Con Tim Rung Động

Chương 45


trước sau

Có thể bọn họ đều có ưu điểm giống nhau, nói gì cũng giống như đang kể chuyện, Lục Hạ nói ngắn ngủi vài câu, một hình ảnh vô cùng rung động hiện trong tâm trí Kiều Nhân, hơn nữa càng ngày càng rõ hình hơn.

Kiều Nhân không tự chủ giơ tay lên sờ tai phải, khuyên tai được đeo lên, góc cạnh rõ ràng, cứng chắc lại lạnh như băng, hai bên đối lập, càng lộ ra vành tai đỏ lên của cô.

Lúc ấy cô nghĩ là do mình ngủ sai tư thế, cho nên khi ngủ vô tình làm rơi.

Bây giờ bị Lục Hạ nói thẳng ra như vậy, toàn bộ sự tình trong nháy mắt trở nên không trong sáng thuần khiết chút nào.

Lục Hạ híp mắt cười: "Tiểu Kiều, khi ấy cô không có cảm giác gì sao?"

Nói nhảm.

Có cảm giác thì còn có thể nói ra được "Nhân lúc cô đang ngủ hôn trộm cô" sao?

Kiều Nhân mím môi, vừa muốn lườm cô ấy một cái, kết quả sau một cái nháy mắt, ánh mắt trở nên sững sờ.

Cô khi ấy... Có thể là có chút rung động.

Mặc dù cũng chỉ có như vậy, không đáng để nói ra.

Cô ngủ không sâu, lúc ngủ còn miệng đắng lưỡi khô, sau đó... Hình như là mơ thấy mình được cho uống nhiều nước.

Dưới tình huống đó, thời điểm Kỷ Hàn Thanh hôn cô, nói không chừng cô còn không tự chủ được hùa theo anh.

Kiều Nhân hơi trì trệ, trả lời không có nhiều nhiệt tình: "Tôi không biết."

Rốt cuộc vẫn là con gái, da mặt mỏng như vậy, Lục Hạ thấy cô nói chưa được mấy câu mà hai bên tai đã đỏ, còn tưởng là cô xấu hổ, chuyển đề tài hỏi: "Chuyện Vu Minh cô định viết bản thảo thế nào?"

Suy nghĩ Kiều Nhân vẫn đang miên man về nụ hôn trộm trên máy bay, sửng sốt một lúc không phản ứng kịp, cho đến khi Lục Hạ đưa tay đập xuống mặt bàn cô: "Làm sao thế? Vẫn còn dư vị à?"

-Im miệng.

Kiều Nhân hoàn hồn, quay đầu nhìn màn hình máy tính: "Viết xong hết rồi."

Chỉ đơn giản làm sáng tỏ chân tướng, bổ sung thêm tấm ảnh nạn nhân và Vu Minh chụp chung trong ví tiền.

Kiều Nhân kéo chuột lên trang đầu tiên của bản thảo, đọc lại từng câu từng chữ một lần nữa.

Bởi vì bản thảo tin tức có yêu cầu về số lượng chữ, bài viết không được quá dài cũng không được quá ngắn, vì vậy ngôn từ phải viết làm sao cho ngắn gọn, thừa một câu cũng không được.

Nhưng sau khi Kiều Nhân xem lại một lần, cảm thấy bản thảo tự mình viết có một nửa là viết nhảm.

Bài viết phải có tổng cộng hai nghìn chữ, cô phải bôi thêm hơn một nghìn chữ nữa.

Lục Hạ cũng đang chỉnh sửa bản thảo của mình, vừa sửa lại vừa hỏi: "Có thể đặt tiêu đề cho bài viết lớn được chứ?"

Kiều Nhân sửa lại mấy sợi tóc lòa xòa ra sau tai, thành thật nói: "Không xác định được."

Đề tài nhạy cảm đồng tính luyến ái cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, mặc dù tin tức là tin tức lớn, nhưng cụ thể sẽ chiếm bao nhiêu trên trang báo thì không ai nói được.

Kiều Nhân liếc nhìn bản thảo ở phía sau ——đầu tiên là viết một nửa trang giấy về hiện trạng đồng tính luyến ái trong nước qua vài tình huống.

Cô thậm chí còn hoài nghi, bản thảo này có thể qua hay không qua đi chăng nữa thì vẫn đi quá xa rồi.

