Trong mắt của Thẩm Hạ An đột nhiên hiện lên một chút vui mừng. Cho dù là ai đến, với tư cách là người phụ trách ở đây, chắc chắn Diệp Ân Tuấn phải rời đi, đến lúc Diệp Ân Tuấn rời đi, cô sẽ thoải mái hơn khi ăn cùng với bọn nhỏ.
Lúc này, Thẩm Hạ An không muốn nghĩ tại sao mình lại bài xích ở cùng Diệp Ân Tuấn như vậy, chỉ đơn thuần là không muốn ở cùng anh, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện kia.
Sắc mặt Diệp Ân Tuấn có chút khó coi, mà Thẩm Minh Triết hơi cau mày, Diệp Tranh lại không bị ảnh hưởng quá nhiều, có lẽ đối với Diệp Tranh mà nói, Diệp Ân Tuấn vốn dĩ quá bận rộn, bình thường lúc ở nhà họ Diệp cũng không có nhiều cơ hội gặp Diệp Ân Tuấn, chứ đừng nói đến chuyện ăn cơm cùng nhau.
Thẩm Hạ An khẽ ho một tiếng nói: “Anh không đi ra ngoài xem sao?”
“Em rất hi vọng tôi rời đi?”
Diệp Ân Tuấn nhìn chằm chằm vào Thẩm Hạ An, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng ánh mắt của Thẩm Hạ An đã bán đứng cô, điều này khiến Diệp Ân Tuấn cảm thấy rất khó chịu.
Một người phụ nữ đã từng yêu mình như vậy, bây giờ sao lại biến thành như thế này?
Không phải Thẩm Hạ An không nhìn thấy sự bi thương trong mắt của Diệp Ân Tuấn, nhưng cô tự động giả vờ như không nhìn thấy, cúi đầu nói: “Nếu như tôi nói đúng, anh có rời đi không?”
“Không! Rất lâu rồi tôi chưa ăn đồ ăn em nấu, bây giờ cho dù có xảy ra chuyện lớn thế nào tôi cũng không thể rời đi.”
Rõ ràng Diệp Ân Tuấn không muốn để Thẩm Hạ An được như ý muốn.
Người phụ nữ này bây giờ ngày càng có năng lực khiến anh tức giận.
Kết quả như vậy, Thẩm Hạ An cũng đã đoán được, nên không quá thất vọng, chỉ thờ ơ nhún vai sau đó ngồi xuống bên cạnh Thẩm Minh Triết.
Diệp Tranh có chút nghi hoặc.
Ba lúc ở đây sao lại không giống với lúc ở Hải Thành chứ?
Nhưng Diệp Tranh cũng không có can đảm để đi hỏi Diệp Ân Tuấn, chỉ có thể cúi đầu uống nước ở trước mặt, nháy mắt cốc nước đã thấy đáy, đột nhiên một đôi tay mũm mĩm duỗi ra cầm lấy cốc nước của cậu.
“Này? Nước của tôi!”
Diệp Tranh vội vàng hét lên, nhưng lại nhìn thấy Thẩm Minh Triết đã đặt cốc nước ra một chỗ xa hơn, thờ ơ nói: “Ăn cơm đi.”
“Nhưng ba vẫn chưa ăn.”
Diệp Tranh cũng rất đói, ngực của cậu đã dán vào lưng rồi, nhưng Diệp Ân Tuấn vẫn chưa động đũa, cậu bé không dám động, đây là quy định của nhà họ Diệp, là Sở Anh Lạc nói với cậu bé.
Thẩm Minh Triết liếc nhìn Diệp Ân Tuấn, khẽ nói: “Cậu truyền nhiều máu như vậy không cảm thấy đói sao?”
“Đói!”
Diệp Tranh yếu ớt nói, liếc nhìn Diệp Ân Tuấn hết lần này đến lần khác, ánh mắt vô cùng đáng thương.
Diệp Ân Tuấn đột nhiên cảm thấy mình thật ấu trĩ, vì tức giận với Thẩm Hạ An mà bỏ qua cảm nhận của các con.
“Ăn đi.”
Diệp Ân Tuấn vừa nói xong, Diệp Tranh đã vội vàng cầm đũa lên, còn Thẩm Minh Triết căn bản không để ý đến mệnh lệnh của Diệp Ân Tuấn, cầm đũa lên gắp một miếng thịt kho tàu cho Thẩm Hạ An.
