Thẩm Minh Triết nhìn Thẩm Hạ Lan một chút, ánh mắt có chút trốn tránh.
Cậu bé cũng không biết làm sao, vào thời khắc này đột nhiên lại không muốn để cho Diệp Ân Tuấn chết.
"Mẹ, con xin lỗi."
Thẩm Minh Triết lí nhí nói, cậu bé nói nhỏ đến mức gần như không nghe được, nhưng Thẩm Hạ Lan vẫn nghe thấy.
Đột nhiên cô cảm thấy rất đau lòng.
Minh Triết là một đứa bé ngoan, cũng rất hiểu chuyện, tình cảm với Diệp Tranh tốt như vậy, nhất định là cậu bé vì Diệp Tranh phải không?
Chắc chắn không phải là bởi vì cậu bé biết thân phận của Diệp Ân Tuấn mới như vậy đúng không?
Trong lòng Thẩm Hạ Lan rất khó chịu, nhưng nhìn ánh mắt áy náy và tự trách của con trai mình, cô tiến lên một bước sờ lên đầu của cậu bé nói: "Không sao đâu, mẹ chỉ không ngờ con lại có tấm lòng như thế, vì ba của anh em mình mà nỗ lực nhiều như vậy."
Diệp Tranh nghe được Thẩm Minh Triết nói cậu bé cũng thuộc nhóm máu hiếm, vui sướng trực tiếp nhảy dựng lên.
"Lão đại, quá tốt rồi! Quả nhiên chúng ta là anh em, ngay cả nhóm máu cũng giống nhau. Về nhà tớ sẽ nói cho ba tớ biết để ba tớ nhận cậu làm con nuôi, đến lúc đó chúng ta sẽ thực sự là anh em của nhau."
“Tớ không muốn! Tớ không thèm làm con trai của ba cậu! Tớ cứu chú ấy cũng là vì nể mặt cậu thôi, cậu cũng đừng nghĩ tới thứ khác."
Thái độ của Thẩm Minh Triết vô cùng kiên quyết, giọng điệu cũng không được tốt lắm.
Diệp Tranh ngây ra một lúc, cảm thấy có đôi khi Thẩm Minh Triết khiến cho người ta khó mà hiểu được, nhưng cậu ta có thể ở thời điểm này cứu ba mình nên Diệp Tranh vẫn rất cảm kích.
Bác sĩ thấy hai đứa bé tích cực như thế, vội vàng nhìn về phía Thẩm Hạ Lan.
"Cô Thẩm, cô xem..."
"Cứ làm theo ý bọn nhỏ đi, nhưng chớ vượt quá lượng máu bình thường của bọn chúng là được."
"Đó là điều chắc chắn rồi!"
Bác sĩ mừng rỡ, vội vàng mang theo Thẩm Minh Triết và Diệp Tranh tới phòng thử máu.
Lam Tử Thất thấy bọn họ đã đi hết, lúc này mới nhỏ giọng nói: "Cậu cứu anh ta làm gì? Huống hồ Minh Triết chỉ là một đứa bé."
"Đương nhiên phải để Diệp Ân Tuấn còn sống rồi, ít nhất bây giờ anh ta không thể chết được."
Không biết là Thẩm Hạ Lan đang nói cho Lam Tử Thất nghe, hay là nói cho mình nghe, nhưng cô cảm thấy tim mình đau xót không chịu nổi.
Rất nhanh Thẩm Minh Triết và Diệp Tranh đã đi ra, bác sĩ nói nhóm máu hoàn toàn tương xứng, chuẩn bị lập tức lấy máu.
Bởi vì Diệp Tranh là con trai của Diệp Ân Tuấn, nên là người đầu tiên đi vào.
Thẩm Minh Triết cầm tay Thẩm Hạ Lan, nhỏ giọng nói: 'Mẹ, có phải mẹ đang rất tức giận đúng không?”
"Vì sao con lại hỏi như vậy?"
Thẩm Hạ Lan tự cảm thấy mình chưa từng tỏ thái độ gì với Diệp Ân Tuấn ở trước mặt con trai, lại càng chưa từng nhắc tới ân oán giữa mình và anh, nhưng bây giờ nhìn thấy Thẩm Minh Triết như thế này, ít nhiêu cô cũng có chút bất an.
Chẳng lẽ con trai đã biết cái gì?
Thẩm Minh Triết do dự một chút nói: "Con cảm thấy hình như mẹ rất không thích chú ấy, con cứu chú ấy, có phải mẹ cảm thấy không vui hay không?"
"Con có vui không?"
Thẩm Hạ Lan không trả lời mà hỏi lại.
Trong phút chốc Thẩm Minh Triết ngây ngẩn cả người.
