Sau khi lên máy bay, Thẩm Hạ Lan vẫn không yên trong lòng, cứ cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
Cô đã nhiều ngày rồi không ra khỏi nhà, mấy ngày này ở trong nhà họ Diệp, tuy không quá hòa hợp với má Trương, nhưng cũng không đến nỗi, dù sao cũng có Tiểu Tử ở đó. Chỉ là hôm nay, cô vừa mới ra ngoài một chút cho thoáng khí đã gặp phải chuyện như thế, lẽ nào thật sự chỉ là trùng hợp thôi sao?
Hơn nữa bà lão kia rõ ràng là nhằm vào cô mà đến.
Nếu cô không tới đó, có lẽ bà ta cũng sẽ tìm được cách khác để hãm hại cô thôi. Nhưng cô quả thực không có ấn tượng gì với bà lão ấy cả, rốt cuộc là ai muốn hại cô đây?
Lại nói giờ đã là thời đại nào rồi, nếu như gặp phải loại chuyện dàn cảnh tai nạn này, chỉ cần thái độ thành khẩn một chút, đống ý bồi thường tiền, hẳn sẽ không tạo thành phiền phức quá lớn, thế nhưng vì sao cô cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ?
Đầu Thẩm Hạ Lan loạn tùng phèo cả lên, chân mày cau chặt, nghĩ mãi cũng không ra nguyên do vì sao.
Tống Dật Hiên liếc mắt nhìn cô một cái, cười hỏi: “Người đẹp, đang nghĩ gì thế? Lẽ nào một người đẹp trai như tôi ở bên cạnh mà vẫn còn chưa đủ để thu hút sự chú ý của cô sao?”
Tâm tư của Thẩm Hạ Lan bị anh ta kéo lại, hạ thấp giọng nói: “Tôi cứ cảm thấy chuyện ngày hôm nay kì lạ thế nào ấy.”
“Uhm, đúng là kỳ lạ thật, cô có biết bà lão kia là ai không?”
Tống Dật Hiên vừa nói dứt câu, Thẩm Hạ Lan càng cảm thấy có gì đó không đúng.
“Anh biết à?”
“Vừa mới biết thôi, sau khi chuyện xảy ra, tôi cho người điều tra bà lão kia một chút, lúc đó tôi có tiện tay chụp một bức ảnh, tư liệu đây, cô tự xem đi.”
Tống Dật Hiên vươn tay, ném di động của mình qua cho Thẩm Hạ Lan.
Theo lý mà nói thì trên máy bay không được mở điện thoại, bởi vì có thể gây nhiễu tín hiệu, nhưng không biết Tống Dật Hiên dùng cách gì, mà không làm ảnh hưởng chút nào đến chuyến bay hết.
Bởi vì suy xét đến an toàn của bản thân, Thẩm Hạ Lan nhanh chóng mở màn hình lên, dùng tốc độ tên bắn đọc hết một lượt, đọc xong thì kinh hãi không thôi.
“Bà lão kia thế mà lại là mẹ của một vị quan chức cấp cao á?”
“Đúng vậy !”
Điểm này Tống Dật Hiên cũng không ngờ đến.
Vốn còn tưởng là một bà lão chuyên dàn cảnh tai nạn, đụng thì cũng đụng rồi, cùng lắm thì bồi thường chút tiền thôi. Đến khi biết được thân phận của bà lão kia, Tống Dật Hiện cảm thấy xui xẻo rồi.
Đây không còn là chuyện có thể dùng tiền để giải quyết được nữa, sợ rằng lần này ba anh ta phải đánh gãy một chân của anh ta mất.
Rõ ràng, Thẩm Hạ Lan cũng nhận ra được vấn đề ở đây.
“Thật xin lỗi, làm liên lụy đến anh rồi.”
Mặc dù mới quen biết Tống Dật Hiên chưa lâu, nhưng Thẩm Hạ Lan cảm thấy con người anh ta rất tốt, tuy có hơi phô trương thật, nhưng mà yêu ghét phân minh, thích cái gì, không thích cái gì, đều không hề giấu diếm, làm người quang minh lỗi lạc, khiến cô không ngại tiếp xúc với anh ta, chỉ là không ngờ có ngày cô lại làm liên lụy đến Tống Dật Hiên.
Nếu như tư liệu này là đúng, thì họ chọc phải phiền phức lớn rồi, mà cái chân còn lại của Tống Dật Hiên sợ rằng cũng không đi được nữa.
Nghĩ đến đây, Thẩm Hạ Lan lại cảm thấy hơi áy náy.