Ngược lại Lục Hạ lại hiểu cô, khe khẽ thở dài: "Vậy thì nên viết thêm nhiều bản thảo dự trù sẵn đi, vạn nhất thật sự không được thông qua thì không cần phải luống cuống tay chân chỉnh sửa lại bản thảo."

Kiều Nhân gật đầu, vừa mới gật xong lại thấy buồn bực.

Mấy ngày nay cô chỉ lo tin tức của Vu Minh, hai bên tai không nghe ngóng chuyện bên ngoài, những tin tức lớn nhỏ khác nửa điểm cũng không chú ý tới.

Lục Hạ nhìn cô chằm chằm mấy giây: "Làm sao?"

Hai tay Kiều Nhân đan lại, rất là bất đắc dĩ: "Không có đầu mối của các tin tức khác."

-Vậy thì viết chuyện Kỷ tổng trên máy bay hôn trộm một cô gái nhỏ.

Kiều Nhân: "..."

-Tôi dám khẳng định nếu cô thật sự viết như vậy, bản thảo về Vu Minh của cô tuyệt đối sẽ được Kỷ tổng thông qua luôn.

Kiều Nhân mặt không cảm xúc: "Cút~"

Kiều Nhân sửa sang lại bản thảo viết về Vu Minh nhiều lần, cuối cùng làm xong cũng đã là hai tiếng sau.

Hơn ba giờ buổi chiều, giờ này đi ra ngoài chạy tin thì không kịp nữa rồi, Kiều Nhân dứt khoát ngồi vào chỗ của mình và chơi trò chơi.

Cô không có bị nghiện trò chơi này, chơi mười mấy phút đã cảm thấy chán, mất hứng thú thoát ra khỏi trò chơi.

Đúng lúc Lục Ha rửa xong trái cây quay về, đưa mấy quả anh đào tới: "Thật sự không viết?"

-Cái gì?

Kiều Nhân sửng sốt một giây, ý thức được cô ấy đang nói tới Kỷ Hàn Thanh, nhấc tay ném anh đào qua: "Không viết."

Cô không có bệnh, viết loại bản thảo như vậy khác nào tự mình tìm đến sự khó chịu.

-Được rồi, không viết thì không viết, tuần trước tôi có viết nhiều bản thảo mà không dùng, cô quay lại chỉnh sửa một chút sau đó thay tên tác giả, nếu như bản thảo Vu Minh không được thì chắp vá cái này trước.

Ánh mắt Kiều Nhân sáng lên: "Bản thảo nào thế?"

-Giống như loại mà Tiểu Hắc thường viết.

-Loại bản thảo nào?

-Chính là loại mà mỗi lần họp đều bị Kỷ tổng phê vào cái nhóm đó đó.

"..."

Chung quy lại thì đến lúc đó không nên gửi bản thảo lên là tốt nhất.

Kiều Nhân suy tính hai giây, hai giây sau, cô quyết định rút lui mà làm phương án thứ hai, tạm thời cầm lấy bản thảo Lục Hạ viết mà xem xét.

Buổi chiều năm giờ, Kiều Nhân biên tập lại một lần nữa bản thảo dự bị, thì ra là như vậy, bản thảo này và bản thảo về Vu Minh đều cùng nhau được gửi đến hòm thư của biên tập viên.

Chưa được mấy phút, biên tập viên nhắn WeChat cho Kiều Nhân: 【Tiểu Kiều, khả năng là em không qua được, chị cho em chỉnh sửa một chút?" 】

Kiều Nhân: 【Cứ như vậy đã ạ, nếu như không qua thì sẽ dùng một bản thảo khác. 】

Biên tập viên: 【Một bản thảo khác... Chị sẽ chờ xem em bị mắng. 】

Kiểu Nhân gửi tới icon khóc không ra nước mắt.

Biên tập viên: 【Được rồi, vậy trước mắt cứ như thế này đã, dù gì sau đó Kỷ tổng cũng sẽ duyệt rồi ký tên. 】

Kiều Nhân: 【Cảm ơn chị】

Đầu bên kia không trả lời lại, giống như là đang kiểm tra bản thảo giúp cô.

