Diệp Ân Tuấn nói xong thì quay người rời đi, đầu cũng không ngoảnh lại.
Cả người Tống Đình đều đông cứng tại chỗ.
Diệp tổng đây là có chuyện gì đây?
Một người phụ nữ vừa mới đến Hải Thành có hơn mười ngày, có thể làm cho anh tức giận như vậy à?
Ngay cả mợ chủ vào năm đó cũng không để tổg giám đốc Diệp phải lo lắng như vậy, Lisa này có tài cán gì chứ?
Anh ta cũng chỉ nói cô có hai câu mà thôi, Diệp tổng liền muốn đuổi việc anh ta?
Tống Đình có chút oan ức, anh ta đã đi theo Diệp Ân Tuấn năm sáu năm rồi, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Ân Tuấn vô cùng nghiêm túc kêu anh ta cút đi, đối tượng còn là bởi vì một người phụ nữ.
Nhưng mà cho dù có oan ức thế nào đi nữa Tống Đình vẫn phải nhanh chóng bước theo.
“Diệp tổng, tôi sai rồi.”
Diệp Ân Tuấn cũng đã biết ngữ khí của mình hơi nặng. Nhưng mà tình cảm của mình đối với Thẩm Hạ Lan sao có thể nói ra được.
Anh thở dài một hơi, bước lên xe, trực tiếp ngồi ở chỗ ngồi phía sau, nhưng mà vẫn không có cách nào làm dịu cảm xúc như cũ, lấy thuốc lá ra nhóm lửa hút từng hơi.
Tống Đình bước vào ghế lái, nhìn thấy Diệp Ân Tuấn như thế thì thấp giọng nói: “Diệp tổng, nếu như mà anh cảm thấy tôi lắm mồm thì anh cứ phạt vào tiền lương hoặc là hạ chức của tôi là được rồi, nhưng mà anh đừng có chà đạp sức khỏe của anh như vậy, phổi của anh không thể chịu đựng được việc anh hút thuốc lá đâu.”
Sau khi Diệp Ân Tuấn hít một hơi thuốc lá thật sâu thì dập tắt nó đi.
Anh nhìn dòng xe cộ ở bên ngoài, thấp giọng nói: “Tống Đình, tôi biết là tôi với cậu tình nghĩa sâu sắc, mặc dù nói là chủ tớ, thật ra đã sớm là anh em với nhau, tôi cũng biết là cậu vì muốn tốt cho tôi cho nên cảm thấy tôi lại đột nhiên có bộ dạng như thế này đối với một người phụ nữ vừa mới quen biết hơn mười ngày thì cậu rất khó mà hiểu được, có đúng không?”
Nhìn thấy Diệp Ân Tuấn chủ động nói ra chuyện này, Tống Đình dứt khoát hỏi cho rõ.
“Đúng vậy đó, tôi cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Kể từ khi Lisa đến Hải Thành thì Diệp tổng trở nên khác lạ, anh không chịu nói nên tôi cũng không dám hỏi, nhưng mà có một số việc cô ta không đáng để Diệp tổng phải làm vì cô ta, hơn nữa tôi nhìn thấy cô ta cũng không phải là cảm kích. Đối với một người phụ nữ không tim không phổi như thế này, rốt cuộc là Diệp tổng bị làm sao vậy?”
Diệp Ân Tuấn hơi nở nụ cười, ánh mắt nhiều hơn mấy phần thâm thúy.
“Sao vậy? Tôi cảm thấy là tôi nên đối xử với cô ấy như thế này từ sớm rồi, nếu như năm năm trước tôi đối xử với cô ấy như vậy, có lẽ hiện tại con trai sẽ lớn lên ở bên cạnh của tôi, mà cô ấy sẽ không trải qua nhiều đau khổ như vậy. Một người phụ nữ mang theo con của mình rời khỏi quê hương, ai cũng có thể tưởng tượng được cô ấy sống không dễ dàng đến cỡ nào.”
Tống Đình nghe xong thì hoàn toàn giật mình.
“Diệp tổng, anh nói Lisa chính là bà chủ cũ?”
Anh ta quả thật không dám tin tưởng.
Sao chuyện này lại có thể làm như vậy được?
Diệp Ân Tuấn lại cười nói: “Cậu có còn nhớ rõ tôi đã cho cậu đi làm giám định máu mủ không? Đó chính là của tôi và cái thằng nhóc thối Minh Triết đó đó, chúng tôi có quan hệ ba con với nhau, mà Minh Triết lại là con ruột của Lisa, cậu nói xem cô ấy là ai?”
