Thẩm Hạ Lan đột nhiên nhìn xuống, nhưng trên bầu trời thật sự là không nhìn thấy rõ lắm, chỉ loáng thoáng thấy từng điểm đỏ đang lóe lên.
"Đó là cái gì?"
"Hệ thống phòng ngự tia tử ngoại màu đỏ! Chúng ta muốn hạ xuống cũng không dễ dàng, nhưng Diệp Ân Tuấn đã nói chuyện với người ở bên trong, cô muốn tới sao? Có cô ở đây, chúng ta có lẽ không cần phải xông vào!”
Tống Dật Hiên nói xong liền bắt đầu tìm kiếm nơi hạ cánh.
Thẩm Hạ Lan lúc này mới cẩn thận chăm chú đánh giá Tống Dật Hiên.
Anh ta và Diệp Ân Tuấn là hai kiểu đàn ông rất giống nhau, đều đẹp trai như vậy. Nếu như nói Diệp Ân Tuấn là loại người điềm đạm lạnh lùng, thì Tống Dật Hiên chính là ánh nắng đầy nhiệt tình, hai người đều có điểm tốt, nhưng Tống Dật Hiên cũng giống như Diệp Ân Tuấn không phải người bình thường, mặc dù bề ngoài cười toe toét, có chút dáng vẻ như không làm việc đàng hoàng.
"Anh hiểu rất rõ Diệp Ân Tuấn?"
"Hiểu rõ, từ nhỏ đối địch đến lớn, sao có thể không hiểu rõ, tôi hiểu Diệp Ân Tuấn hơn cả bản thân anh ta nữa!”
Tống Dật Hiên đắc ý nói.
Thẩm Hạ Lan lại cảm thấy anh ta hơi phóng đại.
"Nói mò, nếu như anh thật sự hiểu rõ anh ta, tại sao nhiều năm như vậy vẫn bị anh ta đè ép?”
Nói điều này Tống Dật Hiên liền tức giận.
"Cái gì gọi là tôi bị anh ta chèn ép? Tôi nói cho cô biết, Diệp Ân Tuấn đó chính là quá âm hiểm, cô đừng nhìn anh ta bề ngoài giống như chính nhân quân tử, thật ra trong lòng hung ác và đen tối hơn bất cứ ai. Cô cũng chưa biết, người đó năm năm trước đã mất đi người vợ mà anh ta yêu, khi đó anh ta mới biết rằng anh ta yêu vợ. Tôi chưa bao giờ thấy dáng vẻ đồi phế và liều lĩnh của anh ta như vậy, nhưng đời này có thể nhìn thấy dáng vẻ đó, coi như tôi sống không uổng.”
Nghe Tống Dật Hiên nói Diệp Ân Tuấn như vậy, Thẩm Hạ Lan hơi nhíu mày.
"Anh biết vợ anh ta?”
Cô cũng không nhớ năm năm trước đã từng gặp Tống Dật Hiên, mặc dù vẫn luôn nghe được, nhưng từ sau khi gả cho Diệp Ân Tuấn, cô dường như không bước ra khỏi nhà, cả ngày đều quay xung quanh Diệp Ân Tuấn, đối với những người bên cạnh anh ta càng không có quá nhiều tiếp xúc và hiểu biết.
Mà vừa rồi cô đã nghe thấy Tống Dật Hiên nói gì?
Anh ta nói Diệp Ân Tuấn yêu vợ mình như vậy?
Điều này sao có thể?
Thẩm Hạ Lan cảm thấy Tống Dật Hiên nói ngoa.
Tống Dật Hiên lại cười nói: "Tôi đương nhiên biết, đó là một người phụ nữ ngu ngốc.”
Nói xong anh ta còn lắc đầu.
"Là rất ngốc."
Thẩm Hạ Lan trong lòng đắng chát không thôi.
Ngay cả người ngoài cũng nhận thấy rằng năm đó cô ngu dại, đủ để thấy năm đó bộ dạng của cô hèn mọn đến mức nào.
Tống Dật Hiên đang tìm điểm hạ cánh, đương nhiên không thể nhìn thấy vẻ cay đắng chợt lóe lên trên mặt Thẩm Hạ Lan, mà tiếp lấy lời nói của cô: “Cô cũng không biết, người phụ nữ kia cả ngày chân không bước ra khỏi nhà, chuyện gì cũng đều suy nghĩ cho Diệp Ân Tuấn, nhưng không biết vì sao, kết hôn ba năm lại không có con. Người ngoài vẫn luôn đồn rằng Diệp Ân Tuấn không yêu cô ta mà là bị ép cưới. Nhưng năm năm trước lại nghe nói cô ta mang thai, kết quả bị anh ta cưỡng ép đưa ra nước ngoài, trên đường có lẽ vợ anh ta đã nghĩ thông suốt, muốn cùng vệ sĩ bỏ trốn, kết quả trong lúc vô tình táng thân biển lửa, hài cốt không còn."
Nói tới đây, Tống Dật Hiên còn lắc đầu thở dài.
"Nói thật, vợ anh ta thật sự rất xinh đẹp, chỉ là vì tình yêu nên đánh mất bản thân, vì điểm này thật ra tôi tất hâm mộ Diệp Ân Tuấn. Cả đời này nếu có một người phụ nữ yêu tôi như vậy, tôi chết cũng bằng lòng!”
Tống Dật Hiên không giống như đang nói đùa.
Không ngờ anh ta thoạt nhìn giống hoa hoa công tử, nhưng lại hâm mộ phụ nữ thâm tình như vậy.
"Vừa rồi anh nói sau khi vợ của Diệp Ân Tuấn chết anh ta mới phát hiện ra rằng anh ta yêu vợ mình? Sao lại có thể như thế được?”
"Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy không thể nào, nhưng khoảng thời gian đó Diệp Ân Tuấn giống như bị điên. Lúc anh ta đuổi tới đám cháy, thế lửa quá lớn, hoàn toàn không có cách nào cứu giúp, Diệp Ân Tuấn lao vào như điên, suýt chút nữa chết cháy ở bên trong, nghe nói phổi của anh ta vào thời điểm đó bị khói hung đặc, thật sự không tốt, sau này bà cụ Diệp trở về, lấy cái chết bức bách để anh ta đi chữa trị mới tốt lên một chút. Khoảng thời gian đó Diệp Ân Tuấn thật sự sa sút tinh thần, giống như mất hết linh hồn, cũng không đến công ty. Cô nói xem tại sao lúc đó tôi lại lương thiện như vậy chứ? Vậy mà không thừa dịp lúc đó tận diệt công ty của anh ta, bây giờ suy nghĩ lại mới thấy thật sự hối hận!”
Tống Dật Hiên đang nói, nhưng suy nghĩ của Thẩm Hạ Lan lại bay xa.
Diệp Ân Tuấn vậy mà xông vào trong đám cháy để cứu cô?
Điều này sao có thể?
Không phải anh ta toàn tâm toàn ý muốn thiêu chết mình sao?
Sao anh ta lại có thể đến cứu mình?
Chẳng lẽ tất cả những thứ này đều là thực hiện để cho người khác xem?
Là muốn xây dựng một hình tượng tốt cho bản thân sao?
Nhưng Tống Dật Hiên còn nói anh ta hít phải khói đặc, phổi cũng bị thương. Nếu như diễn trò, cũng không nhất thiết phải nghiêm túc như vậy?
Thẩm Hạ Lan nghĩ không thông.
Năm đó Diệp Ân Tuấn rốt cuộc là nghĩ thế nào?
Cô hoảng hốt, đột nhiên cảm thấy thân máy bay rung lắc một trận, Tống Dật Hiên đã tìm được điểm hạ cánh, và bắt đầu hạ xuống.
Suy nghĩ của Thẩm Hạ Lan lập tức bị kéo lại.
Cô bị cảnh tượng trước mắt kiềm chế lại.
Nơi này rõ ràng là một căn cứ quân sự cỡ nhỏ. Khắp nơi đều là những công trình kiến trúc đang quy hoạch, từng hàng bảo vệ mặc đồ rằn ri, vác súng tiểu liên đứng ở trên đảo, dáng vẻ đang sẵn sàng đón quân địch.
Thẩm Hạ Lan hơi bị dọa.
"Diệp Ân Tuấn lại dám trang bị súng ở đây? Chẳng nhẽ là súng giả?”
"Thật, súng ống đầy đủ. Lisa, hôm nay tôi phải cám ơn cô, nếu không phải cô đi cùng tôi, có lẽ bây giờ tôi đã trở thành tổ ong vò vẽ. Người đàn ông kia sẽ không hạ thủ lưu tình với tôi!”
Mặc dù Tống Dật Hiên nói như vậy, nhưng trên mặt vẫn là vẻ cười đùa tí tửng như cũ, không nhìn ra một chút khẩn trương nào.
"Thực sự?"
Đột nhiên Thẩm Hạ Lan cảm thấy mình hiểu biết quá