Khóe miệng Kiều Nhân giương lên một chút, sau đó gửi tiếp một tin nhắn: 【Chị, Kỷ tổng về rồi ạ? 】

【Trở về rồi ạ? 】

Đầu bên kia dừng lại một hồi: 【Nếu chưa trở lại thì những thứ khác sẽ để cho Phó tổng phê duyệt, dù sao cũng không tốt lắm, Kỷ tổng ở bên kia có chút khó khăn.】

Gì cũng không hỏi được.

Kiều Nhân vốn định tự mình đi hỏi Kỷ Hàn Thanh, kết quả vừa mới mở WeChat, ngay cả chữ cũng chưa gõ, màn hình liền thay đổi đi kèm với tiếng chuông reo vang.

Mẹ Tống lại gọi điện đúng lúc như vậy.

Kiều Nhân bị làm cho hết hồn, hắng giọng nghe.

"Bảo bối hôm nay con về nhà sao?"

"Mẹ, hôm nay con có..."

"Con tuần trước lẫn tuần trước nữa cùng không thèm về nhà."

"..."

Còn chưa kịp nói câu gì, Kiều Nhân đã thua trận.

Tuần trước nữa đi công tác, tuần trước Thanh minh, đúng là đều không về nhà, mỗi lần gọi điện thoại với mẹ cũng đều nói ngắn gọn vài câu.

Giọng nói của mẹ ruột cô đã có chút không ổn.

Kiều Nhân khuất phục: "Tan làm con về."

"Vậy thì được rồi."

"Me, vậy con..."

"Đúng rồi, hôm nay chú nhỏ Kỷ đến ăn cơm..."

"Cái gì cơ ạ?"

"Tuổi còn trẻ mà sao lỗ tai cứ không tốt như vậy." Đầu bên kia giọng người phụ nữ lặp lại: "Mẹ nói, tối nay chủ nhỏ Kỷ của con đến nhà mình làm khách."

"Mẹ..."

"Được rồi, cúp máy đi, tí mua chút hoa quả, đúng lúc trái cây nhà mình hết rồi."

"..."

Mẹ Tống dặn dò xong, "Đô" một tiếng, điện thoại đã bị đầu kia ngắt cái rụp.

Kiều Nhân ngồi trên ghế nửa ngày, sau đó mới chậm rãi giả bộ cất bút cùng usb vào túi xách.

Hai người khác trong văn phòng vẫn đang vội vã qua lại, mang theo nhiệt độ từ bên ngoài, ngay cả nước cũng không uống kịp, ngồi xuống trước vi tính bắt đầu viết bản thảo.

Bản thảo của phóng viên được yêu cầu trước mười hai giờ đêm thứ sáu phải nộp lên, rạng sáng thứ bảy biên tập phải tăng ca, quyết định bản thảo lập trang bìa rồi mới giao cho tổng biên tập ký tên.

Một loạt công việc phải hoàn thành trước bảy giờ sáng thứ bảy.

Kiều Nhân thu dọn đồ đạc xong, đi qua hai người hỏi bọn họ một câu: "Tuần này hai người không nộp bản thảo sao?"

Cô và Lục Hạ không nộp cũng không sao, còn Tiểu Hắc không đến nỗi không nộp được đi.

Vẻ mặt Tiểu Hắc đưa đám: "Tuần này tôi cung phụng bồi các bà bác trong khu đánh cờ..."

Lục Hạ không chút lưu tình xuy một tiếng: "Bản thảo thì không viết, tài đánh cờ ngược lại cao tay lên không ít đấy."

Kiều Nhân cười một tiếng, không quấy rấy hai người viết bản thảo nữa, chào hỏi các cô sau đó ra khỏi phòng làm việc.

Năm phút sau, Kiều Nhân ở dưới cửa tòa soạn bắt taxi, nói địa điểm cho tài xế, mở phần mềm trên điện thoại, đặt thức ăn và đồ uống cho ba người trong phòng làm việc.

Buổi trưa hôm nay cô không nghỉ ngơi, cả đêm hôm qua lại gặp ác mộng, vào lúc này mí mắt nặng không chịu được, ngả người ra sau một chút, ý thức bắt đầu tản ra, nhưng không có ngủ thiếp đi.

Bên cạnh không có người quen, cô không an tâm.

Kiều Nhân đi xe cũng lo lắng đề phòng cả một đoạn đường, cho đến hai mươi phút sau, xe dừng lại ở cổng biệt thự Ngụy gia.