Vui vẻ không?
Hình như cũng không hề vui vẻ như vậy.
Nhưng cậu bé lại không muốn người đó chết.
"Lần này mẹ trở về là vì em gái đúng không? Nhưng sau khi mẹ trở về vẫn luôn dây dưa với chú ấy, có phải bởi vì chú ấy có thể cứu em gái đúng không? Nếu như chú ấy chết rồi, có phải em gái sẽ không có hi vọng nữa hay không?"
Thẩm Minh Triết nhìn chằm chằm vào Thẩm Hạ Lan, trong đôi mắt kia lấp lóe sắc thái khiến cho Thẩm Hạ Lan không dám nhìn vào đó.
Thời điểm Diệp Ân Tuấn ngã xuống đất, trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng, chuyện này tới bây giờ cô vẫn không dám thừa nhận.
Nhìn thấy ánh mắt chờ đợi của con trai, Thẩm Hạ Lan cười nói: "Đúng, cho nên cách làm của Minh Triết là chính xác, cảm ơn Minh Triết đã thay mẹ và em gái cứu được chú ấy.'
"Mẹ!"
Thẩm Minh Triết ôm chặt lấy Thẩm Hạ Lan, cảm thấy rất có lỗi.
Vừa rồi lúc cậu bé quyết định hiến máu thật sự không có suy nghĩ nhiều như vậy.
Người kia đối xử không tốt với cậu bé và mẹ, nhưng vì sao cậu bé vẫn muốn cứu người kia?
Thẩm Minh Triết tâm lý rầu rĩ, nhìn thấy Diệp Tranh cau mày đi ra.
"Cậu sao rồi?"
Cậu bé buông lỏng Thẩm Hạ Lan ra, nhìn về phía Diệp Tranh.
Diệp Tranh chớp chớp đôi mắt to nói: "Đau! Tớ không ngờ lấy máu lại đau như vậy!"
"Đồ ngốc!"
Thẩm Minh Triết ghét bỏ măng cậu bé một câu, tiện thể nhấc chân đi vào trong phòng hiến máu.
"Lão đại, tớ đi cùng cậu.”
Diệp Tranh vui vẻ đi vào theo.
Thẩm Minh Triết có thể nhìn thấy một cách rõ ràng Diệp Ân Tuấn đang nằm trên bàn mổ.
Người đàn ông đã từng khí thế như vậy, lúc này sắc mặt lại tái nhợt, không có chút sức sống nào nằm ở nơi đó, đột nhiên Thẩm Minh Triết cảm thấy hơi khó có thể thích ứng được.
Cậu bé còn nhớ rõ trước đây không lâu Diệp Ân Tuấn còn nói chuyện cùng với mình khi ngồi ở trong khoang máy bay, sao chỉ mới chớp mắt một cái lại biến thành bộ dạng như thế này được? Chẳng lẽ là mẹ đả thương chú ấy?
Thẩm Minh Triết có chút rối rắm.
Bác sĩ nhìn thoáng qua Thẩm Minh Triết, cho là cậu bé đang sợ.
"Đừng lo lắng, chỉ đau một chút thôi, bác sẽ không lấy quá nhiều máu đâu."
Thẩm Minh Triết không đáp lời bác sĩ mà trực tiếp đi tới trước bàn mổ của Diệp Ân Tuấn, nói với Diệp Ân Tuấn đang hôn mê: "Nhớ kỹ, chú nợ cháu một cái mạng, chú nhớ phải trả lại cho cháu."
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều cảm thấy kinh ngạc.
Diệp Tranh là người kịp phản ứng lại đầu tiên, vỗ ngực nói: "Lão đại, cậu yên tâm, tớ cũng nợ cậu một cái mạng, sau này lúc nào cậu cần, chỉ cần cậu nói một tiếng, tớ tuyệt không nhíu lông mày một chút nào."
"Ra ngoài!"
Thẩm Minh Triết lạnh lùng nói một câu, khí thế kia khiến cho Diệp Tranh giật nảy mình, suýt chút nữa cậu bé đã tưởng rằng Diệp Ân Tuấn tỉnh lại.
Bác sĩ cũng ngẩn ra một chút, cảm thấy Thẩm Minh Triết thực sự quá giống với Diệp Ân Tuấn, nhưng Diệp Tranh lại là người thừa kế mà nhà họ Diệp công nhận nên chỉ có thể đem Diệp Tranh ra ngoài trước.
Thẩm Minh Triết ngôi ở trên ghế, nhìn bác sĩ bắt đầu tìm mạch máu, sau đó lấy máu, từ đầu tới cuối, lông mày của cậu bé cũng không hề nhíu lại một chút nào, đôi mắt nhìn chằm chằm