Thẩm Hạ Lan nhẹ nhàng lui trở về, cũng không định quấy rây Thẩm Minh Triết.
Thật ra Thẩm Minh Triết là một cậu bé sống nội tâm, mặc dù hiểu chuyện sớm nhưng lại rất không dễ dàng thổ lộ tâm tình cùng người khác, trừ phi cậu bé cho rằng đó là người đặc biệt quan trọng thì mới có thể đối với người khác tốt như vậy.
Mặc dù biết tình cảm của Thẩm Minh Triết đối với Diệp Tranh không tâm thường, nhưng thỉnh thoảng Thẩm Minh Triết vẫn ghét bỏ cậu bé, khinh bỉ cậu bé, khiến Thẩm Hạ Lan cũng không phát hiện ra sức ảnh hưởng của Diệp Tranh đối với cậu bé.
Bây giờ nhìn thấy Thẩm Minh Triết cẩn thận đắp kín chăn cho cậu bé, sau đó khom người cởi giày cho người ta, khi nhìn thấy Diệp Tranh không mặc tất còn khẽ nhíu mày, kéo hai cái đùi của cậu bé lên trên giường rồi kéo chăn đắp kín lên hai chân của cậu bé.
Thẩm Hạ Lan không biết mình nên có phản ứng gì.
Là ngăn cản?
Hay là cứ để nó tùy ý phát triển tiếp như vậy?
Chắc chắn Thẩm Minh Triết và Diệp Tranh sẽ không thể ở bên nhau lâu dài được.
Chỉ cần có thể cứu được Diệp Ân Tuấn, nói không chừng Diệp Tranh lại bởi vì chuyện này mà quyết liệt với Thẩm Minh Triết, dù sao ai nấy đều thấy được, tầm quan trọng của Diệp Ân Tuấn đối với Diệp Tranh.
Nếu như cậu bé biết để cứu Diệp Ân Tuấn sẽ phải làm gì, giữa ba và anh trai, đứa bé kia sẽ chọn ai?
Thẩm Hạ Lan không hi vọng Thẩm Minh Triết bị tổn thương, thế nhưng bây giờ cô lại không có biện pháp để ngăn cản, chỉ là trong lòng mong mỏi, nếu như quả thật có một ngày như vậy, hi vọng Thẩm Minh Triết có thể chịu được.
"Khụ khụ"
Thẩm Hạ Lan cố ý ho khan hai tiếng.
Thẩm Minh Triết liên vội vàng đứng lên, ánh mắt hơi bối rối.
"Mẹ."
"Đói bụng không? Cơm sắp nấu xong rồi, nhưng sao Diệp Tranh lại ngủ rồi?"
Thẩm Hạ Lan giả vờ như không nhìn thấy tất cả những việc Thẩm Minh Triết vừa làm, bình thản hỏi một câu.
Lúc này Thẩm Minh Triết mới thở phào một hơi nói: 'Ngày nào cậu ấy cũng dậy muộn, hôm nay phải dậy sớm hơn nữa còn phải huấn luyện cường độ quá lớn nên thân thể không chịu đựng nổi. Mẹ, chờ cơm chín rồi thì cũng đừng gọi cậu ấy, để lại cho cậu ấy một phân ra là được rồi, chờ cậu ấy ngủ dậy ăn sau. Hôm nay cậu ấy còn bị lấy máu, thân thể rất suy yếu, có lẽ cũng không thể tham gia huấn luyện được, cứ để cậu ấy nghỉ ngơi thêm một chút đi."
- Cục Cưng có chiêu -
Nghe Thẩm Minh Triết cân nhắc cho Diệp Tranh như thế, Thẩm Hạ Lan hơi cảm thấy khó chịu.
"Con cũng bị lấy máu, lát nữa cơm nước xong xuôi cũng đi lên ngủ một giấc đi.
"Con không sao, con rất khỏe mạnh!"
Thẩm Minh Triết cười đưa cánh tay của mình ra, giống như mình thật sự có cơ bắp vậy.
Thẩm Hạ Lan ôm cậu bé vào trong ngực, thiên ngôn vạn ngữ nhưng lại không biết nên bắt đầu nói từ đâu.
Có tiếng nước sôi truyền đến từ phòng bếp, Thẩm Hạ Lan nhanh chóng buông con trai ra chạy tới.
Thẩm Minh Triết thấy Thẩm Hạ Lan rời đi rồi, lúc này mới lảo đảo một chút.
Cậu bé đã đánh giá cao mình rồi.
Sau khi lấy máu thật sự cảm thấy rất suy yếu, nhưng cậu bé lại không thể để cho mẹ biết và phát hiện ra được, nếu không mẹ sẽ lo lắng.
Thẩm Minh Triết tựa vào bên giường ngồi xuống, nhìn Diệp Tranh đang ngủ say, khóe miệng hơi cong lên.
Bất giác, Thẩm Minh Triết cứ như vậy dựa vào giường ngủ thiếp đi.
Lúc Thẩm Hạ Lan đi ra, nhìn thấy chính là Thẩm Minh Triết đang gục đầu ở đầu giường, tư thế quái dị ngủ thiếp đi.
Cũng không biết từ lúc nào Diệp Tranh đã xoay người ôm lấy Thẩm Minh Triết, mà Thẩm Minh Triết lại không có bất kỳ phản kháng nào, cứ như vậy an tĩnh ngủ.
Nếu như hai đứa bé này đều là của Thẩm Hạ Lan, không thể nghi ngờ trước mắt là một cảnh tượng tuyệt đẹp, đáng tiếc là, Diệp Tranh lại là con trai của Sở Anh Lạc.
Cô vân luôn nhắc nhở mình trẻ con vô tội, nhưng vừa nghĩ tới cảnh mỗi ngày nằm trong bệnh viện chỉ dựa vào thiết bị y tế mới có thể duy trì sinh mệnh, cô lại không có cách nào không chạnh lòng.
Cô thật sự không làm Thánh Mẫu được!
Thẩm Hạ Lan thở dài một hơi, ôm Thẩm Minh Triết vào giường, để cậu bé nằm trên giường với Diệp Tranh, cô kéo chăn đắp lên hai người bọn họ sau đó đi tới phòng bếp, đem thức ăn bỏ vào trong lò vi sóng để giữ ấm, lúc này mới đi ra khỏi phòng.
Lam Tử Thất đúng lúc trở về.
"Diệp Ân Tuấn tỉnh rồi, đã vượt qua nguy hiểm, không có gì đáng ngại nữa."
"Ồ"
Thẩm Hạ Lan không mặn không nhạt trả lời, nhỏ giọng nói: "Tớ muốn ở một mình một lát, cậu đi nghỉ trước đi, tớ đã làm xong đồ ăn rồi, cậu ăn chút gì đi."
"Hạ Lan."
Lam Tử Thất giữ cánh tay của cô.
Trạng thái hiện tại của cô khiến Thẩm Hạ Lan cảm thấy không quá yên tâm.
"Tớ không sao, chỉ hơi mệt mỏi một chút nên mới muốn tìm chỗ nào yên tĩnh ngồi một lát."
Thẩm Hạ Lan cười nhạt một tiếng, nhưng Lam Tử Thất đã nhìn ra nụ cười của cô không chạm tới đáy mắt.
Trong lòng của cô vẫn quan tâm tới Diệp Ân Tuấn.
Đã từng yêu sâu đậm như vậy, cho dù bây giờ có căm thù đến tận xương tuỷ thì cũng là bởi vì quá yêu nên mới có thể như vậy.
Loại cảm giác vừa yêu vừa hận giao hòa với nhau này, thật sự sẽ hành hạ người ta đến chết.
Lam Tử Thất hi vọng Thẩm Hạ Lan có thể mất trí nhớ, hoặc là không biết yêu, ít nhất như vậy thì cô sẽ không đau khổ như thế nữa, nhưng chuyện này ai cũng không thể thay thế được, chỉ có thể tự mình tiêu hóa.
Lam Tử Thất nhẹ nhàng buông lỏng cánh tay Thẩm Hạ Lan ra, nhỏ giọng nói: "Nếu cần gì thì có thể nói với tớ bất cứ lúc nào, cậu biết là cho dù cậu muốn làm gì thì tớ cũng đều sẽ ủng hộ cậu."
"Ừm, cảm ơn. Tớ thật sự không sao."
Thẩm Hạ Lan mỉm cười rời đi.
Cô thật sự không sao, chỉ là quá mệt mỏi thôi!
Cái loại cảm giác này thật sự giống như toát ra từ trong xương khiến cho người ta làm thế nào cũng không thoát ra được, thậm chí cảm thấy toàn thân bất lực.
Thẩm Hạ Lan một mình đi ra phía sau.
Nơi này sóng biển rất mạnh, bởi vì gió lớn nên có rất ít người đến đây nhưng lại cho cô một nơi để tĩnh tâm lại.
Cô cảm thấy mình chưa đủ tàn nhẫn.
Trước mắt vẫn là dáng vẻ Diệp Ân Tuấn ngã xuống trước đó, thậm chí lời thổ lộ của anh còn như đang quanh quẩn ở bên tai.
Thẩm Hạ Lan cảm thấy mình cực kỳ vô dụng.
Sự đau khổ trong năm năm qua và tất cả mọi thứ mà đứa bé phải chịu đứng, chẳng lẽ chỉ cần một câu thổ lộ thật thật giả giả của anh là xong ư?
Không!
Minh Triết là tất cả của cô!
Cô cũng không muốn tình yêu nữa, cô chỉ cần con trai của mình!
Thẩm Hạ Lan nắm thật chặt tảng đá bên cạnh, rất muốn phát tiết giống như trực tiếp ném tảng đá vào trong biển rộng.
"Làm gì vậy? Một mình trút giận lên tảng đá à."
Tống Dật Hiên không biết đã đi tới bên cạnh Thẩm Hạ Lan từ lúc nào.
Thẩm Hạ Lan nhìn anh ta một cái nói: "Bây giờ Diệp Ân Tuấn đang ở trên