Cô dùng sức trừng mắt nhìn, sau khi trả tiền nói cám ơn rồi xuống xe.

Kiều Nhân vẫn chưa thanh tỉnh, bước lên phía trước mấy bước mới phát hiện hình như thiếu ít đồ, cô cúi đầu nhìn hai tay trống trơn, buồn bực thở dài.

Mẹ Tống trước khi cúp máy đã "thiên đinh ninh vạn" (*) dặn dò cô mua hoa quả, cô lại quên không mua.

(*)Thiên đinh ninh vạn là một nghìn, ý trong câu là mẹ Tống nói cả nghìn lần.

Kiều Nhân có chìa khóa nhà, nhưng bởi vì hoa mắt buồn ngủ, thời điểm mở cửa như kẻ trộm mở khóa vậy, chìa khóa cắm nhiều lần đều không cắm vào.

Cô nhắm mắt một cái, vừa muốn trực tiếp đưa tay gõ cửa, chìa khóa cầm trên tay bị người ta rút ra, giây tiếp theo, chìa khóa cắm chính xác vào ổ, nhưng lại không vặn khóa.

Kiều Nhân còn chưa kịp phản ứng, mất mấy giây mới dời tầm mắt ra bàn tay đang cầm chìa khóa của cô, không ngẩng đầu, lời đã nhanh hơn một bước nói ra: "Sao chú cũng đến đây?"

Cô không dám hỏi mẹ Tống, chỉ có thể hỏi anh.

Người đàn ông đứng sau lưng cô, bàn tay phải duỗi ra từ bên người cô tựa như là tư thế nửa ôm cô vào lòng, hơi cúi đầu, tựa hồ có thể chạm vào vành tai sạch sẽ trắng nõn của người con gái, ánh mắt anh tối sầm lại: "Em  cảm thấy thế nào?"

Kiều Nhân bị mê hoặc trừng trừng, trong lòng nghĩ ra cái gì thì nói cái đó, phân nửa che giấu
cũng không có: "Đến... Gặp tôi sao?"

Cô hơi buồn ngủ, thần chí không rõ, Kỷ Hàn Thanh nhẹ cười một tiếng, đầu cúi xuống phân nửa: "Anh đến đưa tranh."

Kiều Nhân không có nghe rõ: "Cái gì?"

Mới vừa nói xong, Kỷ Hàn Thanh còn chưa lên tiếng, tiếng cửa mở đã vang lên, thanh âm của Ngụy Duyên vang lên: "Rõ ràng nghe thấy có người mở cửa... Làm sao nửa ngày vẫn không thấy..."

Hẳn là bố dượng đang nói chuyện với mẹ Tống.

Động tác Kỷ Hàn Thanh rất nhanh, đã thu tay về đứng thẳng người.

Ngụy Duyên nói nốt nửa câu sau: "Hai đứa cùng nhau về?"

Kiều Nhân bị giọng nói này kích thích, cả người sinh mồ hôi lạnh, cơn buồn ngủ trong thoáng chốc chạy biến hết, thân thể cô trong chốc lát cứng đờ, giọng nói cũng có chút cứng nhắc: "Vừa gặp xong ạ."

Bên tai tựa như còn lưu lại hơi thở của người đàn ông, nhiệt độ ấm áp, nhàn nhạt, Kiều Nhân đi về trước bước nửa bước, nhanh hơn anh đi vào nhà.

Mẹ Tống nhìn hai tay cô trống trơn, ngược lại không cảm thấy kinh ngạc: "Lại quên?"

Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên, cô cũng đã chuẩn bị tâm lý.

-Bảo bối, con nói xem với trí nhớ này, sao hồi đi học lại có thể cầm được học bổng?

Kiều Nhân: "..."

Chẳng qua là cô không nhớ được những chuyện vụn vặt này thôi, chứ nhớ kiến thức chuyên ngành không người nào so bì được với cô.

Chỉ là Kiều Nhân tự biết đuối lý, ngoan ngoãn nghe mẹ Tống càm ràm mấy câu, toàn bộ quá trình đều yên lặng, thái độ tốt đẹp.

Dẫu sao cũng là con gái mình, bình thường cũng không để cho mình nhọc lòng, mẹ Tống không lỡ mắng nhiều, nói mấy câu liền chuyển sang chuyện khác: "Rảnh rỗi thì gọi Niệm Niệm đến nhà chơi một chút."

