Trên chú thích có viết là ‘bảo bối của nhà mình.”
Nhà mình!
Hai tay của ba Thẩm có hơi kích động, có điều lại mỉm cười nói: “Thằng bé này trông thật đẹp.”
“Phải, khi vừa sinh ra đã rất ngoan, từ nhỏ biết dính người, rất hiểu chuyện.”
Thẩm Hạ Lan nói đến con trai thì thấy tự hào.
Ba Thẩm không có biểu cảm gì mở album, từ từ xem, càng nhìn càng cảm thấy thích.
“Hạ Lan một mình ở nước ngoài không dễ dàng gì?”
Ba Thẩm đột nhiên chuyển chủ đề.
Thẩm Hạ Lan thấp giọng nói: “Cũng không có gì, có tụi nhỏ ở bên, cuộc sống cũng coi tràn ngập niềm vui.”
Mẹ Thẩm có hơi sốt ruột nói: “Ông cho tôi xem thử, cái lão già này, thế nào chỉ biết xem một mình?”
“Tôi không phải còn chưa xem xong sao?”
Ba Thẩm và mẹ Thẩm giống như hai đứa trẻ tranh nhau.
Thẩm Hạ Lan nhìn thấy dáng vẻ này của bọn họ, khóe môi hơi cong lên. Cô thề nhất định phải dẫn Thẩm Minh Triết về thăm hai ông bà.
Khi cô và ba mẹ Thẩm cùng nhau nói chuyện vui vẻ, bên Diệp Âu Tuấn có chút không quá thuận lợi.
Diệp Ân Tuấn rời khỏi nhà họ Thẩm không lâu, đi được nửa đường thì gặp đoàn xe của Hoắc Chấn Đình dẫn tới.
Chiếc Bentley giống hệt nhau, tổng cộng tám chiếc, mỗi chiếc xe đều ngồi kín người, trông rất khí thế.
Diệp Ân Tuấn trực tiếp dừng xe ở giữa đường, cản trước mặt bọn họ.
“Hoắc Chấn Đình, anh có ý gì?”
Diệp Ân Tuấn lúc này cũng không thèm nói giao tình gì nữa.
Người khác sắp động vào người phụ nữ của anh rồi, anh còn có thể giữ phong độ quý ông, đó là điều không thể.
Hoắc Chấn Đình không thấy bất ngờ đụng phải Diệp Ân Tuấn.
Anh ta hạ cửa xe xuống, lạnh lùng nói: “Diệp tổng, hôm nay chuyện này không có liên quan đến anh, hy vọng anh tránh ra.”
“Tôi đã từng nói, Lisa là người phụ nữ của tôi, anh nếu động vào cô ấy phải hỏi tôi trước.”
Diệp Ân Tuấn không có chùn bước.
Sắc mặt của Hoắc Chấn Đình bỗng khó coi.
“Ý của anh là hôm nay cứ muốn cản tôi đến cùng hay sao? Mẹ tôi lớn tuổi như thế bị Lisa đối đãi như thế, suýt nữa mất mạng rồi, tôi lẽ nào không nên đòi cho mẹ tôi công đạo sao?”
Giọng của Hoắc Chấn Đình lạnh lùng, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bạo phát.
Diệp Ân Tuấn lại thấp giọng nói: “Chuyện này rốt cuộc là như nào, anh không bằng về hỏi thử mẹ của anh đi, tôi đã từng nói, chỉ cần có người muốn động vào Lisa, nhà họ Diệp tôi đều sẽ không tiếc sức đối kháng đến cùng với anh. Nhà họ Hoắc tuy rất có danh vọng, nhưng thật sự phải đấu, tôi cũng không cảm thấy người của nhà họ Diệp đều là loại vô dụng. Nếu như nháo đến Đế Đô, thứ Diệp Ân Tuấn tôi có là thời gian và tinh lực, sợ đến lúc đó bà cụ Hoắc không thể xuống đài. Đây là khuyên chân thành tôi dành cho anh.”
“Diệp Ân Tuấn. Anh đừng hiếp người quá đáng! Nhà họ Diệp mặc dù độc chiếm thế lực ở Hải Thành, nhưng cũng không thể bá đạo như thế, hôm nay bất luận như thế nào, tôi cũng phải dẫn Lisa đi. Anh nếu như ngăn cản, vậy thì đừng trách tôi thất lễ.”
