Bà Lăng, Bà Nhược nhiệt tình chăm sóc con rể, con dâu, hết dặn dò cái này lại dặn dò đến cái khác.
Vậy mà, tên Lăng Tổng nào đó một chữ cũng không bỏ lọt vào tai.
Anh ngồi đó chống cằm nhìn vợ mình, lâu lâu gật đầu lấy lệ với hai mẹ.
Bà Lăng nhìn cái vẻ u mê vợ của con trai mình không khỏi bật cười
-Con nhìn vợ đến sắp lòi mắt ra ngoài rồi đấy.
-Mẹ này.
Tuấn Hạo khẽ cười lấy miếng táo trên bàn cắn một miếng đưa tới trước miệng cô.
Tâm Nhi khẽ cười cắn một miếng nhỏ.
Đưa tay lau nhẹ khóe môi anh
-Anh đừng nhìn em nữa.
-Em xinh đẹp như vậy.
.
.anh không cưỡng lại.
-Nịnh bợ.
Bà Lăng thở dài đưa tay vỗ vỗ tay bà Nhược lắc đầu
-Xem ra, chúng ta làm bóng đèn rồi.
-Haha, vẫn là nên về thôi.
-Phải phải, mau về thôi.
Tâm Nhi ngượng đỏ cả mặt đẩy anh ra.
Tuấn Hạo hí hửng hôn chụt lên má cô.
Trừng mắt nhìn anh, Tâm Nhi ái ngại nhìn qua hai mẹ
-Ngồi chơi đã ạ.
.
.anh ấy có chút phiền phức.
-Không sao, hai tụi ta hiểu hết mà.
Về thôi chị sui.
-Ơ.
.
.mẹ.
.
.
-Không sao, mẹ về đây.
-Dạ vâng.
.
.hai mẹ về cẩn thận ạ.
Lăng Tuấn Hạo đợi khi hai mẹ ra về liền nhìn qua cô hí hửng, vui vẻ.
Tâm Nhi liếc xéo anh trách móc, Tuấn Hạo chun môi làm nũng
-Em như vậy lại nghĩ anh phiền phức.
.
.đau lòng anh đó.
-Mặc kệ anh, anh làm em xấu hổ chết đi được.
Tuấn Hạo im lặng một chút rồi lại quay sang ôm lấy cánh tay cô.
Bày ra khuôn mặt cún con ngước lên chăm chăm tạo ra vẻ long lanh, đòi hỏi.
Tâm Nhi nhíu mày, đôi mắt xoáy sâu vào mắt anh.
Đến cuối cùng vẫn không hiểu anh muốn gì đành hôn chụt lên môi anh
-Anh muốn gì sao?
-Vợ à, mình đi dạo một chút nhé.
Hôm nay, trời cũng không quá nắng.
Rất thích hợp để đi hẹn hò.
-Hẹn hò? Đi đâu?
-Công viên, anh thấy mấy người yêu nhau hay đến công viên ấy.
-Đồ trẻ con nhà anh.
Được rồi, đợi em lên phòng thay đồ một chút.
Tuấn Hạo lẽo đẽo theo sau cô.
Tâm Nhi nhìn theo anh nhưng vẫn im lặng mặc anh muốn làm gì thì làm.
Mở cánh cửa tủ quần áo, cô mải miết tìm đồ thì trước mặt xuất hiện một chiếc áo trắng với họa tiết hai chú gấu hôn nhau ở giữa làm điểm nhấn nổi bật.
Lăng Tuấn Hạo đưa qua cô
-Mặc đồ đôi với anh đi.
-Là anh đặt sao?
-Ừm, xinh chứ?
Trên tay còn lại của anh là một chiếc áo giống y hệt của cô.
Tâm Nhi khẽ cười lấy ra trong tủ một chiếc quần jeans ngắn.
Cầm lấy chiếc áo từ tay anh, cô vui vẻ vừa hát vừa tiến vào phòng tắm thay đồ.