Kiều Nhân: "..."

Cô và Kỷ Niệm đã quen biết hai năm, đúng là Kỷ Niệm chưa đến nhà cô chơi lần nào.

Trước kia cảm thấy quan hệ không đến mức phải gặp mặt bố mẹ, sau đó đến năm tư đại học, hai người cũng bận rộn, ngay cả Kiều Nhân cũng rất ít khi về nhà, nói chi là mời Kỷ Niệm tới nhà cô.

Bây giờ, Kỷ Niệm biết quan hệ sâu xa của hai gia đình thì càng thêm xấu hổ ngượng ngùng khi tới nhà cô.

Kỷ Niệm khi ấy đã nói thế nào nhỉ, nguyên thoại là như vầy: "Tiểu Kiều, cậu suy nghĩ một chút đi, đến lúc đó tớ sang nhà cậu, thì gọi mẹ cậu là dì hay là chị----"

Cô ấy viết tiểu thuyết, từ ngữ và câu cú không giống người bình thường: "Đến lúc đó bốn mắt nhìn nhau, hai người mắt to mắt nhỏ trừng nhau, vậy thì quá lúng túng."

Sau đó Kiều Nhân suy nghĩ một chút, cảm thấy Kỷ Niệm nói rất có đạo lý, vì vậy tính toán cho qua thời gian này rồi nói sau.

Cô rót ly nước uống: "Khoảng thời gian này cậu ấy rất bận bịu, sau này con sẽ nói với cậu ấy."

Lúc đó là thuận miệng nói bậy, trước khi nói tên Kỷ Niệm ra với mẹ Tống, cô biết trước Kỷ Niệm sẽ không ở nhà.

Mẹ Tống "Ừ" một tiếng, chủ đề này liền tạm thời cho qua.

So với trước kia, tối này quả thật là sóng yên biển lặng.

Kiều Nhân cho rằng sẽ cứ như vậy tới đêm khuya, kết quả khi gần xong cơm tối, mẹ Tống đột nhiên hỏi một câu: "Tiểu Kiều, con chưa nói cho mẹ biết con làm ở tòa soạn nào."

Kiều Nhân đang uống nước canh, nghe vậy thiếu chút nữa bị canh làm cho ngạt thở, cô cố gắng nuốt xuống: "Ở Phương Bắc Cuối Tuần ạ."

Ngụy Duyên nhìn cô một cái, sau đó lại nhìn Kỷ Hàn Thanh bên cạnh cô một cái: "Hai người làm chung một tòa soạn à?"

Kiều Nhân gật đầu, tiếp tục uống nước.

Mẹ Tống: "Vậy làm ngành nào?"

Kiều Nhân: "..."

Sóng yên biển lặng tất cả chỉ là ảo tưởng, những gì nên tới thì sớm hay muộn vẫn sẽ tới thôi.

Kiều Nhân vẫn duy trì động tác uống canh, đầu cúi thấp, còn chưa hớp nước vào miệng, cái thìa cứ như vậy cứng ngắc trên môi, cô quay đầu, sau đó nhìn nhau với Kỷ Hàn Thanh một cái.

Bây giờ, cô nên trả lời là ngành nào?

Ngành giải trí thì không được, lần trước cô từ chức có nghĩa là cô không muốn dính dáng đến minh tinh nữa, ngành dân sinh cũng không được, không thể thiếu việc phải đi dầm mưa dãi nắng, nói thật thì càng không được...Kiều Nhân cứng đơ người, trong lúc nhất thời không nghĩ ra được ngành nào khác.

Cô trừng mắt nhìn, chân vẫn đang đặt đàng hoàng dưới bàn sau đó nhẹ nhàng nhấc lên, khẽ đá một cái vào người đàn ông ngồi bên cạnh.

Lực đá của Kiều Nhân cũng không tệ lắm, một cước đá đi, không đau không nhột, nhưng có thể khiến cho anh chú ý tới.

Quả nhiên, một giây tiếp theo, Kỷ Hàn Thanh thay cô trả lời: "Ở bộ phận văn thể."

Kiều Nhân cùng mẹ Tống đều thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ Tống: "Có thể gặp được nhà vô địch bơi lội của Thế vận hội mùa đông đúng không?"

Kiều Nhân nhắm mắt đáp: "Có thể ạ."

