Mẹ Thẩm vô thức muốn đi nghe, nhưng lại bị Thẩm Hạ Lan ngăn lại.
“Dì, để cháu.”
Ánh mắt của Thẩm Hạ Lan có hơi ngưng trọng.
Mẹ Thẩm đột nhiên cảm thấy ánh mắt này sao mà quen thuộc đến vậy, quen đến mức toàn thân bà ta run lên, một suy nghĩ to gan vụt qua trong đầu.
Có điều bà ta không có biểu cảm gì, chỉ nhẹ nhàng thu tay của mình lại.
Đối với động tác của mẹ Thẩm, Thẩm Hạ Lan không có quá nhiều chú ý, tất cả tâm tư của cô đều bị cuộc điện thoại trước mắt đoạt đi.
Cuộc điện thoại này sẽ là ai gọi đến?
Liệu có phải là người muốn lừa ba mẹ ra nước ngoài hay không?
Biểu cảm của Thẩm Hạ Lan trở nên nghiêm túc nghe máy.
“Ai ạ?”
Giọng nói của Thẩm Hạ Lan lạnh lẽo không có độ ấm, đối phương dường như sững ra, sau đó nhanh chóng cúp máy.
Cuộc gọi truyền đến tiếng tút tút, trái tim của Thẩm Hạ Lan lại trầm xuống.
Nếu như gọi nhầm, hoặc người quen gọi, không thể không nói một câu thì đã cúp máy được, trừ phi đối phương không muốn để cô nghe ra giọng của anh ta, hoặc vì có lý do gì đó khác, nhưng bất luận vì lý do gì, Thẩm Hạ Lan đều có hơi phòng bị.
“Sao thế? Ai gọi tới?”
Mẹ Thẩm luôn quan sát Thẩm Hạ Lan, đột nhiên phát hiện cô có rất nhiều chỗ ít nhiều có hơi giống với con gái của mình.
Thẩm Hạ Lan có hơi lo lắng nói: “Dì, cháu nghĩ khả năng có người lợi dụng Hạ Lan để khống chết hai người, mặc dù cháu không biết đối phương rốt cuộc muốn làm gì, nhưng dì nếu như tin cháu, bất luận nhận được thư hay cuộc gọi nào, xin dì nhất định phải nói cho cháu biết. Cháu không hy vọng Hạ Lan lo lắng cho hai người.”
Nếu như trước đây, mẹ Thẩm có thể sẽ không nghe lọt tai, nhưng bây giờ càng nhìn Thẩm Hạ Lan càng cảm thấy thân thiết, bà ta run rẩy nắm chặt tay của Thẩm Hạ Lan nói: “Cháu nói gì dì đều nghe theo cháu. Bản thân cháu cũng phải cẩn thận , biết chưa?”
Cả người Thẩm Hạ Lan trở nên kích động, lại không thể không đè nén xuống, chỉ có thể gật đầu.
Mẹ Thẩm nói với cô: “Cháu nếu là bạn tốt của Hạ Lan, vậy lên phòng của Hạ Lan nghỉ ngơi một lát đi, dì nhìn ra cháu rất mệt mỏi, lát nữa cơm nước chuẩn bị xong dì sẽ gọi cháu.”
Thẩm Hạ Lan thật ra có hơi mệt, nhưng cô không nỡ bỏ lỡ thời gian này để đi nghỉ ngơi, thái độ của mẹ Thẩm kiên quyết, cô không thể không về phòng ngủ của mình.
Chỗ này giống hết trước khi cô kết hôn, thậm chí còn được quét dọn sạch sẽ, một chút bụi bặm cũng không có, nhìn ra được ba mẹ nhà họ Thẩm nhớ nhung cô như nào.
Không có mẹ Thẩm ở bên cạnh, Thẩm Hạ Lan cũng không kìm được mà rơi nước mắt.
Cô vuốt ve bức ảnh trên tủ kệ ở đầu giường, đó là bức ảnh cô chụp khi còn ở nhà, thanh xuân rạng rỡ, tràn đầy sức trẻ như thế, lúc này lại xa lạ như thế.