“Mẹ, gần đây mẹ cũng vất vả rồi, ăn nhiều một chút.”
“Ngoan, con cũng ăn nhiều một chút.”
Thẩm Hạ An xoa đầu con trai, đột nhiên trở nên vô cùng ôn hòa, mất hết những góc cạnh.
Diệp Ân Tuấn nhìn thấy dáng vẻ này của cô, chỉ nghĩ đến bốn chữ cuộc sống bình yên.
Tiếng bước chân bên ngoài ngày càng đến gần.
Giọng nói của Tống Đình từ bên ngoài truyền đến.
“Diệp tổng, bên phía Hải Thành có chuyện gấp.”
Tay của Diệp Ân Tuấn dừng lại, hờ hững nói: “Trời có sập xuống cũng phải đợi, tôi phải ăn xong bữa cơm này đã.”
“Nhưng….”
“Nghe không hiểu sao?’
Câu hỏi này mang theo một chút chất vấn.
Tống Đình vội vàng lui xuống.
Anh ta không biết bên trong rốt cuộc đang trải qua chuyện gì, nhưng có thể khiến Diệp Ân Tuấn để ý và coi trọng như vậy, có lẽ chỉ có Thẩm Hạ An.
Từ khi biết được thân phận thật sự của Thẩm Hạ An, thái độ của Tống Đình . với Thẩm Hạ An thay đổi 180 độ, nhưng Thẩm Hạ An bây giờ vẫn chưa chú ý đến.
Thẩm Hạ An nhìn Diệp Ân Tuấn nói: “Ở Hải Thành có nhiều người như vậy chỉ đợi anh ăn cơm sao, anh đang ở đây ăn cơm một cách rất thoải mái, nói không chừng bọn họ sắp bị thất nghiệp rồi.”
“Đó là chuyện của tôi.”
Diệp Ân Tuấn bực bội đến mức nói ra một câu chửi thề, điều này khiến Thẩm Hạ An sững sờ.
Người đàn ông này uống nhầm thuốc sao?
Giống như không nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Thẩm Hạ An, Diệp Ân Tuấn lại gắp một miếng đậu bắp bỏ vào bát của Thẩm Hạ An nói: “Anh nhớ em thích ăn cái này.”
Thẩm Hạ An hơi sững sờ, sau đó tránh miếng đậu bắp kia, hờ hững nói: “Món đã từng thích ăn, bây giờ không nhất định vẫn còn thích, con người đều sẽ thay đổi, đặc biệt là phụ nữ, Diệp tổng không biết sao?’
“Tôi thật sự không biết, tôi cứ cho rằng em là một người hoài niệm.”
Diệp Ân Tuấn có ý khác nói.
Thẩm Hạ An lại cố ý giả vờ như không hiểu.
“Hoài niệm? Vậy thì cũng phải xem đó là ai. Có những người không đáng để mình phải dốc lòng dốc sức, vậy tại sao phải hoài niệm? Trước đây tôi từng quá ngốc nghếch, bây giờ tôi nghĩ thông rồi, rất nhiều người không xứng để tôi lãng phí tình cảm, cho dù là hận cũng không xứng, vì vậy tôi vẫn nên sống những ngày tháng tiêu diêu tự tại là được rồi, còn những chuyện cũ hãy cút đi.”
Thấy Thẩm Hạ An nói một cách tùy hứng như vậy, đôi mắt của Diệp Ân Tuấn trở nên âm u, lại hờ hững nói: “Chỉ cần em vui là được.”
Câu nói này khiến Thẩm Hạ An đột nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cái gì mà chỉ cần em vui là được?
Suýt nữa cô đã nói ra, tôi muốn mạng của anh, anh có cho không?
Nhưng đang suy nghĩ, trước đó không lâu Diệp Ân Tuấn đã làm ra hành động tự sát, cô lại nuốt câu kia xuống.
Lúc này, Thẩm Hạ An cảm thấy vô cùng khó chịu.
Vốn dĩ định trút giận lên Diệp Ân Tuấn, kết quả giống như đang khiến mình càng thêm tức giận, còn không thể nói ra, không thể biểu đạt.
Thẩm Hạ An cúi đầu, bắt đầu ăn cơm, dứt khoát không quan tâm đến Diệp Ân Tuấn nữa.
Thẩm Minh Triết tập trung quan sát tương tác giữa hai người, thấy mẹ không quá hận Diệp Ân Tuấn, cậu bé cũng không hiểu