Đối với việc bà cụ Hoắc không phản bác lại, Diệp Ân Tuấn đã cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng mà cũng chính là bởi vì như thế này thì Diệp Ân Tuấn cũng càng thêm thận trọng.
“Bà Hoắc, có chuyện gì thì bà cứ nói rõ ra đi, đúng là chuyện này không giống với phong cách của người nhà họ Hoắc.”
Diệp Ân Tuấn kính trọng nhà họ Hoắc, càng thấy người nhà họ Hoắc sẽ không làm ra những chuyện không có nhân cách như vậy.
Câu nói này ngược lại đã làm cho bà cụ Hoắc có chút xấu hổ.
Gương mặt nhăn nheo của bà ta đỏ lên, thở dài một hơi rồi nói: “Bây giờ nhà họ Hoắc còn có nhân cách gì nữa đâu? Nếu như không phải là cùng đường, bà lão như tôi cũng sẽ không không biết xấu hổ mà làm đến bước này, chuyện này Hoắc Chấn Đình không biết cái gì đâu, đều là chủ ý của một mình bà già này, hi vọng là Diệp tổng sẽ không liên lụy đến Hoắc Chấn Đình, nhà họ Hoắc cũng chỉ còn một người là nó thôi.”
Sau khi nói đến đây, bà cụ Hoắc thổn thức không thôi.
Diệp Ân Tuấn nghe đến đó thì cũng sinh lòng thương tiếc
“Bà Hoắc, mời bà nói.”
Bà cụ Hoắc hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Thật ra thì nhà họ Hoắc cũng không phải là muốn kiếm chuyện với cậu, chỉ là có một vài chuyện gặp nhau mà thôi.”
“Chuyện gì vậy?”
Diệp Ân Tuấn nghĩ mà không ra.
Nhà họ Diệp và nhà họ Hoắc vẫn không có lui tới gì, mặc dù đều là dốc sức vì nước nhà, nhưng mà phân khu của nhà họ Hoắc khác với nhà của anh, sau khi ra khỏi quân đội thì cũng không lui tới gì với nhau, Diệp Ân Tuấn thật sự không biết còn có chuyện gì dính líu quan hệ với nhà họ Hoắc.
Bà cụ Hoắc thấp giọng nói: “Tôi nhớ là năm năm trước Diệp tổng có một người vợ đúng không?”
“Đúng.”
Diệp Ân Tuấn thấy không bất ngờ khi bà cụ Hoắc hỏi như vậy, dù sao thì năm đó ai cũng biết vợ của Diệp Ân Tuấn muốn bỏ trốn với người khác kết, quả là bỏ thân vào trong biển lửa, lúc trước chuyện đó đã bị làm ầm ĩ, chỉ cần là người của Hải Thành thì không có người nào là không biết.
Bà cụ Hoắc thở dài một hơi rồi nói: “Diệp tổng đã tìm thấy thi thể của vợ chưa?”
“Bà Hoắc, chuyện này có liên quan gì đến nhà họ Hoắc của các người?”
Diệp Ân Tuấn hơi nhíu mày, hiển nhiên không muốn nói đến chuyện này.
Bà cụ Hoắc lấy ra một tấm hình từ trong túi đưa qua cho Diệp Ân Tuấn, thấp giọng nói: “Cậu có quen biết với người đàn ông trên bức ảnh này không?”
Diệp Ân Tuấn lại nhíu mày.
Đương nhiên là anh quen với người đàn ông trên anh bức ảnh.
Đó chính là vệ sĩ của anh, cũng chính là vệ sĩ đã mất tích vào năm năm trước cùng với Thẩm Hạ Lan.
“Đây chính là vệ sĩ nhà chúng tôi, nhưng mà năm năm trước đã mất tích cùng với vợ của tôi, nghe nói đã bỏ mạng trong biển lửa.”
“Cậu ấy không phải là bỏ mạng trong biển lửa, mà là bị mất tích.”