Thời gian 5 năm, cả gương mặt đã sắp khiến cô quên mất bộ dạng ban đầu của mình rồi, hiện nay nhìn thấy bức ảnh này, từng hình ảnh ký ức hiện lên trong đầu. Sự bảo vệ của ba dành cho cô, ba của bây giờ đã già đi nhiều, Thẩm Hạ Lan ngồi trên giường nghẹn nghèo không phát ra tiếng.
Bờ vai của cô co lại.
Mẹ Thẩm vốn dĩ không có đóng chặt cửa phòng, sau khi không nghe thấy âm thanh trong phòng, bà ta khẽ mở hé cảnh cửa, nhìn thấy Thẩm Hạ Lan cầm bức ảnh mà rơi lệ.
Thẩm Hạ Lan để bức ảnh xuống, hình như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên đứng dậy đến dưới gầm giường, nằm bò lấy ra một chiếc hộp.
Cô cẩn thận lấy ra chiếc hộp.
Bởi vì không ai biết sự tồn tại của chiếc hộp nhỏ này, cho nên bên trên phủ một lớp bụi.
Thẩm Hạ Lan nhẹ nhàng lau sạch lớp bụi bám lên trên, sau đó mở ra.
Bên trong là quà từ bé đến lớn của cô trong ngày sinh nhật mỗi năm mà ba mẹ tặng cho cô, một chiếc hộp trang sức đầy ắp.
Thậm chí còn có bức cả nhà đình ba người.
Thẩm Hạ Lan lại bịt miệng khóc.
Cơ thể của mẹ Thẩm run rẩy, thậm chí hận không thể đi vào hỏi một phen, có điều bà ta cuối cùng vẫn nhịn.
Bà ta khẽ khàng đóng cửa phòng lại, đi đến bên chỗ ba Thẩm.
Thấy hai mắt của vợ chứa đầy nước mắt, ba Thẩm tưởng bà ta nói chuyện với Thẩm Hạ Lan nên nhớ con gái, không thể không an ủi bà ta: “Hạ Lan không phải có tin tức rồi sao? Chúng ta sớm muộn sẽ gặp được con bé, ba đừng lo lắng nữa, so với âm dương cách biệt, bây giờ có thể biết nó còn sống, đối với chúng ta mà nói chính là tin tức tốt nhất rồi không phải sao?”
Mẹ Thẩm đóng cửa phòng sách lại, túm chặt lấy tay của ba Thẩm nói: “Lão Thẩm, tôi nghi ngờ cô gái Lisa đó chính là con gái Hạ Lan của chúng ta!”
“Bà nói cái gì? Có phải nhớ con gái đến phát điên rồi không? Lisa mặc dù xinh đẹp, nhưng không thể bằng Hạ Lan của nhà chúng ta.”
Ba Thẩm trực tiếp cho rằng tinh thần của mẹ Thẩm rối loạn rồi.
Mẹ Thẩm lại lắc đầu nói: “Không phải, tôi vừa rồi đưa con bé đến phòng ngủ của Hạ Lan, để nó ở đó nghỉ ngơi, có điều tôi không có đóng chặt cửa. Từ trong khe cửa, tôi nhìn thấy nó rất quen thuộc với căn phòng của Hạ Lan, thậm chí đồ cất giấu riêng của Hạ Lan nó cũng tìm được. Hơn nữa nó vào trong phòng thì khóc, khóc mãi. Ông xem nó nói Hạ Lan của chúng ta 5 năm trước trải qua trận hỏa hoạn lớn, tổn thương gương mặt, cũng nói với chúng ta khi nó gặp lại chúng ta có thể không giống với dáng vẻ mà chúng ta quen trước đây, tôi nhìn kỹ, giữa chân mày của mày đặc biệt giống Hạ Lan, đặc biệt là đôi mắt đó. Còn nhớ không? Đôi mắt đó của Hạ Lan giống ông!”
Ba Thẩm được vợ nói như thế, cả người cũng có hơi sững sờ.
“Nhưng nếu như thật sự là Hạ Lan, nó tại sao không nhận chúng ta? Còn cả Ân Tuấn, nó tại sao cũng giúp nó giấu chúng ta chứ?”
“Chuyện này có thể chúng nó có nỗi khổ gì đó.