Một cú đá này xem như vừa nhanh lại vừa độc, giống như là ước gì trực tiếp đá cho đối phương tàn phế.
Đối phương cũng không dám chủ quan nữa, vội vàng nói ra tên của mình.
“Là tôi tôi tôi! Tống Dật Hiên! Người đẹp lưu tình chút đi, tôi còn chưa có con trai đâu đó.”
Tống Dật Hiên bị dọa toát ra một thân mồ hôi lạnh.
Sức lực của người phụ nữ này bộc phát kinh người, nếu như anh ta còn không nói ra mình là ai, chờ đến lúc để cô phát hiện ra chắc có lẽ là đời này của anh ta phải phế rồi.
Tống Dật Hiên rơi mồ hôi đầm đìa.
Chân của Thẩm Hạ Lan cách bộ phận đó của anh ta chưa tới ba cm.
Nghe thấy Tống Dật Hiên tự giới thiệu, Thẩm Hạ Lan liền thu chân lại, thiếu chút nữa là không đứng vững được, cũng may ở bên cạnh có một cái bàn tạm thời chống đỡ cô.
“Tại sao lại là anh?”
Thẩm Hạ Lan có chút bất ngờ, cũng nghĩ tới mà sợ.
Mồ hôi lạnh của Tống Dật Hiên thuận theo trán mà chảy xuống, nhìn tính khí oai hùng của mình nguy hiểm lắm mới có thể bảo tồn lại được, cười khổ nói: “Không phải là tôi thì còn có thể là ai được chứ, người đẹp à, cô thật sự làm tôi quá đau lòng rồi đó, giọng nói của tôi mà cô không nhận ra được nữa, cái này nếu như mà kéo người của Diệp Ân Tuấn đến đây thì tôi sẽ chết chắc.”
Nói xong, Tống Dật Hiên trực tiếp ngồi trên mặt đất thở hổn hển mấy ngụm.
Ít nhiều gì Thẩm Hạ Lan cũng cảm thấy xấu hổ.
“Tôi không biết đó là anh, không phải là anh đã đi rồi hả?”
“Tôi đi đâu được chứ? Vất vả lắm tôi mới có thể lội vô căn cứ của Diệp Ân Tuấn, tôi mà trở về như vậy thì không phải là rất có lỗi với bản thân mình à? Cái tên Diệp Ân Tuấn đáng ghét đó, thế mà lại dám đi đến nhà họ Hoắc nói tất cả trách nhiệm đều là tại tôi, mặc dù là tôi sẵn sàng đổ vỏ cho một cô gái xinh đẹp giống như cô thì cũng được, nhưng mà tôi thật sự không muốn bị Diệp Ân Tuấn tính kế, tôi thật sự không cam tâm!”
Tống Dật Hiên tức giận nói.
Sắc mặt của Thẩm Hạ Lan lập tức thay đổi.
Nếu như ban đầu cô với Lam Tử Thất vẫn còn đang nghi ngờ lời nói của Diệp Ân Tuấn, vậy thì trên cơ bản có thể xác định chuyện này chính là do Diệp Ân Tuấn đã làm.
Quả nhiên là người đàn ông này rất hèn hạ!
Thiếu chút nữa là cô đã mắc bẫy màn anh hùng cứu mỹ nhân này rồi.
Nếu như không phải là Tống Dật Hiên, có lẽ là cô thật sự cảm thấy có lỗi với Diệp Ân Tuấn.
Nghĩ đến bởi vì mình đã liên lụy đến Tống Dật Hiên, Thẩm Hạ Lan rất áy náy.
“Xin lỗi nha, liên lụy đến anh rồi.”
“Ôi trời, nói liên lụy cái gì chứ, tôi cam tâm tình nguyện mà. Huống hồ gì cho dù nhà họ Hoắc có lợi hại hơn nữa, nhưng mà muốn đối phó với Tống Dật Hiên tôi thì cũng không có đơn giản như vậy đâu. Yên tâm đi, cô không cần phải lo lắng chuyện này đâu, nhưng mà tôi cũng không muốn để Diệp Ân Tuấn tốt hơn đâu. Người đẹp à, giúp tôi một chút đi.”
Tống Dật Hiên chớp mắt nói.
Thẩm Hạ Lan biết chắc chắn là anh ta đến đây vì căn cứ huấn luyện của Diệp Ân Tuấn, nhưng mà vừa nghĩ đến Diệp Ân Tuấn hèn hạ như vậy, cho dù Tống Dật Hiên có làm chút chuyện gì cũng chỉ là ăn miếng trả miếng mà thôi, cô cũng không có gì phải thấy có lỗi.
“Nói đi, anh muốn tôi giúp anh làm cái gì?”
Thẩm Hạ Lan tìm một cái ghế ngồi xuống, đồng thời cũng vội vàng nhìn ra bên ngoài, thấy không có ai đi qua thì mới mở miệng nói.