Lúc nói chuyện, bàn tay của Hoắc Chấn Đình phất một cái, trên chiếc xe Bentley bỗng bước xuống rất nhiều vệ sĩ.
Diệp Ân Tuấn nhìn bọn họ, lông mày cũng không chớp, mà Tống Đình lại có hơi khẩn trương nói: “Diệp tổng, tôi đã liên lạc với người của chúng ta rồi, anh xem có phải kêu bọn họ tới đây không?”
“Nhà họ Hoắc dám kéo người gây sự, ỷ vào là gia đình liệt sĩ, nhà họ Diệp chúng ta bây giờ là người dân bình thường, kéo người gây sự là phạm pháp. Tống Đình, nhà họ Diệp chúng ta không làm loại chuyện này. Tránh làm mất mặt tổ tiên.”
Lời này của Diệp Ân Tuấn nói không nặng không nhẹ, nhưng lại có thể khiến tất cả mọi người nghe rõ ràng, nhất là Hoắc Chấn Đình.
Lồng ngực của Hoắc Chấn Đình phập phồng dữ dội.
“Diệp Ân Tuấn, ít dùng cái miệng giỏi ăn nói của anh đi, tôi hôm nay chỉ muốn đòi công đạo cho mẹ tôi.”
“Vậy thì gặp nhau trên tòa. Chỉ cần bà cụ Hoắc không sợ mất mặt, nhà họ Diệp chúng tôi bất cứ lúc này cũng theo hầu.”
Diệp Ân Tuấn lạnh lùng nhìn Hoắc Chấn Đình, không hề nhường nhịn.
Hoắc Chấn Đình tức giận kêu người kéo anh ra.
Anh ta từ trong ngực rút ra một khẩu súng nhằm thẳng vào Diệp Ân Tuấn.
“Anh có tin tôi hôm nay có thể phế anh?”
“Đương nhiên là tin. Nhà họ Hoắc hy sinh tính mạng của người nhà vì đất nước, điều này mới đổi được người thừa kế duy nhất, người may mắn duy nhất của nhà họ Hoắc, Hoắc Chấn Đình anh có thể có tư cách cầm súng. Chuyện này đừng nói ở Hải Thành, ở khắp cả nước đều biết đặc quyền này. Nhưng hiện nay tôi vẫn có câu nói đó, chuyện của bà cụ Hoắc không liên quan đến Lisa, Hoắc Chấn Đình anh nếu như cứ muốn tìm Lisa gây rắc rối, có thể, bước qua xác của tôi. Chỉ cần Diệp Ân Tuấn tôi chết rồi, anh muốn làm gì, tôi tự nhiên không ngăn cản nữa.”
Diệp Ân Tuấn lạnh lùng nói.
Hai tay của Hoắc Chấn Đông siết chặt lại.
Khi Diệp Ân Tuấn ở quân khu chính là một tên sừng sỏ khó nhằn, anh ta cũng từng nghe nói, nhưng hai người mãi không có cơ hội giao thủ. Hiện nay đụng phải, lại không ngờ là tình cảnh như này.
“Mẹ tôi lớn tuổi như thế rồi, không thể nói dối. Bà ấy nói là Lisa muốn đâm chết bà, vậy thì nhất định là thế. Mẹ tôi và Lisa không quen biết, lại lớn tuổi như thế rồi, hà tất gì xích mích với một cô gái xa lạ? Diệp Ân Tuấn, anh cũng vì người phụ nữ của mình, nếu như mẹ của anh bị người ta đối đãi như thế, tôi không tin anh có thể ngồi im.”
“Tôi sẽ không giống như anh thị phi bất phân. Mẹ trong lòng anh có lẽ là thần thánh, nhưng Lisa cũng có địa vị như thế ở trong tôi. Cô ấy là người phụ nữ tôi muốn dùng cả tính mạng để bảo vệ. Người phụ nữ của Diệp Ân Tuấn tôi trước nay không làm chuyện khi dễ người già. Trong chuyện này có uẩn khúc, anh quay về hỏi mẹ của anh, rồi hãy đến đòi người của tôi cũng không muộn.”
Những gì Diệp Ân Tuấn có thể nói chỉ có thể là như thế.
Đối với chuyện của