Trên thực tế, ngay cả người vô địch bộ môn bơi của Thế vận hội mùa đông là ai cô cũng không biết.

Mẹ Tống được voi đòi tiên: "Vậy có thể xin giúp mẹ chữ ký chứ?"

Người đàn ông bên cạnh cười một tiếng.

Mắt thấy liền muốn bị chọc thủng, Kiều Nhân nhíu mày một cái, "... Mẹ."

- Không thể sao?

Mẹ Tống cũng cau mày: "Con thật sự làm trong bộ phận văn thể sao?"

Kiều Nhân cắn răng, rồi lại cắn răng lần nữa, nói mà "tâm bất cam tình bất nguyện" (*):"... Có thể."

(*) Tâm bất cam tình bất nguyện: Không tình nguyện, không cam lòng.

Kết thúc bữa cơm, mẹ Tống đặt trước mấy chữ ký cùng hình ảnh của những người vô địch.

Các bộ môn vô cùng nhiều, có kiện tướng bơi lội, cũng có những cầu thủ đấu bóng bàn... Kiều Nhân hoàn toàn không hiểu phương diện này, giao phó hết vào người đàn ông đang ngồi bên cạnh cười như không cười, lấy ra quyển sổ nhỏ ghi chép tên từng người.

Chín rưỡi, cuối cùng cô trốn khỏi nanh vuốt của mẹ Tống.

Giống như lần trước, bởi vì Kỷ Hàn Thanh lái xe tới, hai người đều thuận tiện, Kiều Nhân vẫn như cũ ngồi trên xe anh đi về nhà.

Kiều Nhân giằng co nửa ngày với mẹ Tống, tinh lực hao tổn quá nhiều, vừa lên xe liền nhắm mắt ngủ.

Người đàn ông bên cạnh lái xe rất ổn, toàn bộ đoạn đường không có bất kỳ tình huống va chạm hay phải rẽ cua mạnh.

Dưới điều kiện như thế này, Kiều Nhân ngủ càng ngày càng sâu, nửa tiếng sau, cô được Kỷ Hàn Thanh đánh thức.

Mặc dù thời gian ngủ không lâu, nhưng tinh thần và thể lực đã hồi phục hơn nửa, mí mắt Kiều Nhân khi mở ra cũng không nặng trĩu, ánh mắt chỉ nổi lên một tầng sương mù bởi vì mới tỉnh dậy, đầy mơ hồ, mắt cũng trong veo hơn ngày thường.

Kiều Nhân vô ý khẽ hừ một tiếng, quay đầu nhìn ra bên ngoài một cái.

Đã đến cửa tiểu khu.

Còn chưa kịp nói lời cảm ơn, đã nghe thấy người đàn ông mở miệng: "Bản thảo về Vu Minh không qua."

Bả vai Kiều Nhân buông lỏng một chút, thanh âm cũng kéo dài: "Ừ..."

Vừa nói ra liền phát hiện có gì không đúng, Kiều Nhân quay đầu lại, phát hiện câu kia không phải nói cho cô nghe---- Kỷ Hàn Thanh đang gọi điện thoại.

"Tôi biết là Kiều Nhân —— "

Người đàn ông ngừng nói, tay phải đột nhiên được một mảnh ôn nhuyễn đặt lên, Kiều Nhân dù sao cũng là con gái, đôi tay trời sinh đã đẹp tinh tế, khung xương so với người khác cũng nhỏ hơn nhiều, ôn nhu mềm mại.

Tầm mắt Kỷ Hàn Thanh đặt lên bàn tay đang kéo tay mình mấy giây, sau đó quay đầu nhìn cô.

Trong mắt Kiều Nhân là một mảnh sương mù ướt át, nhìn anh bằng ánh mắt trong sáng dịu dàng.

Tựa như là đang làm nũng.

Hoặc là tựa như đang câu dẫn anh.

Kỷ Hàn Thanh đột nhiên cảm thấy mình không có chút nguyên tắc nào, khóe miệng anh nhoẻn lên, giọng nói cũng thấp xuống, khàn đi một nửa: "Chỉnh sửa lại trang báo một chút."

——

Editor: Vì anh chưa lấy được lòng chị nên mất hết nguyên tắc =]]]

CHƯƠNG SAU:

"Anh muốn danh phận gì?"

"Ông xã a."

........

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện