Thẩm Minh Triết cảm thấy hơi khó chịu.
Tại sao sau khi mẹ mình đến, Diệp Tranh lại lắm chuyện như thế?
“Mẹ là của tớ!”
Thẩm Minh Triết ôm cánh tay Thẩm Hạ Lan thật chặt, khiến cho Thẩm Hạ Lan cảm thấy lúng túng.
“Mẹ vẫn luôn là của con, nhưng con không thấy Diệp Tranh thiết thốn tình thương sao?”
“Không liên quan gì đến chúng ta hết, nó có mẹ của nó rồi!”
Thẩm Minh Triết biết mẹ của Diệp Tranh là ai, cậu bé không hề có hảo cảm gì với cô ta.
Thấy cậu bé như thế, Thẩm Hạ Lan cũng không nói gì thêm nữa.
Lam Tử Thất dẫn Thẩm Hạ Lan và Thẩm Minh Triết đi đến nhà ăn dùng cơm.
Thẩm Hạ Lan không biết thêm cơm là cái gì, cho đến khi nhìn thấy Diệp Tranh lưu luyến cho Thẩm Minh Triết hai cái đùi gà nhưng vẫn nhìn đùi gà chăm chú, trông cứ như thể nhìn là có thể ăn vậy.
Thẩm Minh Triết dứt khoát đặt đùi gà vào chén của Thẩm Hạ Lan, cậu bé tỏ vẻ kiêu ngạo: “Mẹ ơi, con giành về cho mẹ đấy, mau ăn đi. Cả ngày chỉ có buổi cơm trưa là ngon thôi.”
Sau khi nói dứt lời, cậu bé cắn một miếng đùi gà, miệng mồm dính đầy dầu mỡ.
Diệp Tranh không khỏi nuốt nước miếng.
Mặc dù cậu bé là người thừa kế của nhà họ Diệp, nhà họ Diệp cũng không thiếu đùi gà, nhưng sau khi đến nơi này, ngoại trừ đùi gà vào buổi trưa, cậu bé không ăn được những món khác, đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn được nữa, hơn nữa cũng không ngon như đầu bếp ở nhà làm.
Cứ nghĩ rằng đùi gà vào buổi trưa có thể tạm thời thỏa mãn cơn thèm của cậu bé, nhưng nào ngờ sau khi đến đây, Thẩm Minh Triết vẫn luôn bắt nạt cậu, chiếm đùi gà của cậu, nhưng cậu vẫn cam tâm tình nguyện, nhưng hôm nay cậu bé thèm thật.
Thấy bộ dạng thèm thuồng của Diệp Tranh, Thẩm Hạ Lan mỉm cười gắp đùi gà trong chén mình cho Diệp Tranh.
“Ăn đi.”
Diệp Tranh sững sờ, nhìn Thẩm Minh Triết trong vô thức.
Thẩm Minh Triết nhíu mày lại thật chặt.
“Mẹ à, con giành cho mẹ mà, huống hồ chi dám cược dám thua. Cậu ta thua cuộc chứ bộ!”
“Minh Triết, làm người phải biết khoan dung, mặc dù mẹ biết con muốn khích lệ Diệp Tranh nhưng luôn chèn ép không phải là hành vi của người thông minh, khó dễ có giới hạn. Huống hồ chi con cho mẹ đùi gà, mẹ cũng có quyền cho người khác, chẳng phải thế hay sao?”
Không phải Thẩm Hạ Lan thương xót Diệp Tranh, dù gì cậu bé cũng là con trai của Sở Anh Lạc, nhưng cô mềm lòng rồi.
Thấy đôi mắt đượm vẻ khao khát của Diệp Tranh, dường như cô đang nhìn thấy ánh mắt của Nghê Nghê vậy.
Cũng là mắt đan phượng, ngoại hình giông giống nhau nhưng lại có cuộc đời và vận mệnh khác nhau, có lẽ đây là sự sắp đặt của ông trời, nhưng con trẻ có tội gì?
Câu nói của Thẩm Hạ Lan khiến cho Thẩm Minh Triết im lặng.
Diệp Tranh nhìn Thẩm Minh Triết, dường như cậu bé không lên tiếng thì cậu sẽ không ăn đùi gà, mặc dù cậu rất muốn ăn.