Bên ngoài, Lăng Tuấn Hạo cũng tranh thủ thay luôn bộ quần áo đôi với cô.
Cả hai nắm tay nhau bước xuống phố, Tâm Nhi nắm chặt lấy tay anh.
Cả hai cứ vậy vui vẻ dạo quanh khu công viên.
Tuấn Hạo kéo cô lại chỉ về khu trò chơi giải trí
-Có muốn chơi một chút không?
-Ưm.
.
.chỉ muốn đi dạo thôi.
Hôm nay, rất lười.
-Vậy đi uống trà sữa thì sao?
Tâm Nhi vui vẻ khi nhắc đến đồ uống yêu thích, ánh mắt vì vậy mà cũng sáng lên lập tức gật gật cái đầu nhỏ.
Tuấn Hạo bật cười xoa đầu cô, cả hai nắm tay nhau bước vào một quán trà sữa gần đó.
Nhìn qua menu một chút, Tâm Nhi chỉ vào ly trà sữa matcha bắt mắt
-Ông xã, em muốn uống cái này.
-Được rồi, làm giúp tôi ly này nhé.
Anh quay sang nói với nhân viên, chăm chú đưa ánh mắt nhìn cô, khóe môi lúc nào cũng trong trạng thái khẽ cong lên.
Đón nhận lấy ly trà sữa, Tâm Nhi vui vẻ nhượng quyền trả tiền lại cho anh.
Cả hai tiếp tục nắm tay nhau bước dạo trên phố.
Tuấn Hạo nhìn qua cô đang mải miết quan tâm ly trà sữa mà bật cười
-Vợ ơi, em muốn đi hưởng tuần trăng mật ở đâu?
-Em muốn.
.
.Seoul Hàn Quốc!!
-Được, vậy sẽ đi Hàn Quốc.
Tâm Nhi cười híp mắt uống một ngụm trà sữa lớn rồi phồng má lên nhìn anh.
Tuấn Hạo phì cười nhìn dáng vẻ trẻ con của cô, không kìm chế nổi đành đưa tay ngắt nhẹ chiếc má căng tròn kia
-Em là con heo sao?
-Em không phải là heo, em là vợ của anh!
Cả hai bật cười, Tuấn Hạo cúi xuống hôn chụt lên môi cô như chuồn chuồn đạp nước.
Nhưng môi vừa chạm môi, vị ngọt ngào của trà sữa vô tình lại lan tỏa khắp khoang miệng khiến anh không kiềm chế được mà cuốn cô vào nụ hôn sâu.
Tâm Nhi trợn mắt đẩy anh ra, giữa đường giữa xá anh lại có thể tự tiện hôn cô như vậy.
Dứt nụ hôn cô đã nhăn mặt càu nhàu anh khiến anh phì cười đưa tay ngắt nhẹ mũi cô
-Aaa sao vợ anh lại dễ thương thế này.
Chỉ mới lên kế hoạch đó thôi nhưng chuyến du lịch hưởng tuần trăng mật của họ cũng nhanh chóng diễn ra.
Tâm Nhi hí hửng kéo vali từ trên lầu xuống nhà khiến Tuấn Hạo lo lắng
-Tâm Nhi, từ từ thôi em.
Lỡ té thì biết làm sao đây?
Tâm Nhi vui vẻ đứng đợi anh.
Cả hai được trợ lý đưa ra sân bay.
Bước xuống xe, Tâm Nhi hí hửng kéo vali vào trong.
Bộ váy trắng nhẹ nhàng của cô chính thức thu hút được sự chú ý của người qua lại.
Một bộ cánh nhẹ nhàng nhưng lại năng động vì được cô phối cùng với giày bata cùng màu.
Lăng Tuấn Hạo cũng không hề kém cạnh, trên người là chiếc áo from rộng trắng trơn kết hợp cùng một chiếc quần jeans bụi bặm và bata trắng.
Ở cổ áo còn cố tình cài một chiếc kính đen nổi bật khiến tổng thể vô cùng hút