳ là tinh thần phấn chấn bồng bột, mà vừa vặn cậu ta lại ngược lại, là một loại tử khí trầm trầm.

Kiều Nhân thẳng thắn: "Động cơ đầu độc của cậu là gì?"

Nam sinh ngậm miệng không đáp lời.

Lục Kỳ cũng là nam sinh, tính ra sẽ dễ dàng tiếp cận hơn Kiều Nhân một chút: "Đổi câu hỏi, cậu hận cậu ấy, hận đến mức muốn cho người ta phải chết sao?"

Trong ấn tượng của cậu Vu Minh không phải người như vậy.

Đúng như dự đoán, Vu Minh lắc đầu một cái.

Kiều Nhân cùng Lục Kỳ hai mắt nhìn nhau: "Cậu cùng cậu ấy chẳng qua chỉ đơn giản là quan hệ bạn cùng phòng sao?"

Vẫn lắc đầu.

Chân tướng câu chuyện này càng ngày càng khớp với suy nghĩ trong lòng Kiều Nhân, cô khịt mũi, bình tĩnh thở: "Vậy đó là... Mối quan hệ giữa hai người yêu nhau?"

Tiếng nói vừa dứt, là một mảnh lặng yên dài đến nửa phút.

Lục Kỳ trợn mắt há hốc mồm, nhịn nửa ngày cuối cùng không nhịn được nữa, giơ tay chỉ vào người nam sinh: "Cậu...Cậu...Cậu..."

Kiều Nhân giơ tay lên hạ ngón tay Lục Kỳ xuống, tiếp tục nói: "Không trả lời tôi coi như cậu ngầm chấp nhận."

Nam sinh vẫn trầm mặc như trước.

Kiều Nhân hắng giọng, tiếp tục hỏi: "Cậu còn thích cậu ấy sao?"

"..."

-Vậy tại sao muốn cho cậu ấy chết?

"..."

Kiều Nhân cảm thấy mình đang lầm bà lầm bầu, lải nhải nói hồi lâu, người này nửa chữ cũng không trả lời cô.

Kiều Nhân hỏi đến chán nản, hết lần này tới lần khác không có tư cách để mà nổi giận, chỉ có thể hít sâu rồi bình tĩnh trở lại: "Cậu biết gia đình cậu ấy mời luật sư biện hộ cho cậu chứ?"

Vu Minh giương mắt, bình tĩnh nhìn cô, còn lại thì vô hồn: "Tôi không chấp nhận."

-Cái gì?

-Tử hình cũng vô cùng tốt.

Vu Minh đột nhiên cười lên một chút: "Chết cùng cậu ấy cũng tốt vô cùng."

Kiều Nhân và Lục Kỳ trố mắt nhìn nhau, vô cùng bối rối.

Làm thế nào mà bây giờ nhìn lại vụ án không giống như một vụ mưu sát mà ngược lại giống như tự tử vì tình vậy?

Kiều Nhân hoàn toàn không nghĩ ra, vừa muốn lại tiếp tục hỏi, điện thoại di động trong túi rung mấy cái, nhiều lần như vậy, không phải tin nhắn tới cũng không phải âm thanh nhắc nhở.

Có người gọi điện tới.

Kiều Nhân tỏ ý Lục Kỳ tiếp tục cùng hỏi chuyện cùng cậu ta, cầm di động đi ra cửa nghe.

Hành lang không người nhỏ hẹp, ánh sáng lại quả nhạt nhòa, Kiều Nhân liếc nhìn màn hình, nheo mắt sau đó nhấn nghe.

"Phó Yến ở bên kia vừa mới gọi điện cho anh."

Không cần phải nói cũng biết là chuyện biện hộ cho Vu Minh.

Kiều Nhân nói giọng bực bội: "Nói gì?"

"Em muốn biết sao?

"Muốn."

"Vậy trước tiên phải trả lời câu hỏi của anh đã."

"Câu hỏi gì?"

"Nhớ anh không?"

Mặt Kiều Nhân nóng lên, theo phản xạ muốn tắt điện thoại, thì nghe thấy đầu bên kia nói: "Anh nhớ em."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện