Thẩm Hạ Lan lại có chút bài xích
"Tôi không có gì để nói với anh."
Thẩm Hạ Lan cũng không muốn đáp lại Diệp Ân Tuấn, mặc dù câu chuyện vừa rồi của anh có chút làm người ta cảm động, nhưng mà người đó cũng không phải anh cô vì sao phải theo anh ra ngoài.
Diệp Ân Tuấn lại không nói gì cầm tay Thẩm Hạ Lan, đứng lên ra ngoài.
"Này này này, Diệp Ân Tuấn, anh là thổ phỉ à? Tôi còn chưa cơm nước xong."
Sức lức của Thẩm Hạ Lan không bằng Diệp Ân Tuấn, chủ yếu nhất là lúc này có nhớ đến vết thương trên người Diệp Ân Tuấn.
Nếu như cô dùng sức, vết thương của anh chắc sẽ hở miệng?
Cứ do dự như vậy, Thẩm Hạ Lan đã bị Diệp Ân Tuấn lôi ra bên ngoài.
"Diệp Ân Tuấn, anh đừng quá đáng!"
Mặc dù Thẩm Hạ Lan gầm lên, nhưng mà tay vẫn không dùng chút sức nào. Phát hiện điều này, khóe môi Diệp Ân Tuấn hơi cong lên.
Người phụ nữ này đúng là miệng cứng tâm mềm, ai nói cô không niệm tình cũ chứ?
Tống Đình thấy Diệp Ân Tuấn đi ra, vốn định bước lên báo cáo công việc, nhưng nhìn thấy anh dắt Thẩm Hạ Lan ra, hơn mang theo gương mặt đào hoa, Tống Đình lại lặng yên không tiếng động lui xuống.
Thẩm Hạ Lan lại thấy Tống Đình, vội vàng nói: "Không phải anh có chuyện gì muốn tìm Diệp Ân Tuấn sao? Nhanh lôi anh ta đi đi."
Tống Đình làm như không nghe thấy gì, cười hắc hắc, trực tiếp lui xuống.
Thẩm Hạ Lan cảm thấy Tống Đình quá ghê tởm, đúng là giống Diệp Ân Tuấn như đúc!
Diệp Ân Tuấn lại có chút vui vẻ, mang Thẩm Hạ Lan đi thẳng đến Hậu Hải.
Gió biển có hơi lớn, Diệp Ân Tuấn cởi áo khoác của mình khoác lên người Thẩm Hạ Lan.
Thẩm Hạ Lan vừa định lấy xuống, chợt nghe Diệp Ân Tuấn nói: "Không muốn anh dùng sức, tốt nhất nên ngoan ngoãn."
"Xì, nói như thể là bây giờ anh có thể mạnh đến mức nào, cũng không biết là ai cách đây không lâu như con ma ốm nằm trên bàn phẫu thuật chờ máu của hai người con trai."
Thẩm Hạ Lan không lưu tình chút đâm chọt Diệp Ân Tuấn.
Diệp Ân Tuấn cảm thấy bây giờ mình đúng là không biết giận, người phụ nữ này nói gì cũng như dao găm, đáng tiếc là anh lại rất thích nghe cô nói chuyện.
Anh cảm thấy mình có khuynh hướng chịu ngược.
Năm năm trước Thẩm Hạ Lan đối với anh quá tốt, quá dịu dàng, anh ngược lại không thể phát hiện tâm ý của mình với cô, hôm nay cô phản nghịch, càng lạnh lùng, anh lại vô cùng yêu thích.
Diệp Ân Tuấn đột nhiên cười cười, trong mắt Thẩm Hạ Lan có chút quỷ dị
"Không phải đầu óc của anh có bệnh chứ?"
Diệp Ân Tuấn đứng bên cạnh cô, nhìn về phía biển rộng, thấp giọng nói: "Diệp Tranh là con trai của em trai anh, anh và em trai anh là song sinh. Năm đó Sở Anh Lạc quay về tìm anh, nói mang thai con trai của em trai anh, mà em trai anh đã hy sinh, đứa bé này mồ côi từ trong bụng mẹ, đáng thương người em trai của anh đến chết cũng không biết mình có con. Lúc ấy em ở bệnh viện như thấy anh đưa cô ấy đi khám thai, nhưng thật ra là đi chọc nước ối. Anh và em trai anh DNA cơ bản là giống nhau, nếu như đứa nhỏ này đúng là của em trai anh, giám định DNA nhất định sẽ có sự tương đồng."
Thẩm Hạ Lan cũng ngẩn người, cô cứ như vậy ngây ngốc nhìn Diệp Ân Tuấn, nhất thời đại não trống rỗng.
"Anh nói dối."
Coi phản bác theo bản năng.
Đây không phải là thật!
"Sở Anh Lạc là bạn gái cũ của anh, sao lại có thể bên cạnh em trai anh được?"
Diệp Ân Tuấn biết chuyện này rất khó làm Thẩm Hạ Lan tin tưởng, nhưng mà vẫn thấp giọng giải thích.
"Anh cũng tò mò, cho nên tìm người đi thăm dò, lúc ấy Sở Anh Lạc rời khỏi Hải Thành, đi thẳng đến Vân Nam giải sầu, lại không ngờ lại sang nhầm biên giới Myanmar, chính mắt nhìn thấy một cuộc giao dịch thuốc phiện, bị nhóm ma túy đuổi giết. Cô ấy hốt hoảng chạy thục mạng thì gặp em trai anh. Em trai anh biết là bạn của anh, nên cứu Sở Anh Lạc. Hai người tiếp xúc thì tự nhiên nảy sinh hảo cảm, cứ tự nhiên như vậy mà ở bên nhau."
Diệp Ân Tuấn nói xong những lời này, nhìn Thẩm Hạ Lan nói: "Trước kia không nói cho em biết điều này, là không biết nên nói đến chuyện của em trai anh như thế nào với em, dù sao lúc em gả vào nhà họ Diệp, cũng không biết người em trai này của anh, đột nhiên nói với em, em cũng sẽ không tin, huống hồ Sở Anh Lạc lúc về là mang theo tin tử của em trai anh về. Lúc đó tâm trạng của anh cũng vô cùng bi thống, đương nhiên không rảnh quan tâm đến cảm nhận của em. Anh lúc đó chỉ là muốn xác định xem có đúng như cô ấy nói không, mà đứa bé trong bụng cô ấy có phải là của em trai anh hay không. Nếu như đúng đó là con cháu của nhà họ Diệp, anh cũng không thể để con trai của em trai anh lưu lạc bên ngoài. Mà điều kiện duy nhất của Sở Anh Lạc lúc ấy là vào ở nhà họ Diệp. Cô ấy nói cho dù không có ai, không có một danh phận chính thức, tốt xấu gì cô ấy cũng phải để con trai của em trai anh sinh ra ở nhà họ Diệp, đây cũng là nguyện vọng duy nhất của em trai anh trước khi chết. Cho nên anh chỉ có thể đồng ý. Chỉ có điều còn chưa kịp giải thích với em, cũng không biết làm sao có thể giải thích với em, em lại mang thai vào lúc đó.”
"Quan hệ giữa em và Sở Anh Lạc anh biết rõ. Năm đó, mặc dù Sở Anh Lạc rời khỏi Hải Thành, hơn nữa sau đó ở cùng với em trai của anh, nhưng mà anh không dám cam đoan sau khi cô ấy vào nhà họ Diệp có thể gây bất lợi cho em không. Huống hồ trong bụng em còn có con, nếu như cô ấy muốn quyền thừa kế của nhà họ Diệp, tuyệt đối sẽ động thủ với em. Anh cũng suy tính rất lâu mới ra quyết định muốn đưa em xuất ngoại nuôi thai. Mẹ của anh vốn ở nước ngoài, anh định đưa em qua cùng bà ấy, hai người có thể chăm sóc lẫn nhau, nhưng mà anh không ngờ, em lại nửa đường