Tống Dật Hiên nhìn thấy cô cẩn thận như vậy thì cười nói: “Yên tâm đi, vào thời gian này bọn họ đều đang ở trên sân huấn luyện hết rồi, sẽ không phát hiện ra tôi đâu, mặc dù hệ thống an ninh ở nơi này rất lợi hại, nhưng mà đối với tôi mà nói cũng vô dụng thôi.”
Anh ta tự hào nói.
Thẩm Hạ Lan nhìn thấy anh ta như thế này, không khỏi cười nói: “Đúng vậy đó, anh là lợi hại nhất.”
“Còn phải nói nữa!”
Tống Dật Hiên giống như là một đứa bé đang khoe khoang, làm Thẩm Hạ Lan nhớ đến Minh Triết.
Sao cô lại đột nhiên cảm thấy hai người đó giống nhau như vậy chứ?
Vừa nghĩ đến nếu như Tống Dật Hiên biết cô lấy con trai của mình ra để so sánh với Tống Dật Hiên, gương mặt bất lực của Tống Dật Hiên liền làm cho Thẩm Hạ Lan cười càng sáng hơn nữa.
Tống Dật Hiên nhìn thấy nụ cười của cô thì không khỏi hoảng hốt.
Giống như là đã từng có một nụ cười như thế xuất hiện trong cuộc sống của anh ta, đáng tiếc là người kia không còn xuất hiện nữa.
Anh ta nhanh chóng thu hồi ánh mắt lại, thấp giọng nói: “Tôi cần bản đồ địa hình ở nơi này, một bản hoàn chỉnh, ở đây không thể tự do ra vào được, cho nên phải cần nhờ cô.”
“Chuyện này không thành vấn đề, nhưng mà anh cần phải đảm bảo với tôi tất cả trẻ con và giáo quan ở đây đều an toàn, bọn họ là người vô tội, bọn họ không hề liên quan đến ân oán giữa anh với Diệp Ân Tuấn.”
Thẩm Hạ Lan nói thẳng trước.
“Đây là chuyện đương nhiên rồi, chỉ cần bọn họ còn ở đây thì tôi sẽ không động vào căn cứ này đâu, yên tâm đi.”
Lời nói của Tống Dật Hiên làm Thẩm Hạ Lan rất vui.
Nhưng mà rất nhanh cô lại phát hiện ra một vấn đề khác.
“Không phải là anh cứ muốn trốn ở chỗ của tôi đó chứ?”
“Đó là đương nhiên rồi! Ở đây có nhiều binh lính đi tuần tra như vậy, chỉ có chỗ của cô là an toàn nhất thôi.”
Tống Dật Hiên nói chuyện như lẻ đương nhiên.
“Vậy thì không được đâu!”
Thẩm Hạ Lan dứt khoát từ chối.
“Tại sao lại không được hả? Người đẹp, cô không yêu tôi à?”
Tống Dật Hiên lập tức bày ra bộ dạng bị người ta vứt bỏ, muốn bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương.
Thẩm Hạ Lan luôn cảm thấy là mình đã nhìn thấy vẻ mặt này ở đâu đó rồi, nhưng mà trong lúc nhất thời cô không nghĩ ra được, cô lắc đầu nói: “Chúng ta cô nam quả nữ sống chung một phòng, không thích hợp đâu.”
“Không cần phải lo, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô.”
Tống Dật Hiên thốt ra lời thề son sắt.
Thẩm Hạ Lan cảm thấy không có lời nào để nói.
“Tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm.”
“Vậy là cô chịu trách nhiệm với tôi hả?”
Tống Dật Hiên mang theo gương mặt chờ mong nhìn Thẩm Hạ Lan.
Thẩm Hạ Lan cảm thấy mình có một loại cảm giác như nước đổ đầu vịt
“Tống Dật Hiên!”
“Có mặt.”
“Nghiêm túc chút đi!”
Thẩm Hạ Lan bó tay toàn tập.
Quả thật không thể dây dưa với người đàn ông này được.
“Cô hung dữ với tôi!”
Tống Dật Hiên vô cùng đáng thương nhìn Thẩm Hạ Lan, ánh mắt ai oán.
Thẩm Hạ Lan đột nhiên cảm thấy bó tay rồi, sao cô lại trêu chọc phải một người đàn ông khó chơi như vậy chứ.
“Tống Dật Hiên, anh còn như thế này nữa thì tôi sẽ không quan tâm tới anh đâu.”
“Đừng mà, tôi sẽ đàng hoàng lại.”
Tống Dật Hiên lập tức đầu hàng, một bộ dạng bé ngoan.
Cuối cùng Thẩm Hạ Lan mới thở dài một hơi.
“Lúc nãy tôi nói đến chỗ nào rồi?”
Bị Tống Dật Hiên ngắt ngang như vậy, Thẩm Hạ Lan cũng không nhớ được