“Nhưng sao mà có thể là như vậy được chứ, nhưng gương mặt của bà chủ không phải là như thế này, hơn nữa biển lửa vào năm đó lại lớn như vậy, sao có thể trở về từ cõi chết được?”
Đây cũng là vấn đề mà Diệp Ân Tuấn luôn mông lung, nhưng mà không sao, Thẩm Hạ Lan đã có thể trở về, rồi anh sẽ tìm được đáp án thôi.
“Tôi sẽ điều tra chuyện này cho rõ ràng, ngoài ra tôi cũng đã đi kiểm tra dna ở sau lưng các người, đó là tóc mà Hạ Lan đã để lại vào năm năm trước cùng với sợi tóc hiện tại của cô ấy giống nhau như đúc. Bác sĩ hoàng đã xác nhận cô ấy chính là Hạ Lan năm đó, chính là người vợ mà Diệp Ân Tuấn tôi đã cưới hỏi đàng hoàng, mặc dù là bây giờ cô ấy vẫn còn chưa chịu thừa nhận, nhưng mà tôi tin tưởng là chắc chắn ở trong đó có hiểu lầm gì đó. Với lại cô ấy cũng đã trở về rồi, vậy thì tôi cũng không để cho bất cứ ai có thể tổn hại đến bọn họ nữa, ai cũng không được!”
Nói xong, Diệp Ân Tuấn nhìn về phía bệnh viện, cau mày lại.
Tuổi tác của bà cụ Hoắc đã lớn rồi, khúc mắc lớn nhất cả đời này của bà ta chắc có lẽ là vấn đề hương khói của nhà họ Hoắc. Hoắc Chấn Đình là một người tàn tật, mặc dù là cũng có thể lấy vợ sinh con, nhưng mà mấy năm gần đây Hoắc Chấn Đình vẫn luôn không có tâm tư ở phương diện này, chuyện này mới khiến cho bà cụ vô cùng sốt ruột.
Người vệ sĩ đó đến cùng có phải là người của nhà họ Hoắc hay không, nhưng mà cứ nhìn vào hiện tại anh ta nhằm vào Lisa mà nói, người này chắc chắn là nhân vật mấu chốt.
“Tống Đình, có còn nhớ rõ Triệu Ninh không?”
Diệp Ân Tuấn đột nhiên lại hỏi đến tên của vệ sĩ, Tống Đình thất thần trong giây lát.
“Triệu Ninh hả? Diệp tổng đang nói tới Triệu Ninh đã từng mất tích trong biển lửa với bà chủ vào năm năm trước đúng không?”
“Chính là cậu ta, điều tra rõ ràng thân phận của cậu ta cho tôi đi. Còn nữa, hiện tại Triệu Ninh này vẫn chưa chết đâu, đang trốn ở một nơi nào đó trong Hải Thành, tôi không quan tâm tới cậu dùng biện pháp gì, cậu cũng phải tìm người ra cho tôi, bí mật đưa đến chỗ của tôi, có rất nhiều chuyện phải cần phải hỏi cậu ta.”
“Vâng!”
Tống Đình đã biết được thân phận thật sự của Thẩm Hạ Lan, tâm trạng cũng còn chưa bình phục lại, anh ta hơi do dự rồi hỏi: “Diệp tổng, anh thật sự không nhầm lẫn hả? Nhà thiết kế Lisa thật sự là bà chủ? Nhưng mà hai người bọn họ cũng chênh lệch quá lớn rồi.”
“Cậu đang nói đến diện mạo đó à? Trên thế giới này có một loại kỹ thuật gọi là phẫu thuật thẩm mỹ, tôi không biết tại sao cô ấy lại phải phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng mà tôi nghĩ là trận lửa vào năm năm trước chắc là đã để lại ấn tượng không thể xóa nhà cho cô ấy, có phẫu thuật thẩm mỹ cũng không kỳ quái.”
Diệp Ân Tuấn vừa nhớ đến cả người của Thẩm Hạ Lan đều là hình xăm, đột nhiên lại hiểu ra cái gì đó.
Cô không thích người xăm hình đến cỡ nào, sao đột nhiên lại biến thành dáng vẻ ngay cả mình cũng không thích? Liên tưởng đến trận lửa vào năm năm trước, thật ra thì cũng không có cái gì là không hiểu được.
Tống Đình thấp giọng nói: “Không chỉ là nói diện mạo, tôi cảm thấy hình như là tính cách của bà chủ cũng đã thay đổi rồi, giống như là thay đổi thành một người khác vậy đó. Trước kia bà chủ yêu anh như vậy, không cho anh phải