Mặc dù chuyện này không phải do cô gây ra, nhưng đúng là vì cô nên mới xảy ra.
“Tống Dật Hiên, nếu sau này anh có gặp phải phiền phức, thì cứ nói là vì tôi, đẩy hết mọi chuyện lên đầu tôi là được, tôi chỉ là một người bình thường thôi, bọn họ muốn làm gì tôi tôi cũng đều chấp nhận.”
Thẩm Hạ Lan nói rõ ràng từng câu từng chữ.
Tống Dật Hiên thoáng ngây người, sau đó cười nói: “Đây là lần đầu tiên có một cô gái nói muốn gánh tội cho tôi đấy. Cô yên tâm, cô sẽ không gặp phải chuyện gì đâu, hơn nữa chuyện này rõ ràng là để tính kế cô, ai kêu tôi với cô có duyên, gặp được cô ở bãi biển chứ? Có thể được một lần làm anh hùng cứu mỹ nhân, tôi đây cũng cam tâm tình nguyện, có điều phần ân tình này cô phải nhớ cho kỹ, sau này tôi sẽ đòi lại đấy.”
“Nhất định rồi !”
Thẩm Hạ Lan nghiêm túc đáp.
Nếu như bà lão kia chỉ là người bình thường, thì cô sẽ không nghiêm túc như thế này đâu, nhưng tư liệu rõ ràng viết, bà lão kia là mẹ của một vị quan chức cấp cao, hơn nữa, vị quan chức kia còn là một người con có hiếu nữa, chuyện này sợ rằng không có cách nào giải quyết ổn thỏa được. Nhưng cũng chính vì thế, Thẩm Hạ Lan mới càng cảm thấy kỳ quái.
Mẹ của một vị quan chức cấp cao thì chắc không thiếu tiền đâu nhỉ? Khẳng định sẽ không đi làm loại chuyện dàn cảnh tai nạn làm gì, nhưng bà ta rõ ràng nhằm vào mình, mục tiêu rất rõ ràng, như vậy đây chắc hẳn là cái bẫy thiết kế riêng cho cô rồi.
Nhưng mà ở Hải Thành này, ai lại hận cô đến vậy nhỉ?
Cô bây giờ đã thay hình đổi dạng, cắt đứt hoàn toàn với những chuyện quá khứ rồi, còn ai muốn dồn cô vào chỗ chết nữa chứ?
Lẽ nào là Sở Anh Lạc?
Nhưng mà mấy năm gần đây nhà họ Sở cũng lụn bại rồi còn gì, tuy có được sự hỗ trợ của Diệp Ân Tuấn, nhưng việc kinh doanh vẫn không tốt lên được, hơn nữa mấy việc kinh thương này Tống Khinh Dao quả thật lực bất tòng tâm, chỉ có thể chống đỡ gia nghiệp của nhà họ Sở nửa sống nửa chết thôi, chắc chắn không có khả năng liên hệ được với mẹ của một vị quan chức cấp cao.
Nhưng mà ngoài Sở Anh Lạc, Thẩm Hạ Lan quả thật không nghĩ ra kẻ thù nào khác.
Tống Dật Hiên thấy cô đau đầu nhức óc như thế thì cười nói: “Ai ya, cô nghĩ nhiều làm gì, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng thôi, lại nói, không phải còn có cái tên Diệp Ân Tuấn kia nữa à, cô cứ yên tâm đi, hắn ta sẽ xử lý ổn thỏa cho cô thôi.”
Nghe đến cái tên Diệp Ân Tuấn, tâm tình Thẩm Hạ Lan càng thêm phiền muộn.
Cô chẳng muốn mắc nợ Diệp Ân Tuấn chút nào, nhưng mà lần này không nhờ anh không được rồi.
Nghĩ đến đây, cô lại nhớ Tống Dật Hiên phải đi đến cơ sở đào tạo, nhịn không được nói một câu.
“Cơ sở đào tạo bây giờ chỉ có vài đứa nhỏ mẫu giáo cùng giáo viên thôi, đứa lớn nhất cũng chỉ sáu bảy tuổi, anh đừng có gây chuyện đấy. Ân oán cá nhân của anh với Diệp Ân Tuấn thì để về rồi giải quyết, đừng làm liên lụy tới người vô tội.”
Tống Dật Hiên nhất thời ngây ngẩn cả người.
“Đến chuyện này mà cô cũng biết à?”
“Biết chứ, bởi vì con trai tôi cũng ở đó mà.”
Thẩm Hạ Lan bình thản nói, Tống Dật Hiên lại woa