Một lúc sau, Thẩm Minh Triết mới nói khẽ: “Mẹ cho cậu thì cậu ăn đi, nhưng hôm nay cậu phải luyện tập thêm một tiếng nữa. Thể chất của cậu không bằng tớ, chỉ có thể cố gắng. Không có người thừa kế nào mà có thể lười nhác tùy tính hết.”
“Dạ! Đại ca!”
Diệp Tranh lập tức bật cười vui vẻ, cậu bé quay người ôm Thẩm Hạ Lan rồi nói như thể làm nũng: “Dì ơi, cảm ơn dì, nhất định cháu sẽ cố gắng.”
“Ngoan!”
Thẩm Hạ Lan được Diệp Tranh ôm, trong lòng lại nảy sinh cảm giác khác, không giống với cái ôm của con trai, cũng không giống với sự nũng nịu của con gái nhưng lại khiến cho trái tim cô cảm thấy ấm áp.
Diệp Tranh vui vẻ ăn đùi gà, Thẩm Minh Triết cũng nở nụ cười, hai đứa trẻ đùa giỡn với nhau, sôi nổi cực kỳ.
Lam Tử Thất nhìn cảnh tượng này, cô ấy cảm thấy hơi bối rối: “Thật ra cậu có thể lợi dụng tình cảm Diệp Tranh dành cho cậu để đối phó Sở Anh Lạc.”
“Tớ không đê tiện đến như thế, hơn nữa tớ là một người mẹ. Mặc dù Sở Anh Lạc độc ác, thế nhưng trẻ con vô tội.”
“Cậu vẫn lương thiện như thế, làm vậy với Diệp Ân Tuấn không được đâu.”
Lam Tử Thất cảm thấy hơi lo lắng.
Thẩm Hạ Lan hơi cúi đầu.
“Yên tâm đi, tớ sẽ không nương tay với anh ta đâu.”
Bữa cơm cũng xem như ấm áp vui vẻ.
Vào buổi chiều, đám trẻ và thầy giáo tiếp tục đi luyện tập, Thẩm Hạ Lan không có gì làm, sau khi tham quan khu căn cứ xong, cô đã nhận được cuộc gọi của Diệp Ân Tuấn.
Phong cảnh ở nơi này rất đẹp, lại có bạn thân và con trai kề cận bên cạnh, thật ra Thẩm Hạ Lan cảm thấy rất vui vẻ, nếu như Diệp Ân Tuấn không gọi cho mình thì hay biết mấy.
Nhưng cô không trốn tránh mà nhận cuộc gọi của anh ta.
“Sống trên đảo có quen không?”
Giọng nói của Diệp Ân Tuấn có vẻ mệt nhọc.
“Cũng được.”
Câu trả lời của Thẩm Hạ Lan rất máy móc, không hề có một chút cảm xúc nào cả.
Diệp Ân Tuấn xoa huyệt thái dương, biết cô không thích mình cho mấy, nhưng bây giờ anh muốn nghe giọng nói của cô.
“Tôi đã đến nhà bà cụ, bây giờ tạm thời không có việc gì cả, nhưng vẫn phải đợi bà cụ tỉnh lại. Mấy ngày nay em phải sống trên đảo, sau khi trở về tôi sẽ đích thân đến đón em, thiệt thòi cho em rồi.”
“Ừm.”
Sau khi nghe Lam Tử Thất giải thích rõ có thể chuyện này liên quan đến Diệp Ân Tuấn, Thẩm Hạ Lan không còn cảm thấy áy náy gì với anh ta nữa.
Bởi vì cô quá mềm lòng nên mới khiến cho bản thân rơi vào bước đường này, cô không thể giẫm lên bước xe đổ lần nữa được.
“Có gặp được Minh Triết không? Cảm thấy thế nào?”
Diệp Ân Tuấn cũng nhận ra sự qua loa trong câu trả lời của cô, nhưng anh muốn nghe giọng nói của cô. Cô mới rời đi mà Diệp Ân Tuấn đã cảm thấy dường như thời gian trở nên dài đằng đẵng.
Nếu như thật sự chẳng bỏ việc bên này xuống được, bây giờ anh thật sự rất muốn bay đến đó.
Ở đó có vợ và con trai của anh, bây giờ anh cảm thấy không có chuyện gì quan trọng hơn vợ và con trai của mình.
Thẩm Hạ Lan lại không biết suy nghĩ