Bà cụ Hoắc nhìn Diệp Ân Tuấn, nói từng câu từng chữ: “Đứa bé này là con cháu của nhà họ Hoắc chúng tôi, là con trai của con trai cả chúng tôi. Từ nhỏ bởi vì thằng cả đã muốn làm quân, lúc đó chia tay với bạn gái, nhưng mà nói lại không nghĩ đến đó chính là người bạn gái đó lại mang thai mà lại không nói cho nó biết, sau khi người bạn gái đã sinh ra đứa bé này thì liền qua đời, đứa bé này được đưa đến cô nhi viện, lớn lên ở nơi đó, sau đó lại được người ta chọn, trở thành vệ sĩ nhà họ Diệp các người. Lúc đầu tôi cũng không biết có một đứa cháu của nhà họ Hoắc tồn tại, nhưng mà năm năm trước thằng bé có gửi tới cho tôi một lá thư, có người nói thằng bé chính là con cháu của nhà họ Hoắc chúng tôi, muốn tìm tôi để hỏi cho rõ ràng. Lúc đó tôi cũng rất kích động, tôi đã nghĩ đến thời gian hẹn gặp nhau để gặp đứa nhỏ này, đáng tiếc là thằng bé lại bị cậu phái đi bảo vệ vợ của cậu, kết quả lại mất tích trong trận lửa đó.”
Nói đến đây, ít nhiều gì bà cụ Hoắc cũng đã hơi thở hổn hển.
Diệp Ân Tuấn vô cùng kinh ngạc, không ngờ đến đứa bé mà mình đã chọn ở cô nhi viện lại có quan hệ với nhà họ Hoắc.
Anh vội vàng rót một ly nước đưa qua cho bà cụ Hoắc.
Bà cụ Hoắc uống một hớp nước, lúc này mới dịu đi cảm xúc kích động.
Đương nhiên là Diệp Ân Tuấn có thể hiểu được tâm trạng của bà cụ Hoắc, thành viên của nhà Hoắc ít ỏi, có thể tìm được dòng máu của con trai, chuyện này đối với bà cụ mà nói quả thật là một chuyện lớn, đáng tiếc là lúc đó anh hoàn toàn không biết gì cả.
“Bà Hoắc, tôi không rõ năm năm trước cậu ta đã mất tích cùng với vợ của tôi, như vậy tại sao bây giờ bà mới đến tìm tôi để nói ra chuyện này? Hơn nữa chuyện này có liên quan gì đến Lisa, tôi nghe nói là bà cố ý chạm vào đồ sứ, mục tiêu chính là Lisa.”
Nói đến đây thì Diệp Ân Tuấn vô cùng không hiểu, cũng không phải là nhằm vào, chỉ là muốn hỏi cho rõ ràng.
Bà cụ Hoắc thở dài một hơi rồi nói: “Lúc đầu sau khi đứa bé đó mất tích thì tôi cũng đã cho rằng nó bỏ mạng ở trong biển lửa, tử vong cùng với vợ của cậu, kết quả không nghĩ tới là trước đây không lâu, tôi lại nhận được một lá thư.”
Nói xong, bà cụ Hoắc đem lá thư này ra đưa cho Diệp Ân Tuấn.
Lúc Diệp Ân Tuấn nhìn thấy chữ viết kia thì cả người ngây ra một lúc.
Nét chữ này anh quá quen thuộc.
Là của người vệ sĩ đó.
Chữ này là do anh đã dạy anh ta viết.
Mà trên thư nói rằng anh ta vẫn còn sống, chỉ là bây giờ không tiện xuất hiện, bởi vì có người đang uy hiếp sự an toàn của anh ta, hi vọng là bà cụ Hoắc có thể giải quyết hết tất cả sự uy hiếp này cho anh ta.
Người uy hiếp mà anh ta nói đến chính là Lisa!
Hai mắt của Diệp Ân Tuấn híp lại.
“Bà Hoắc, bà chỉ là dựa vào bức thư này mà lại hãm hại Lisa, có phải là không lý trí rồi không?”
Bị Diệp Ân Tuấn hỏi như vậy, bà cụ Hoắc có chút xấu hổ.
“Diệp tổng à, tôi biết là cách làm của bà già này quá thấp kém, nhưng mà tôi cũng không còn cách nào khác, đây chính là cháu trai của nhà họ Hoắc, tôi không thể để nó lưu lạc ở bên ngoài được.”
Diệp Ân Tuấn cố gắng đè nén cơn giận của mình.
Anh đã từng có rất nhiều phỏng đoán, duy nhất là anh không nghĩ đến tình hình này.
“Tôi cảm thấy rất kỳ quái, bà Hoắc lại không biết Lisa, tại sao lại tìm được cô ấy một cách chính xác như vậy, mà thời gian cũng đã tính toán kỹ như thế?”
Đôi mắt sắc bén của Diệp Ân Tuấn đột nhiên bắn về phía của bà cụ Hoắc.
Bà cụ Hoắc đã biết được sự lợi hại của Diệp Ân Tuấn, đến lúc này bà ta